Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 223
Phần 223: Vật chất quyết định ý thức

Chu Cương Liệt cũng không ngờ Vương Nhã Khuê lại quyết đoán đến như vậy, trinh tiết hơn hai trăm năm gìn giữ nói cho là cho, nàng này phải cay cú Tần Mộ Uyển kia đến cỡ nào mới quyết định chơi lớn thế.

Đây chính là cách hành xử của yêu nữ thứ thiệt, khi bản thân đang ở thế yếu thì sẽ bằng mọi cách để mình ở thế chủ động, chấp nhận hy sinh cả trinh tiết để phản kèo kẻ thù.

“Ừm… ngươi nói nghe cũng rất bùi tai, nhưng ta có cảm giác ngươi đang âm mưu gì đó, ta không thích kẻ giấu diếm.” Chu Cương Liệt vạch vạt áo của nàng ta ra lòn tay vào bóp trực tiếp cặp tuyết lê.

Tuy rất khó chịu vì tấm thân ngọc ngà bị gã dâm tặc tùy tiện xoa nắn nhưng nàng vẫn nhắm mắt cam chịu.

“Đúng là tiểu nữ còn có tâm tư khác, ngài là Chân Tiên không thuộc phàm giới này, vậy thì chắc chắn có cách để giúp ta đột phá Địa Tiên, tiểu nữ nguyện theo ngài hầu hạ, chỉ cần ngài giúp ta xử lý Tần Mộ Uyển và tấn thăng.” Nàng biết không thể qua mắt cáo già này nên quyết định nói thẳng.

Đúng là cô gái có tham vọng tốt, vì mục đích mà bất kể bản thân, bởi vậy hắn mới chọn từ nàng này ra tay trước, chỉ cần nắm Vương Nhã Khuê trong tay sau đó dùng nàng ta gây sức ép cho Tần Mộ Uyển thì nàng tiên tử cao quý kia làm sao thoát khỏi tay hắn.

“Tốt, tham vọng đủ lớn, ta chấp nhận, nhưng trước tiên chúng ta vui vẻ trước đã.” Hắn gật đầu sảng khoái đáp ứng, hai ngón tay tấn công đầu ti của nàng.

“Khoan đã, tiền bối phải có gì đó chứng minh là ngài giúp ta đột phá được thì ta mới đồng ý, không thể để ngài lừa gạt được.” Vương Nhã Khuê cố chịu đựng nói ra điều kiện.

“Hừ, giờ ta có đè nàng ra hiếp tại đây thì nàng cũng chả làm gì được, đồng ý hay không không phải ở nàng đâu. Nhưng thôi, cho nàng thấy chút cũng không sao, để nàng vui vẻ mà hầu hạ ta.” Hắn nâng cằm nàng lên, yêu nữ này rất lắm trò.

Hắn lấy ra Tu tiên chi lộ bí điển đưa cho nàng, quyển sách được xem như con bài chiến lược dùng để câu dẫn gái ở hạ giới của hắn.

Nghe hắn kể về công dụng của quyển sách này, Vương Nhã Khuê vui mừng hớn hở, đúc kết kinh nghiệm của một vị phi thăng để lại, đây là thứ mà cả giới tu hành thế gian ao ước, nàng đã hoàn toàn tin tưởng vị tiền bối này là Chân Tiên rồi.

Hắn móc ra thêm dương căn đan cho nàng uống vào, Vương Nhã Khuê cảm nhận rõ sự thay da đổi thịt, bản thân trẻ hóa ra, tu vi cũng có dấu hiệu tăng lên, lại thấy hắn lấy tiếp Tiên linh thạch, thứ tài nguyên quý giá bậc nhất hạ giới.

Để cưa đổ một cô gái thì cần nhất vẫn là tài lực và thực lực, những cái đó Chu Cương Liệt có đủ, những thứ mà hắn lấy ra đều có thể khiến cô gái mê vật chất như Vương Nhã Khuê động tâm, nàng không còn mặt nặng mày nhẹ với hắn nữa, dù được bỏ định thân vẫn ngồi yên trong lòng hắn ôm lấy quyển sách và mớ tiên linh thạch âu yếm không rời.

