Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 250
Phần 250: Phá trận tru sát

“Oà, sư phụ thật là lợi hại.” Băng Tâm và Thanh Tâm nắm tay nhau quan sát tình huống chiến đấu bên dưới, các nàng tuy là môn đồ của Huyền Nữ Cung nhưng rất hiếm khi thấy được Tần Mộ Uyển ra tay, hôm nay phải hảo hảo xem kỹ học hỏi thủ đoạn của sư phụ mới được.

Hai vị cao tầng của Tiềm Long Các nghẹn khuất vô cùng, hai ả trước mặt rõ ràng đột phá lên Địa Tiên chỉ mới không lâu trước đó, bọn họ chính là nhân thời điểm hai nàng còn chưa vững căn cơ quyết định ra tay, thế mà giờ hai tỷ đệ vốn là Địa Tiên lâu năm lại bị hai tiểu nữ hài đè ra đánh khổ không sao tả nổi.

Chu Cương Liệt bên trên lại thấy rất bình thường, đừng quên hai vị tiên tử kia là tình nô của ai. Hắn đã có thể giúp các nàng thăng cấp thì chắc chắn cũng sẽ nhanh chóng ổn định căn cơ cho các nàng.

Làm gì có Địa Tiên nào từ lúc còn Tán Tiên đã được chân khí của một vị Chân Tiên như hắn quán thâu cơ thể. Các nàng sử dụng tiên linh thạch, đan dược cũng là luyện từ lò đan số một vũ trụ.

Hai nàng còn liên tục song tu với Chu Cương Liệt, hắn là Tiên Thiên Thần Tộc, sinh ra đã là tiên, tinh khí trong cơ thể trong quá trình song tu dung nhập vào càng làm đan điền của các nàng đẩy mạnh hấp thụ tiên khí hơn. Hai tên già kia làm sao có cửa so sánh với nữ nhân được hắn chăm lo kỹ càng như vậy được.

Đám Phi Ảnh Môn cũng toát mồ hôi lạnh, hai vị đại nhân cấp tổ của Tiềm Long Các lại đang ở thế hạ phong, Bàng Vạn Phi tay run run, ánh mắt âm trầm, hy vọng đừng xảy ra biến cố gì.

Hai tỷ đệ Nam Cung đã lùi sâu vào một hòn đảo nhỏ đầy đá tảng, Vương Nhã Khuê và Tần Mộ Uyển càng đánh càng hăng truy sát đến cùng, công kích phô thiên cái địa khiến mặt biển dâng lên từng con sóng cao như cuồng phong bão tố.

Ánh mắt Nam Cung Trọng thâm độc, hắn nhe hàm răng trắng hếu cười to, “Các ngươi còn đợi gì nữa, thu lưới!!!”

Hòn đảo theo tiếng quát của hắn bỗng chìm dần xuống, bốn cây cột đá từ bên dưới lớp cát nâng cao lên, từ dưới lòng biển, hai thân ảnh phóng lên cao phối hợp với hai vị Địa Tiên Tiềm Long Các bao vây nhị vị tiên tử vào giữa.

Hai gã này một tên lùn tẹt, đầu trọc râu ria lởm chởm cầm một cái chùy có gai nhọn, tên còn lại dong dỏng cao ốm nhách như con cò ma cầm một cái đinh ba.

“Hế hế, hai vị mỹ nhân, Tử Hải Song Hùng ở đây, mau mau đầu hàng đi, bổn đại gia không muốn làm bị thương dung nhan tuyệt sắc của các nàng đâu.” Tên lùn cười khả ố nói.

“Hề hề, Đại ca ta rất biết thương hoa tiếc ngọc, nhưng ta thì chỉ muốn xé lớp da mặt xinh đẹp đó của các ngươi xuống để xem bộ dáng ma chê quỷ hờn của các ngươi.” Tên cao tiếp lời.

“Hai tiện nhân các ngươi đã lọt vào trận pháp Cầm Long của chúng ta rồi, ở đây có bốn Địa Tiên đủ để các ngươi chết không có đất chôn, mau buông tay đầu hàng còn có con đường sống.” Nam Cung Trọng cười lạnh quát lên.

“Hứ, tưởng là ai, hóa ra là hai tên ác nhân các ngươi, ở trung thổ bị trục xuất giờ lại đi làm chó cho Tiềm Long Các sao?” Vương Nhã Khuê khinh khỉnh nói.

Hai tên Tử Hải Song Hùng này vốn là một đôi huynh đệ, tên lùn là Hứa Hợi, tên cao là Hứa Trĩ, chúng là tu sĩ ở đại lục nhưng vì làm quá nhiều chuyện ác, giết người cướp của thậm chí đồ sát phàm nhân dẫn đến oán niệm đầy trời.

Mấy mươi năm trước bị Cơ tổ của Đại Chu một mình truy sát, chúng hết đường phải chạy ra Tây Hải ẩn náu. Bây giờ lại đầu quân cho Tiềm Long Các ý định thuận thế quay về đất liền.

“Chớ nhiều lời với chúng, mau bố trận vây bắt, đừng để lâu sinh biến.” Nam Cung Phỉ Thúy nói, ba kẻ kia cũng gật đầu mỗi tên đứng trên một cây trụ đá, hai nàng tiên tử bị vây ở giữa.

“Tiện nhân, xem trận pháp Cầm Long của Tiềm Long Các ta.” Nam Cung Trọng quát lớn, bốn tên Địa Tiên đồng thời vận chân khí vào trụ đá dưới chân, trong không khí từng luồng trận văn trôi nổi sau đó tụ hợp lại.

