Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 62
Phần 62: Song tu

Vân Nhi về đến cung, lấy cớ cần nghỉ ngơi đuổi hết cung nữ ra ngoài, tính cách vị công chúa này vốn ương bướng, đám hạ nhân quen thuộc, chắp tay lui ra.

Nàng mở cửa vào phòng, thấy Chu tiền bối đã ngồi lù lù trên ghế từ bao giờ, công chúa nhỏ hơi hốt hoảng, cố giữ bình tĩnh.

“Tiền bối vào phòng ta từ khi nào?”

“Ta phải lẻn vào chứ, nếu không hạ nhân bên ngoài biết chúng ta ở chung thì sao?” Chu Cương Liệt thật thà nói.

“Vậy… vậy bây giờ chúng ta làm gì?”

“Nàng cứ bình tĩnh, song tu không phải như cách tu hành khô khan khác, nó là cả một quá trình, hai người song tu phải trao yêu thương cho nhau, tâm ý tương thông, nàng tu vi còn nhỏ yếu, nếu cưỡng ép song tu với ta có thể bị bạo thể mà chết đấy.” Hắn tuông một tràng đạo lý bịa ra, nhưng vào tai Vân Nhi lại rất có lý, tiền bối quả là người tốt, còn lo lắng an nguy của mình nữa.

“Vâng, tiền bối.” Nàng tin tưởng hắn vô cùng.

Chu Cương Liệt lấy ra nửa trái Dương căn quả, “Nào, đây là tiên quả có thể giúp nàng đề thăng, há miệng ra.”

Vân Nhi ngồi bên cạnh ngoan ngoãn há miệng, quả này có hình thù hơi kỳ lạ nha, Chu Cương Liệt đút nửa quả hình đầu khấc vào miệng, nhìn cứ như công chúa đang bú cặc vậy. Quả chạm lưỡi lập tức tan ra, một dòng tiên khí ấm áp chảy vào cơ thể nàng.

Vân Nhi cảm thấy cơ thể nóng bừng, đổ mồ hôi, nhưng cực kỳ sảng khoái, tiên khí chạy khắp thể nội, thấm vào từng tế bào, làn da nàng dần trắng hồng hơn, tóc cũng dài suông mượt hơn, nàng như đẹp hơn trước vài phần.

Vân Nhi quan sát thể nội, mừng rỡ vô cùng, bất chấp ôm lấy tay Chu Cương Liệt nhảy tưng tưng.

“Ta đột phá Luyện Khí hậu kỳ rồi, lại còn đạt tối đỉnh, có thể trùng kích Trúc cơ nữa, thật thần kỳ, ăn một miếng tiên quả bằng tu luyện mấy năm nha, đa tạ tiền bối, đa tạ tiền bối.”

“Không cần mừng vội, chỉ mới luyện khí thôi mà, lần này song tu ta sẽ giúp nàng đột phá Trúc cơ luôn.” Hắn yêu thương xoa đầu công chúa.

“Vâng, tiền bối là tốt nhất.” Vân Nhi vui mừng khôn xiết.

Chu Cương Liệt bất chợt giữ lấy hai vai nàng, đứng đối diện, nhìn thẳng vào mắt nàng, Vân Nhi hơi bất ngờ, thấy tiền bối nhìn mình đăm đăm, ánh mắt nàng hơi trốn tránh đảo quanh.

Rồi hắn từ từ hạ đầu xuống, đưa môi tới, công chúa nhỏ hơi run lên, hồi hộp vô cùng, tiền bối đã nói cần hai bên trao nhau yêu thương, nàng nhắm chặt mắt, môi hơi chu ra, “Chụt”, môi chạm môi, Chu Cương Liệt cướp nụ hôn đầu của nàng, hai bờ môi bám lấy nhau, hôn say đắm.

Vân Nhi công chúa lần đầu được nam tử hôn, mặt nàng đỏ ửng, mắt nhắm lại tận hưởng, bỗng cái lưỡi trơn trượt của tiền bối thè ra, tách hai môi của nàng, luồn vào miệng, nàng hoảng hồn nghiến chặt răng, nhưng cái lưỡi quái ác đảo trong miệng nàng liên tục, nàng đầu hàng hé răng ra, lưỡi của tiền bối lập tức cuốn lấy lưỡi nàng, quấn quýt nhau, trao đổi hương tân ngọc dịch cho nhau.

Chu Cương Liệt nút lưỡi nàng, hôn nàng ngấu nghiến đến khi hai bờ môi nàng sưng dày lên, nàng hết hơi ngộp thở hắn mới buông ra.

Vân Nhi thở hổn hển, lưỡi le ra, ánh mắt đờ đẫn vì nụ hôn đầu mãnh liệt, nàng quay lưng che mặt.