Có những thứ này, cộng với vị Chân Tiên này hỗ trợ thì nàng chả cần tên luyện đan sư hải ngoại kia giúp nữa, chắc chắn nàng sẽ sớm đột phá, khi đã lên tới Địa Tiên nàng có thể mở rộng phạm vi thế lực Hắc Nha Tông hơn nữa, trở thành tổ chức sát thủ tình báo bậc nhất hạ giới này.

“Sao hả? Vừa ý nàng chưa?” Hắn thổi một hơi vào cổ làm nàng đang suy nghĩ miên man tỉnh lại.

“Hihi, từ nay thiếp thân Vương Nhã Khuê sẽ là người của ngài, nguyện hầu hạ ngài suốt đời.” Nàng cất hết đồ vào nhẫn trữ vật rồi tựa vào lòng hắn.

“Ta tên Chu Cương Liệt, từ nay gọi chủ nhân nhớ chưa.” Hắn vỗ mông nàng một cái.

“Úi, vâng thưa chủ nhân.” Nàng giật thót rồi gật gật đầu.

Đối phó với loại nữ nhân có dã tâm, ham muốn vật chất lại còn có tính thù ghét như vầy đối với hắn dễ như trở bàn tay, kế tiếp nên chuẩn bị thu nốt Tần Mộ Uyển rồi, để đôi kẻ thù này cùng hầu hạ xem vẻ mặt của hai nàng như thế nào.

Hắn tiếp tục đem nàng trở về khách sạn, Lạc Thủy vừa tắm xong đang lau khô người thì hắn bất chợt ẵm theo Vương Nhã Khuê xuất hiện làm nàng hết hồn, thấy là chủ nhân thì không nghĩ nhiều cứ thế tồng ngồng chạy lại đón hắn.

Vẻ đẹp kỳ lạ của Lạc Thủy khiến Vương Nhã Khuê hết sức bất ngờ, bên cạnh vị chủ nhân này lại có mỹ nhân bậc này.

“Chủ nhân, nàng ta là?” Lạc Thủy ngó lấy cô nàng mang vẻ đẹp ma mị đang được Chu Cương Liệt bế kiểu công chúa, hắn lúc này mới bỏ nàng xuống.

Chưa kịp để hắn giới thiệu, Vương Nhã Khuê đã ôm lấy một bên tay hắn sát rạt, hai vú ép lấy bắp tay cười nói.

“Chào tỷ tỷ, muội là Vương Nhã Khuê, từ nay là tình nô của chủ nhân, mong tỷ chiếu cố thêm.”

Cả Chu Cương Liệt và Lạc Thủy đều bất ngờ trước thái độ thân mật của cô nàng này, bình thường muốn nữ tử chịu thân phận tình nô thì phải đợi hắn chơi cho tung lồn bắn ngập các lỗ xong các nàng mới chấp nhận, nàng này hắn cũng chỉ mới bóp vú còn chưa lên giường phá thân đã tự xưng làm tình nô rồi?

“A, chào Vương cô nương, ta là Lạc Thủy, tuổi tác ta chỉ mới hơn ba mươi thôi, cứ gọi ta là muội muội.” Lạc Thủy rất điềm đạm hiền lành nói.

“Vậy sao được, ở tu chân giới không nói đến tuổi tác, tỷ đến sớm hơn thì phải là vai lớn, muội không dám lẫn lộn vai vế đâu.” Vương Nhã Khuê thăm dò biết được cô nàng có khuôn mặt ngây thơ này chỉ là hóa Thần sơ kỳ thì an tâm hẳn, thể hiện trình độ khoa môi múa mép của mình.

“Hì, chúng ta đều mà tình nô của chủ nhân, đừng đặt nặng vai vế như vậy, được rồi, vậy tiếng tỷ tỷ này ta nhận.” Lạc Thủy vốn rất hòa đồng, nàng tiến tới nắm tay Vương Nhã Khuê cười hòa ái.

Chu Cương Liệt nheo mắt nhìn con hàng này, lúc trước gặp ở Vô Phong Cốc cô ta một bộ dáng khinh khỉnh không xem ai vào mắt rất giống Quách Tương Như lúc chưa bị thu phục, bây giờ lại bày cái điệu bộ thân mật thảo mai này, không biết yêu nữ này đang nghĩ gì.

