Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 110
Phần 110: Kỹ nữ Mộng Vân

Buổi tối, sau khi tiếp tục dụ dỗ thiếu nữ quốc sư cho mình ăn bánh bao no nê, Chu Cương Liệt rời khỏi Liên Hoa Am, đến một khách điếm khá có tiếng ở nội thành.

Hắn âm thầm lẻn vào, tiếp cận một căn phòng trên lầu ba. Bên trong, một nữ tử đang trần truồng nằm hưởng thụ trong bồn tắm rải đầy cánh hoa. Làn da nàng trắng hồng, mái tóc dài đen nhánh, khuôn mặt mang một nét kiều mị tự nhiên, mỗi cái nâng tay, mỉm cười hay nháy mắt đều mang theo phong tình vạn chủng.

Nàng nằm ngửa trên mặt nước, cả thân người chìm xuống nước, chỉ nổi mỗi khuôn mặt và hai bầu vú lên trên. Đây là Mộng Vân tiên tử, đệ tử đứng đầu của Bách Hoa Lĩnh.

Nói về Bách Hoa Lĩnh, đây là thế lực khá kỳ lạ so với các gia tộc môn phái khác. Bách Hoa Lĩnh giống như thanh lâu của giới tu chân hơn. Thành viên toàn bộ đều là nữ tử. Các nàng đa số là trẻ mồ côi, có thiên phú tu hành và sắc đẹp, được cao tầng của Bách Hoa Lĩnh nuôi dưỡng từ nhỏ.

Những nữ nhân được nuôi lớn, dạy dỗ những kỹ năng cơ bản của phụ nữ, cách mê hoặc, cách ăn nói ứng xử, những công pháp song tu hoặc mị công. Sau đó được gả cho các nhân vật có tiếng trong các thế lực tu hành khác hoặc bậc quan lại quyền quý vọng tộc phàm nhân.

Những nữ tử gả đi sẽ theo phu quân mình, lâu lâu sẽ gửi những tin tức quan trọng thu thập được, hoặc tài nguyên tiền bạc về cho Bách Hoa Lĩnh.

Mộng Vân là đệ tử xuất sắc nhất của Bách Hoa Lĩnh thời nay, nhưng dù sao thế lực này chủ yếu là mị hoặc câu dẫn nam nhân, kỹ năng chiến đấu đa số là ám sát hoặc dùng độc dược, chiến lực thực tế khá thấp, bởi vậy nàng mới thua Cao Tắc kia.

Mộng Vân cũng không buồn, nàng chủ yếu ra ngoài là để tìm cho mình đối tượng kết hôn phù hợp, tham gia đại hội vốn chỉ là tiêu khiển sẵn tiện câu dẫn đám thiên kiêu kia, không thắng cũng chả sao.

Nàng ưỡn người thoải mái hưởng thụ bồn tắm, tay xoa xoa hai bầu vú nảy nở đang nổi lên mặt nước.

Một đôi bàn tay từ phía sau bỗng nhiên xuất hiện, Mộng Vân không hề phát giác, nó lòn lên trước chụp lấy cặp vú nàng.

“Á… Ai đó… dâm tặc…” Nàng hoảng hồn ré lên, lập tức có âm thanh sát bên tai nàng, thổi gió vào.

“Yên lặng, nếu không ta bóp bể vú.”

Mộng Vân quay đầu lại, khuôn mặt dâm tặc này khá quen thuộc, nàng đã gặp vài lần, lần trước còn ấn tượng nàng là hắn ở bờ hồ Nguyệt Ảnh giết trưởng lão của Tiên Kiếm Môn.

“Chu đại tiên? Ngài… ngài sao lại làm hành động này? Mau bỏ ta ra, biến thái, dâm tặc.” Mộng Vân giãy giụa hòng thoát thân, nhưng tên kia tay vẫn không buông vú nàng ra.

Chu Cương Liệt dùng hai ngón tay kẹp lấy đầu ti rồi vân vê nhéo kéo dài ra, Mộng Vân rên xiết lên, vô lực phản kháng.

