Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 168
Phần 168: Hồng Loan thủ dâm

Đêm nay chỉ có Lạc Thủy ngủ với Chu Cương Liệt, hắn như thường lệ đè ôn hương nhuyễn ngọc ra mà quất cắm, cô nàng làm từ nước này phải nói là như thác lũ phun trào, mặc sức sung sướng rên xiết.

Mà phòng bên cạnh có một người đang không thể ngủ được. Hồng Loan nằm trên giường hơi thở gấp gáp, mồ hôi đầm đìa.

“Hức, chết tiệt, yêu nữ đó cần gì phải kêu gào lớn như vậy, cố ý để ta nghe hay sao?” Nàng ấm ức nghiến răng nghiến lợi.

Hai đùi Hồng Loan kẹp lấy cái gối dài siết chặt, dưới háng nàng ngứa ngáy khó nhịn, dâm thủy rỉ ra khỏi khe lồn từng tí.

Hôm nay nàng lại phải chịu đựng nghe tiền bối và Lạc Thủy kia ở bên cách vách sênh ca ân ái.

Hức, phu quân không có ở đây không ai giúp nàng thỏa mãn, lại bị cặp bên kia kích thích thính giác. Tiền bối quả thực là thần nhân, chơi cô ta gào thét lớn như vậy, nếu nàng mà cũng bị ngài ấy đè dưới thân không biết sẽ ra sao.

Tiền bối có tới tận ba cái dương căn lớn như cánh tay, lại còn dài ngắn tùy ý, nàng để trí tưởng tượng của mình bay xa, nếu mình bị ba cái dương vật to như cánh tay đút vào thì sẽ là cảnh tượng như thế nào.

Tay Hồng Loan vô thức đưa xuống hạ thân, luồng vào quần lụa, bên trong như đang bị ngập lụt, nước nôi đã lênh láng tràn đầy.

“Ưm, sao hôm nay lại ngứa đến như vậy cơ chứ, tiền bối quả là biết hành hạ người ta.”

Nàng đâu biết rằng phòng mình đã bị Chu Cương Liệt xịt khí gas kích tình, tuy công hiệu của nó khá kém đối với tu sĩ, nhưng với một cô gái đang vừa cô đơn vừa phải nghe phòng cách vách địt nhau sung sướng thì lại khác.

Cơn nứng bản nguyên cộng với khí gas kích thích khiến Hồng Loan hứng tình không nhịn nổi, nàng chà xát gò mu, miết lấy khe dọc của mình, quần bị nàng cởi xuống tới đùi.

Tay kia nàng thò vào tự se lấy núm vú, lưng nàng dựa sát vách thu hết vào tai những âm thanh dâm mỹ bên kia. Hơi thở nàng càng lúc càng dồn dập, mặt đỏ như gấc chín, lồn ngứa ngáy khiến nàng phải dùng hai ngón tay mà thọc vào đào móc.

“Ứ… ưm… nóng quá… ngứa quá… chịu không nổi huhu…”

Khi cặp đôi bên kia tiến đến cao trào, tiền bối bắn tinh sâu vào tử cung ả Lạc Thủy kia thì bên này Hồng Loan cũng lên đỉnh, nước phún ra thành tia ướt cả một mảng giường.

Nàng cứ thế chịu đựng nghe hai người kia địt nhau đến tận mấy canh giờ.

Sáng sớm, Chu Cương Liệt gõ cửa phòng Hồng Loan, nàng bước ra mở cửa, mặt hồng hồng nhìn hắn đầy ngại ngùng, tấm ga trải giường đã được dẹp đâu mất.

“Tiểu nương tử sao vậy? Cảm thấy không khỏe ở đâu sao, để ta xem nào.” Hắn điệu bộ đầy quan tâm nắm lấy cánh tay nàng bắt mạch.

“Tiểu nữ không sao, chỉ là đêm qua hơi thiếu ngủ thôi.” Hồng Loan mặt càng đỏ hơn nữa.

“Người tu hành không ngủ mấy ngày cũng đâu có sao, hừm, mạch tượng đập nhanh quá, nàng đây là đang có vấn đề nha.” Hắn vẫn giả lơ không biết, khám bệnh cho nàng như bác sĩ.