“Bớt làm bộ làm tịch, mau vào chuẩn bị, tối nay phải hàng phục nàng.” Hắn vỗ vào mông Vương Nhã Khuê một cái, cô nàng phồng má lỏn lẻn đi vào gian bên trong.

“Tối nay nàng ở bên ngoài tu luyện nhé.” Hắn hôn môi Lạc Thủy một cái, bố trí tụ linh trận ở gian bên ngoài để nàng tu hành, Lạc Thủy rất nghe lời lập tức gật đầu.

Phòng khách sạn này được chia làm hai ngăn cách nhau bởi một cái vách mỏng, phía trong có bố trí giường lớn.

Vương Nhã Khuê đang đứng lóng ngóng gần giường chưa biết phải làm sao, Chu Cương Liệt đi vào thấy biết ngay cô nàng này bề ngoài thì tỏ ra mình ổn nhưng dẫu sao cũng là trinh nữ, lần đầu chuẩn bị cùng nam nhân ân ái sao không run cho được.

“Còn đợi gì nữa, mau đến đây”, hắn ngồi xuống giường sau đó ngoắc tay, Vương Nhã Khuê khẽ thở dài, bản thân đã làm ra chọn lựa sẽ bám lấy người đàn ông này, vậy thì phải làm đến cùng.

Nàng mỉm cười sà vào lòng hắn, hai tay bá cổ, ánh mắt mị mị khiêu khích. Cách trang điểm thuần đen khiến nàng trở nên đẹp một cách độc đáo, như một con xà nữ tuy đẹp mà có độc, không cẩn thận coi chừng bị cắn.

Nhìn viền mắt đen, môi son đen, móng tay đen hắn chỉ cầu mong núm vú với mép lồn nàng đừng có đen nếu không thì ối giồi ôi ngay.

Để kiểm tra kỹ lưỡng, hắn nhanh chóng áp sát mặt đến, Vương Nhã Khuê nhìn hắn sấn tới thì khẽ run, môi hai người nhanh chóng chạm vào nhau, lưỡi cũng tìm đến cuốn lấy, nụ hôn đầu đời của nàng trao cho người đàn ông râu ria xa lạ mà nàng chỉ mới gặp có hai lần.

Lần đầu hắn bộ dáng ngả ngớn cứu nàng khỏi cửa tử, lần hai hắn thình lình bắt cóc nàng đòi hãm hiếp, giờ thì phải trao thân cho hắn, thật là chóng vánh.

Môi lưỡi triền miên suốt một khắc, đến khi môi nàng bị hắn nút đến sưng lên thì Chu Cương Liệt mới buông ra, một sợi chỉ bạc vẫn kết nối nơi đầu lưỡi, đôi mắt nàng đê mê, mặt đỏ hồng, lưỡi đưa ra như còn vương vấn vị ngọt của nụ hôn đầu.

Tay hắn thoăn thoắt kéo dây đai lưng, cởi từ áo ngoài áo trong lẫn yếm lụa quăng qua một bên, cặp nhũ hoa thượng hạng ngạo kiều vểnh cao, nó vừa to vừa tròn như hai quả bóng nước núng nính.

Quầng vú hồng hào, đầu ti lúc nãy bị hắn vân vê nên giờ vẫn còn săn cứng, Chu Cương Liệt tham lam há miệng đớp lấy một bên vú vào miệng mà nút, tay thì bóp bên còn lại.

“Ôi… từ từ mà, thiếp có chạy đi đâu đâu.” Vương Nhã Khuê ôm đầu hắn cố ưỡn ngực ra để cái lưỡi quái ác kia liếm láp nhiều hơn, cảm giác tê dại sung sướng nơi đầu ti làm nàng hưng phấn hết sức. Hắn hết ngậm vú này lại chuyển qua bên khác, sau đó ép hai bầu vú lại sát nhau rồi cắn lấy cả hai núm.

Chu Cương Liệt tiếp tụ rà lưỡi dọc xuống bụng, eo, ngoáy vào cái lỗ rốn làm nàng nhột cười khúc khích, tay thì lần mò kéo cạp váy của nàng xuống.