“Ta đến an ủi nàng, thua trận chắc buồn lắm nhỉ.” Hắn thì thầm vào tai.

“Không có buồn, thua thì thôi, ta không buồn, không cần an ủi, ngài mau đi ra đi, sao ngài tu vi cao như vậy còn đi bắt nạt nữ tử yếu đuối như ta chứ.” Nàng cố đẩy tay hắn ra, nhưng không có sức lực.

“Ta nghe nói mục đích của nàng là tìm đối tượng để gả đúng không, hay là làm tình nô của ta đi, bảo đảm sẽ là cơ duyên mà nàng mơ cũng không nghĩ đến.” Hắn hai tay nhào nặn, mặc mỹ nhân trong lòng ưỡn ẹo muốn chạy thoát.

Mộng Vân hơi dừng động tác giãy giụa, vị này là Tán Tiên, nghe nói Hi Nguyệt và Nguyệt Nga theo ông ta học tập chỉ nhiêu đó thời gian đã đột phá rồi, cả Môn chủ của Bách Hoa Lĩnh cũng chỉ là hóa Thần hậu kỳ, nếu nàng câu dẫn được một vị Tán Tiên, chẳng phải đây là chuyện tốt sao.

“Ngài có thể cho ta cơ duyên gì chứ, xấu xa, canh lúc đêm hôm xông vào sàm sỡ nữ nhân, đừng hòng dụ được ta.” Ánh mắt nàng mang theo mị ý, tuy vẫn kháng cự nhưng yếu ớt không có chút lực.

Chu Cương Liệt móc ra một lọ nước, đây là nước trái cây ép ra từ Dương căn quả. Hắn đung đưa lọ trước mặt Mộng Vân, khoe khoang.

“Đây là nước tiên quả, có công dụng dưỡng nhan, tăng gấp đôi tuổi thọ, tăng tu vi, phản lão hoàn đồng, ngoài ra nó còn giúp loại bỏ tạp chất trong cơ thể ra.”

Nghe hắn nói, mắt nàng sáng rỡ, đưa tay tính lấy, nhưng Chu Cương Liệt đã nhanh tay thu vào nhẫn trữ vật. Mộng Vân phụng phịu nhìn hắn.

“Cho ta đi, cho ta rồi, ta cho tiền bối bóp vú đến khi nào đã thì thôi.”

“Chỉ cho bóp vú thôi sao?” Hắn cười cười hỏi.

“Tiểu nữ là người của Bách Hoa Lĩnh, dù muốn theo ngài cũng phải báo với Bách Hoa Lĩnh, một lọ như vậy dù tốt nhưng cũng không đủ để lấy được ta đâu.” Nàng ậm ừ trả giá.

“Đúng là thế lực kỹ nữ, rất giỏi ra giá nha.”

“Xin ngài hãy tự trọng, tiểu nữ không phải kỹ nữ bán thân.” Mộng Vân vẫn cố làm giá.

“Ta chơi xong không trả tiền thì đâu thể gọi là bán được đúng không? Haha.” Hắn cười đê tiện, cúi người luồn tay xuống bế cả cơ thể nàng, ném lên giường.

“Đại tiên tính làm gì, ta la lên bây giờ.” Mộng Vân vớ lấy tấm chăn che cơ thể lại, lùi về sau.

“Có la rát cổ họng cũng không ai đến cứu cô đâu.” Chu Cương Liệt cười đầy dâm đãng tiến tới. Hắn kéo tấm chăn ra, cơ thể nàng trần truồng bại lộ hết trước mặt hắn.

Cặp vú tròn trịa vểnh cao, mu lồn mũm mĩm có nhúm lông được tỉa gọn gàng. Hắn nắm lấy cổ chân nàng kéo về phía mình.