“Tiền bối thật xấu tính… nụ hôn đầu của người ta.”

Chu Cương Liệt ôm lấy cô công chúa nhỏ từ sau lưng, gác gằm lên vai nàng, hà hơi vào cổ nàng, thì thầm vào tai nàng, “Vân Nhi, làm người phụ nữ của ta nhé.”

Đây, đây là tỏ tình sao? Công chúa lần đầu tiếp xúc với nam nhân xấu hổ, gật gật đầu, nàng không còn là cô công chúa kiêu ngạo, anh khí ngời ngời như nữ tướng nữa, nàng hiện tại như một tiểu tình nhân e lệ.

Hắn cười hài lòng, bế nàng kiểu công chúa đặt lên giường. Hắn cẩn thận nâng chân nàng lên, tháo giày và vớ ra, nhìn đôi chân trần trắng nõn trước mặt, hắn há miệng ngậm lấy ngón chân nàng, liếm mút từng ngón và cả bàn chân.

“Á… tiền bối đừng làm vậy, chân bẩn lắm… đừng nha.” Vân Nhi bất ngờ, rụt chân lại nhưng bị hắn giữ chặt. Hắn tiếp tục yêu thương bú liếm bàn chân nàng.

Rồi Chu Cương Liệt nắm lấy dây lưng, rút nhẹ, cởi từng mảnh vải trên người nàng ra, Vân Nhi tuy xấu hổ, nhưng quyết tâm song tu tiếp thêm động lực cho nàng, đến khi trên người nàng chỉ còn yếm đào và quần lót.

Hắn thò tay kéo cái dây, yếm rơi xuống, ngọn núi đôi hiện ra trước mắt, nó căng tròn nảy nở, to hơn Thiên Thành một xíu, ngạo nghễ vểnh cao, núm vú trắng hồng. Chu Cương Liệt không nhịn được há mồm đớp lấy, ngậm một bên vú mà mút chùn chụt, tay bóp lấy bên còn lại.

“Á… Ư… ưm… tiền bối… kỳ quá…” Vân Nhi ôm lấy đầu hắn, hưởng thụ cảm giác kích thích, sướng tê khi hắn cắn núm vú, nhột nhột khi râu của hắn đâm vào đầu ti.

Tiếp theo, tay Chu Cương Liệt luồn xuống, kéo cái quần lót nhỏ ra, động đào nguyên hiện ra trước mắt hắn.

Mu lồn múp rụp không có một sợi lông, “Bạch hổ?” Hắn vui vẻ vô cùng, đây là nữ nhân có bạch hổ huyệt đầu tiên hắn thấy ở thế giới này, tuy Tiểu Yên cũng trụi lủi nhưng nàng ta là còn nhỏ chưa mọc lông, còn Vân Nhi là không có lông thuần túy, gò mu láng mịn.

Hắn bá đạo há to mồm đớp trọn cái mu lồn vào, rà lưỡi liếm láp, ngậm lấy hạt lê e ấp, tách hai mép môi khít chặt ra, quét lưỡi dọc khe lồn, rồi luồn lưỡi vào lỗ thịt khuấy đảo.

“Úi da… tiền bối… đừng… đừng ăn mất nó… í ngài đang làm gì… thọc sâu quá… ưm ưm…” Vân Nhi thấy hắn như hổ đói gặm cái mu thịt của nàng, sợ bị hắn cắn ăn mất rên la lên.

Khi Chu Cương Liệt đưa răng cắn vào hột le, Vân Nhi như điện giật hẩy mu lồn lên, nước dâm phun ra, nàng đã lên đỉnh.

“Chà, hột le này nhạy cảm thật nha.” Hắn đưa miệng húp sạch dâm thủy.

Kế tiếp, hắn đứng dậy, tự cởi hết quần áo ra, Vân Nhi nhìn cơ thể nam nhân cơ bắp cuồn cuộn mà say mê, hắn tiến tới, gác con cặc tồng ngồng lên mặt nàng, Vân Nhi xấu hổ vô cùng, nhưng vẫn không rời mắt khỏi khúc thịt vừa dài vừa to này.

“Bú nó đi, như ta bú cho nàng vậy.” Hắn vỗ về dạy dỗ.

Vân Nhi rất ngoan ngoãn, hai tay cầm lấy dương vật, há miệng ngậm đầu khấc vào, vì là lần đầu nàng chưa có kinh nghiệm, không biết làm thế nào, Chu Cương Liệt chỉ dẫn tận tình, nàng liếm láp toàn bộ thân cặc, ngậm lấy hai hòn dái, lại cho đầu cặc vào mồm mút như ăn kem.