Kế tiếp hắn làm một hành động còn bạo hơn, nâng cằm nàng lên, sau đó vuốt ve khuôn mặt.

“Tiền bối, người muốn làm gì?” Nàng rụt cổ lại, hơi bất ngờ trước hành động của hắn.

“Ta kiểm tra xem tiểu nương tử có bị vấn đề gì hay không mà thôi, mặt đỏ bừng, mạch đập nhanh, người hơi run là biểu hiện của việc cảm xúc không ổn định dễ bị tẩu hỏa nhập ma lắm.” Hắn bộ dáng hết sức thật thà nói.

Hồng Loan thở phào, tiền bối vẫn rất đáng tin, lại quan tâm mình như vậy, ngài ấy quả là người vừa tài giỏi, vừa đạo đức, khoảng trên giường cũng khỏe như vậy nữa.

Nếu so với tiền bối, phu quân đầu đất của nàng hình như không đáng một xu.

Tiếp theo Chu Cương Liệt lại giúp nàng tiếp tục rèn luyện đan điền thức hải, hắn còn truyền thụ cho nàng vài pháp thuật cơ bản cấp cao, mua một thanh Bảo khí cấp Tán Tiên tặng nàng.

Hồng Loan dần quen với việc nhận được quà từ hắn, nàng không ngần ngại mà lấy, còn chủ động ôm cánh tay hắn cảm ơn, hành động đụng chạm này bây giờ đối với nàng dường như đã là bình thường.

Hai người ở bên nhau cả buổi sáng, hắn ngoài việc giúp nàng tu luyện còn rất hài hước kể cho nàng nghe biết bao nhiêu chuyện vui khiến Hồng Loan cười khúc khích vui vẻ mãi thôi.

Đến đầu giờ chiều Chu Cương Liệt mới cáo từ nàng. Vừa mở cửa phòng của Thái hậu, hắn đã thấy bốn cô nàng đang chụm đầu chơi đánh bạc, Biện Trang Đài bị dạy hư đang thỏa sức sát phạt, mang số bạc mà hắn cho để chơi tài xỉu với nhau.

Hắn tiến tới vỗ cho mỗi nàng một phát vào mông, “Hừ, học cái gì không học, lại học bài bạc làm gì?”

Thái Hậu lần đầu bị đét mông mím môi liếc xéo hắn, “Người ta chán muốn chết, chủ nhân không dẫn ta đi chơi thì ta phải đánh bạc giải khuây chứ, đồ dâm tặc.”

“Còn dám trả treo hả, để ta cho nàng thấy thế nào mới là dâm tặc.” Nói rồi hắn bá đạo bế nàng ném lên giường, đè xuống mà cù lét.

“Á haha… cứu… các muội mau cứu ta… haha… nhột quá… sao ngài dám chạm vào chỗ đó… úi úi… haha… đừng mà… cứu… dâm tặc…”

Trang Đài vừa bị nhột vừa xấu hổ vì bị động chạm vào da thịt, liên mồm rối rít van xin kêu cứu nhưng ba vị muội muội tốt lại hớn hở ngồi xem kịch.

Bỗng nhiên Chu Cương Liệt trờ bản mặt tới sát mặt nàng, Biện Trang Đài cũng ngẩn ngơ nhìn hắn, hai người mặt đối mặt, bàn tay hắn sờ lên gò má, vuốt ve cánh môi dày quyến rũ của nàng.

Đôi mắt to giống như luôn phảng phất nỗi buồn của Trang Đài chớp chớp, khi ngón tay hắn làm tới tiến vào miệng thì nàng ngay lập tức nhe răng ra cắn lấy.

Chu Cương Liệt chả thấy đau đớn gì, tiếp tục dùng hai ngón tay khác mân mê cặp môi đỏ mọng, tay còn lại hắn thò xuống vuốt ve cái bụng thon thả, Trang Đài nhịn không được khẽ buông răng ra, chớp lấy thời cơ hắn đưa ngón tay vào tìm bắt cái lưỡi nhỏ thơm của nàng sau đó kéo nó ra.