Bên trong váy lụa màu đen là quần bó sát ôm dáng, vì là sát thủ nên Vương Nhã Khuê ăn mặc không quá vướng víu rườm rà, Chu Cương Liệt đưa tay kéo nốt cái quần bó.

Quần lót của cô nàng hết sức khêu gợi, nó nhỏ xíu ôm chặt lấy hạ thân, phía trước chỉ đủ che cái gò mu đang nhô cao, phía sau lọt khe đưa hết hai mảng mông trắng tinh đầy thịt ra.

Hắn rất ngạc nhiên khi nữ tử thời đại này lại có thể mặc thứ đồ lót mát mẻ như vậy, các nàng bởi vì quan niệm đạo đức thường sẽ tự may tiết khố vừa dày vừa thô che kín hạ thân trước sau.

Nhưng chợt nhớ tới cái quần lót của Thiên Hậu vẫn còn trong nhẫn của mình hắn lại thấy bình thường, đến vợ của Thiên Đế mà còn mặc loại đồ lót gợi tình như vậy thì nói gì nữ tử phàm giới. Hắn rất tò mò vì sao vị Thiên Hậu chí cao vô thượng kia lại có thể mặc cái quần lót vừa nhỏ vừa mỏng đến vậy, ừm, khi nào lên Thiên Đình phải lật váy vợ Thiên Đế lên xem thử mới được.

Hắn thoát khỏi mơ tưởng, nhìn chằm chằm cái quần lót đen tuyền, đáy quần đã ướt nhẹp vì nước dâm rỉ ra.

Vương Nhã Khuê thấy hắn si mê ngắm nghía hạ thân của mình thì xấu hổ, hai đùi khép lại cố che, hắn trừng mắt dọa nàng sau đó nắm hai đùi banh ra lại.

Ánh mắt nàng mang theo chút sợ sệt rồi để mặc cho hắn hành sự, Chu Cương Liệt cúi đầu vục mặt vào háng nàng, miệng lưỡi tấn công cái gò mu phía ngoài quần lót.

Hắn càng liếm càng làm nó ướt nhẹp, cái hột le vì nứng mà đội quần lót cộm lên một cục, hắn liền đưa răng cắn lấy làm nàng suýt thì tè cả ra.

Cởi cái mảnh vải cuối cùng đã sớm ướt đẫm ra, cuối cùng nàng đã hoàn toàn trần trụi phơi bày trước mắt.

Mu lồn cao ngất với đùm lông lồn được nàng cạo đi hai bên chỉ chừa một đường lông mọc dọc ở giữa, mép ngoài cố gắng che đậy lấy môi mật phía trong, khi hắn vạch ra thì mới bại lộ cái hạt lê e ấp gọi mời cùng cái âm hộ trinh trắng suốt hơn hai trăm năm.

Phía dưới là cái cúc huyệt hồng sẫm với những nếp xếp đều nhau khít chặt cái lỗ ở giữa. May mắn là lồn nàng không đen như môi hay móng tay.

Không để nàng chờ lâu, Chu Cương Liệt thể hiện trình độ bú lồn thượng thừa của mình, cái lưỡi dài hết đảo liếm dọc khe lồn rồi lại đá vào hột le, quét qua niệu đạo, xỏ sâu vào âm hộ, miệng thì nút chùn chụt, răng thi thoảng cắn lấy mép lồn hoặc âm vật day day.

“A… ôi trời ơi… thiếp sướng… lần đầu tiên… có người ăn chỗ đó của thiếp… sướng quá… thiếp chịu không thấu… ớ… ưm… chàng bú giỏi quá chủ nhân ơi…”

Dâm thủy từ trong trào ra, vị nước lồn ngon ngọt đầy miệng, Chu Cương Liệt húp không để rơi vãi giọt nào, chỉ là bú lồn hắn đã khiến nàng lên đỉnh hai lần.

“Nào, đến phiên nàng phục vụ ta rồi.” Hắn đứng dậy chống nạnh, Vương Nhã Khuê hiểu ý mỉm cười đầy dâm mị.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300