Hắn chịu không thấu, đè ngửa nàng ra, phía dưới nàng đã ướt chèm nhẹp, “Vân Nhi, ta vào đây, nàng sẽ là người phụ nữ của ta.”

“Vâng, đút vào đi, tiền bối.” Công chúa cũng nứng đến sảng rồi, gật đầu ngay lập tức.

Chu Cương Liệt vạch cái lồn Bạch hổ của nàng ra, con cặc to trúc trắc đâm vào từng tấc, khi chạm đến màng trinh, hắn hôn lấy môi nàng, tay bóp vú, tay nghịch hột le, phân tán sự chú ý, sau đó thúc mạnh một cái, “ót”, dương vật hắn đâm thủng màng trinh, xuyên tận tử cung, máu trinh chảy ra đỏ chăn bên dưới.

“A… cũng không đau như tưởng tượng, em chịu được, nhấp đi tiền bối.”

Vì là tu sĩ, lại luyện võ, nàng là chịu đau tốt hơn phàm nhân nha, Chu Cương Liệt không nhân nhượng, nắm lấy eo nàng, dập liên tục xuống.

“Á… ư… chuyện này… chuyện này sướng quá… Không ngờ song tu lại sướng như vậy… biết thế em đã song tu với tiền bối lâu rồi… nhấp mạnh lên… em phê quá…”

Vân Nhi rên rỉ sung sướng, con cặc không ngừng đâm thấu hoa huyệt nàng, nhiều phát còn xỏ vào trong tử cung, Vân Nhi đê mê, nàng gồng mình lên đỉnh mấy lần, Chu Cương Liệt dập một lúc lâu cũng bắn tinh xối xả vào trong huyệt dâm.

Hai người ôm nhau nằm vật ra giường, Vân Nhi chưa hết thèm, nàng bật dậy, nắm lấy cặc hắn, đút vào lồn mình rồi như một nữ tướng oai hùng, nhịp nhàng cưỡi ngựa, nhấp nhô lên xuống liên hồi, dâm thủy tràn ra, tinh dịch trộn lẫn sủi bọt trắng đục.

Chu Cương Liệt ở dưới thuận thế hẩy eo lên, hai người lại đổi tư thế cho Vân Nhi bò tứ chi, hắn ở sau thúc tới kiểu chó. Chu Cương Liệt truyền cho nàng Âm Dương Hợp Hoan Công, lấy viên trúc cơ đan cho nàng ăn.

Hai người đổi hết tư thế này tới tư thế khác, triền miên dâm dục, vừa địt vừa vận chuyển công pháp song tu. Hắn đụ từ lỗ lồn đến lỗ đít, bắn tinh ngập các lỗ trên người nàng, Khí tức của Vân Nhi liên tục kéo lên, phá tan một tầng giấy ngăn cách, nàng vừa lên đỉnh, vừa đột phá.

Nàng nằm vật ra thở dồn dập, vừa sướng vì được làm tình, vừa vui vì đột phá Trúc cơ.

“Tiểu nữ đột phá Trúc cơ rồi… đa tạ tiền bối… ngài là nhất… Vừa mạnh, vừa tốt bụng, đụ còn rất giỏi nữa.” Nàng ôm lấy hắn, cạ cặp trái cây lên mặt hắn.

“Còn gọi tiền bối sao? Nàng là tình nô của ta, mau gọi chủ nhân.” Hắn bá đạo ra lệnh, điểm dâm dục của Vân Nhi đã đạt 80.

“Vâng, chủ nhân, thiếp là tiện nô của ngài.” Vân Nhi nghe lời gọi theo.

Hai người lại quấn lấy nhau, tiếp tục song tu tới tận chập tối, khi hạ nhân thấy công chúa ở lì trong phòng cả ngày sợ nàng có chuyện nên tới gõ cửa thì họ mới dừng.

Dọn dẹp hiện trường sạch sẽ, hắn ăn mặc chỉnh tề rời đi.

“Chủ nhân, ngày mai lại song tu tiếp nhé.” Vân Nhi nói vọng theo.

“Chậc, đụng phải thứ dữ rồi” Vân Nhi này bình thường là công chúa, nhưng khi được hắn tưới tắm cho thì lộ ra bản chất. Đây là một cô nàng cuồng dâm đến cực điểm nha, quấn lấy hắn đòi hỏi địt nhau cả ngày vẫn còn muốn nữa. Hắn cười dâm vẫy tay chào, để lại cái máy rung lắc Châu Phi cực mạnh và xâu chuỗi chín viên bi cho nàng nghịch.

“Hừ, tuy là Chân Tiên, nhưng tầm vài con dâm nữ như này chắc thận Chân Tiên cũng không đủ xài nha.” Hắn rên rỉ.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300