Lưỡi nàng theo ngón tay hắn lẽ ra, Chu Cương Liệt ngay lập tức cúi người hôn xuống, hắn ngậm lấy cái lưỡi ướt át đó, mặc cho nàng vùng vẫy muốn giãy thoát nhưng vẫn bất lực.

Một nụ hôn sâu đậm kéo dài, hai người môi lưỡi quấn quýt nhau triền miên, cặp môi của nàng bị hắn nút đến sưng lên, ánh mắt nàng say mê dại ra, đây là lần đầu nàng hôn một nam nhân nhiệt tình như thế.

Chợt nàng liếc mắt ngang qua, Lạc Thủy, Mạt Ly và Tiểu Điệp đáng ngồi chống cằm hóng hai người hôn nhau, ánh mắt mang chút cỗ vũ và trêu chọc khiến Thái Hậu đỏ cả mặt vội lui người ra sau.

“Đồ… đồ đáng ghét, biến thái.” Nàng quệt miệng la lên cố lấy lại hình tượng.

Thấy đã chiếm đủ tiện nghi, Chu Cương Liệt cười ha hả kéo các nàng ra ngoài dạo phố. Biện Trang Đài nghe được ra ngoài chơi thì không giận hắn nữa vui vẻ đứng dậy chỉnh lại áo quần ngay ngắn.

Hoàng Cung, trên điện Thái Uyên, Chu Lập Đế mặt mày tối sầm liếc nhìn bách quan bên dưới, gõ bàn tức tối quát.

“Một lũ phế vật, đã gần hai ngày rồi vẫn chưa tìm thấy tung tích Thái Hậu, trẫm nuôi đám vô dụng các ngươi làm gì?”

Các quan chỉ biết cúi đầu chịu mắng, các tu sĩ thì không để ý, đến cả quốc sư và Cơ tổ đều tìm không ra thì đâu thể trách họ được.

Chu Lập Đế tức giận cũng là quá rõ ràng, nếu đêm đó người bị bắt không phải Biện Thái Hậu mà là hắn thì sẽ như thế nào, các Vua Chu rất nhạy cảm với việc bị ám sát.

Thái Hậu biến mất ngay ở trong cung khiến Chu đế hết sức giận dữ, đây là nỗi nhục mà chưa từng có đời đế vương nào phải chịu, mặc dù Biện Thái Hậu không phải mẹ ruột ông ta, nhưng trên danh nghĩa vẫn là mẫu hậu.

Loạn thần tặc tử lẻn vào cung bắt đi mẹ của Vua, nếu nàng chịu cảnh bị dâm ô cưỡng hiếp thì khác gì vả vào thể diện của hắn.

Biện gia bên kia cũng đã nhận được tin tức, gửi thư hỏi rõ ngọn ngành đòi Chu Đế giải thích, họ đưa tiểu thư vào cung làm Hoàng Hậu sau đó trở thành Thái Hậu, lợi ích đạt được mười năm nay vô cùng lớn, nhưng việc Biện Trang Đài mất tích cộng với những lời đồn đãi gièm pha của dân gian đã khiến uy tín của Biện gia sụt giảm mạnh.

Mà vị Thái Hậu đang khiến cả triều đình Đại Chu đau đầu kia lại đang nhởn nhơ tung tăng cùng ba vị muội muội dạo chơi khắp phố, thậm chí nàng còn qua lại thản nhiên ngay trước mặt quan quân chấp pháp đang tìm kiếm mình.

Nàng ở chợ ăn uống mua sắm, nàng thăm thú những phong cảnh đẹp, nàng đứng đọc cáo thị tìm chính mình do triều đình ban bố, nàng được nam tử cao lớn kia cõng trên lưng đi chơi do nàng đi nhiều bị đau chân.

Nằm trên tấm lưng vững chắc rộng lớn của Chu Cương Liệt, Biện Trang Đài hết sức tận hưởng, cảm giác được bảo vệ rất không tệ, cặp bưởi đàn hồi của nàng ép chặt vào lưng hắn, tay nàng vòng qua ôm cổ hắn.

Chơi đến trời nhá nhem tối thì nàng mệt mỏi buồn ngủ mà gục luôn trên lưng hắn, Chu Cương Liệt mỉm cười cõng nàng về phòng.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300