Mộng Vân biết phen này khó mà thoát, tên này là Tán Tiên, dù môn chủ đến đây cũng bị hắn đè địt như thường huống chi là nàng, thôi thì ủy thân cho hắn cũng không tính là lỗ, biết đâu mình cũng đột phá, lại có được thứ nước tiên quả kia, lúc đó lại mê hoặc xin hắn thêm vài bình. Nàng cũng đã ngủ với nam nhân lấy lợi ích vài lần rồi, còn gì mà phải ngại.

Nàng sử dụng mị công, nũng nịu nhìn hắn, ánh mắt mang theo mời gọi, chân hơi dạng ra.

“Đại tiên, thôi thì tối nay em sẽ cho ngài một đêm vậy.”

“Đúng là kỹ nữ, rất giỏi dùng đòn mị hoặc.” Chu Cương Liệt ôm lấy nàng vào lòng, miệng kề đến hôn lên môi nàng, tay thì bóp vú, tay kia lòn xuống xoa xoa cái mu lồn.

Mộng Vân cũng đáp lại đầy mãnh liệt, nàng chủ động dâng lưỡi ra cho hắn nút, hôn chán chê hắn lại vùi mặt vào giữa khe ngực nàng mà hít hà hương thơm, tham lam há miệng ngậm lấy bầu vú, nút cái núm vú cứng ngắc.

Nàng ôm ghì đầu hắn vào lòng, thoải mái hưởng thụ, tay Chu Cương Liệt đã mò xuống tới mép lồn nàng, vạch nhẹ hai môi ra, thò ngón tay vào mà móc.

Hắn tiếp tục một đường từ vú liếm xuống eo, rồi đến khu nhạy cảm, hai chân Mộng Vân mở rộng ra khoe hết cái lồn ngon lành trước mặt.

Chu Cương Liệt cũng hiểu ý nàng, há mồm đớp lấy mu lồn cao ngất, rồi thò lưỡi quét qua mép dọc, thọc lưỡi vào lỗ lồn nàng bú mút chùn chụt, tay vân vê cái hột le đã săn cứng.

“A… đúng rồi… Cứ như vậy… em sướng… lâu rồi chưa ai bú lồn em sướng như vậy… thọc sâu vào đi, ăn hết lồn em đi.” Mộng Vân rên rỉ cố ấn đầu hắn vào háng mình, nước lồn nàng chảy lênh láng, hột le giật giật.

Chỉ lát sau, nàng đã trân người hẩy lồn lên phun trào ra, Chu Cương Liệt há miệng uống sạch dâm thủy. Hắn đứng dậy, nhìn cô nàng kỹ nữ thứ thiệt này, nàng ta sau khi ra vẫn còn thèm thuồng, hai tay vạch mép môi ra nhìn hắn ngoắc tay mời gọi.

Hắn cởi quần áo, khi con cặc được giải thoát, ngẩng cao ngạo nghễ, Mộng Vân há hốc mồm, từ lúc biết cặc đàn ông tới giờ nàng chưa bao giờ thấy thứ nào to dài như vậy.

Nàng đưa hai tay nắm nấy nó sục nhẹ, rồi vuốt ve mân mê đầu nấm, bóp lấy bìu dái.

“Hức, cặc ngài to quá, địt vào chắc lồn em rộng ra mất, ngài phải tăng thêm quà em mới cho chơi.” Mộng Vân vừa sục vừa ra giá thêm, Chu Cương Liệt hết nói nổi, đúng là đĩ chuyên nghiệp có khác, không từ bất cứ cơ hội nào kiếm chác.

“Cứ phục vụ ta hết mình, không thiếu cơ duyên cho nàng.” Hắn ấn đầu nàng về phía cặc mình, Mộng Vân hiểu ý, vui vẻ há miệng ngậm quy đầu, ra sức dùng lưỡi liếm mút. Tay nàng sục mạnh thân cặc, miệng nhấp nhô cố nuốt con cặc dài xuống.

Đúng là con đĩ chuyên nghiệp, họng nàng thế mà có thể nuốt cặc hắn đến tận gốc, cổ họng nàng phồng lên hình dạng con cặc, nó đâm xuống tận sâu bên trong họng, mắt nàng lật lên trợn trắng, nước dãi chảy ròng ròng, nhưng vãn cố nuốt ra vào.

Chu Cương Liệt rất hài lòng với kỹ nữ này, hắn nắm lấy đầu nàng không ngừng đâm rút, xem miệng nàng như cái lồn mà địt, lát sau khi Mộng Vân đã tê dài suýt ngất thì hắn mới lên đỉnh, tinh trùng tuông xối xả vào họng nàng.

Khi hắn rút cặc ra, nàng nằm ngửa cổ, miệng há to, tinh trùng òng ọc trào ra từ mũi miệng. Mộng Vân lấy lại sức, bò dậy nhìn hắn oán trách.

“Cặc ngài là cặc ngựa sao? To lớn như vậy, bắn ngập cả dạ dày người ta, phải thêm tiền đó.”

Chu Cương Liệt cười vỗ vào mông nàng, “kỹ nữ, suốt ngày chỉ nghĩ đến lợi ích.”

Rồi hắn đè ngửa nàng ra, súng ống đã tiếp tục lên đạn, hắn kề đầu cặc vào lỗ lồn nàng, quẹt quẹt ngoài mép, sau đó ấn nhẹ, từ từ đưa con cặc khủng vào trong.

Lồn Mộng Vân như bị nong ra hết cỡ, nàng phải cố dạng rộng háng hơn, khi hắn đã cắm được phân nửa con cặc, nàng đã há mồm thở dốc.

Chu Cương Liệt cười, véo lấy núm vú nàng, rồi thúc hông. Con cặc theo đó đâm một phát lút cán.

“Ối trời ơi… từ từ… thốn quá… ngài đâm sâu quá… khoan đã… trời ơi nó to quá… lồn em rách mất… ư ư… đừng nắc… từ từ… không… không được… chơi nữa lồn em sẽ rộng ra luôn mất…” Mộng Vân hét lên, hoảng hốt vì cặc hắn đâm tận tử cung mình.

Chu Cương Liệt không hề thương tiếc, đẩy nhanh tốc độ, dập như cái máy, mỗi phát rút ra gần hết rồi lại đâm lút cán vào, Mộng Vân oằn mình chịu trận, la hét rên rỉ khản cả cổ, mỗi lần đầu khấc đụng vào tử cung là nàng lại hét lên, nước lồn trào ra, nàng lên đỉnh mấy lần liên tiếp.

“Trời ơi, như vậy là quá sức rồi… em chịu không nổi… ngài chơi bạo quá, á á á… em ra nữa rồi… cặc ngài to quá… huhu… muốn đâm vào tử cung em rồi… đừng mà… cứu…” Nàng bị chơi đến hốt hoảng, kêu la cầu xin, Chu Cương Liệt nắc thêm trăm cái rồi thoải mái bắn vào lồn nàng.

Chưa để nàng nghỉ ngơi, Chu Cương Liệt đã nâng eo nàng lên, Mộng Vân đang hổn hển thở thì bị hắn từ phía sau tiếp tục đâm vào nắc kiểu chó.

“Cho em nghỉ một chút… huhu… bị ngài địt chết mất… em xin đầu hàng… đừng đụ nữa…” Nàng bám tay vào ga giường, hông hứng chịu từng cú dập như giã gạo.

Tối đó, Mộng Vân tiên tử bị nam nhân địt đến gần sáng, lỗ lồn lỗ đít bị nong ra rộng toang hoác, nàng ngất xỉu, cả thân thể toàn là tinh dịch trắng đục, hông vẫn còn giật giật, mắt lật trắng dã.

Chu Cương Liệt mang cả nàng và đồ đạc của nàng dời đến Kim Tiền Lâu, điểm dâm dục của nàng bị hắn dạy dỗ cả đêm đã đạt tuyệt đối, trở thành tình nô mới của hắn.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300