Lấy bốn trụ đá làm cột, những trận văn này kết thành một tấm lưới sáng lóa bao vây sáu hướng, tạo thành một cái hộp nhốt Tần Mộ Uyển và Vương Nhã Khuê bên trong. Một con rồng hoàng kim từ từ hiện ra phía trong lưới, nó gào thét chói tai vùng vẫy loạn xạ tìm cách thoát ra, trong lúc đó nhiều lần vuốt rồng, đuôi rồng nhắm vào hai vị mỹ nhân mà đánh tới khiến các nàng phải né tránh liên tục.

“Hừm, bị nhốt trong Cầm Long Trận này dù là Địa Tiên trung kỳ cũng khó mà thoát, để xem các ngươi chạy đi đâu.”

“Hai mỹ nhân, mau đầu hàng đi, bổn đại gia sẽ hảo hảo thương yêu hai người các ngươi, cứng đầu cứng cổ rồi bị thương thì ta xót lắm đó.” Tên lùn Hứa Hợi hô vang.

Con rồng điên cuồng cắn xé, không thể thoát ra khỏi lưới, nó chuyển mục tiêu sang công kích hai người ở trong trận. Các nàng mở ra quang tráo hộ thể, cật lực vừa né tránh vừa tìm cách phá trận.

“Tiền bối, sư phụ hai người họ gặp nguy hiểm rồi, mong ngài ra tay cứu giúp.” Đôi tỷ muội song sinh ngây thơ này ánh mắt tràn đầy lo lắng cầu khẩn Chu Cương Liệt.

“Đừng lo, hai nàng ấy không sao cả đâu, cứ quan sát đi.” Hắn lắc đầu trấn an hai nàng tiếp tục quan sát.

“Hừ, bọn già đầu các ngươi ỷ đông hiếp ít còn lập ra bẫy rập, có mưu mẹo đấy, nhưng đứng trước sức mạnh tuyệt đối thì mọi mưu hèn kế bẩn đều vô dụng.” Tần Mộ Uyển nhếch môi khinh thường.

“Tiểu nữ hài, chớ có giảo hoạt, kéo dài càng lâu các ngươi sẽ càng đi đến cái chết gần hơn, mau mau đầu hàng, các ngươi không phải đối thủ của chúng ta.” Nam Cung Trọng khoanh tay nghiêm mặt nói.

“Thật không? Vậy thì để ta cho ngươi thấy cách biệt của chúng ta lớn đến chừng nào.” Vương Nhã Khuê từ trong người lấy ra một mảnh ngọc bội, hướng lên trời bóp nát.

Tần Mộ Uyển nhanh chóng đến gần đồng bạn bóp một khối ngọc bội tương tự, một vòng tròn hộ thể bao bọc lấy hai nàng.

Lúc này, một tia sáng lóe lên trên trời xanh, mây đen ùn ùn kéo tới phủ kín phạm vi.

“Chuyện gì xảy ra, hai tiện nhân kia vừa mới làm gì?” Hứa Trĩ bất an nhìn quanh quất.

“Là pháp thuật gì hay sao? Các vị cẩn thận, mau chóng dồn công kích vào trong trận giết hai ả ta, đừng để chúng có cơ hội thoát.” Nam Cung Phỉ Thúy dẫn đầu vung chưởng về phía trận pháp bên dưới, dùng toàn lực ra tay.

Ba kẻ kia cũng gật đầu vận hết chiêu số đánh về phía hai vị mỹ nhân trong trận. Bên trên mây đen đã kéo tới mù mịt, tiếng gầm rền vang khắp bầu trời.

“Ngu ngốc, các ngươi không biết mình đang đối mặt với cái gì đâu, hãy xem Tiên pháp của chúng ta, Ngũ Lôi Oanh Đỉnh.” Tiếng Vương Nhã Khuê từ trong trận vang lên chứng tỏ công kích của bốn Địa Tiên không hề hấn gì.

“Tiên… tiên pháp? Đùa hả?” Hứa Hợi giật mình.

“Không hay, mau rời khỏi đây trước.” Hứa Trĩ nắm lấy gáy đại ca mình kéo hắn chạy đi.

Hai tỷ đệ Nam Cung gia cũng không luyến tiếc gì nữa, mỗi người một hướng đào thoát, họ có cảm giác không tốt khi nhìn thấy mây đen áp đỉnh.

Nhưng tất cả đã trễ, theo một tiếng sấm dậy vang vọng trên thiên không, từng tia sét như tập trung vào bốn tên Địa Tiên đang đào thoát mà giáng xuống.

Uy lực của từng tia lôi điện kinh khủng như trời đất sụp đổ đánh lên cơ thể họ, mỗi người bị tổng cộng năm tia sét đánh.

Không một tiếng la hét, không một thủ đoạn phòng ngự nào kịp thi triển, chỗ mà sét đánh xuống chỉ còn lại tro tàn bay trong gió, bốn vị Địa Tiên danh tiếng lẫy lừng Tây Hải cứ vậy hình thần câu diệt không kịp trăn trối.

Mây đen tán đi, bầu trời trong xanh trở lại, Cầm Long Trận không có người vận hành cũng sụp đổ, xung quanh lặng ngắt như tờ chỉ còn tiếng sóng vỗ rì rào.

Bàng Vạn Phi đứng chôn chân tại chỗ, đám cao tầng và đệ tử Phi Ảnh Môn cũng run rẩy không ai dám nhúc nhích. Họ vừa thấy gì? Chỉ ít phút trước bốn vị Địa Tiên thành công dẫn dụ hai nữ nhân kia vào sát trận, tưởng đâu các nàng đã xong đời, nhưng chỉ một tích tắc, bốn cường giả đã bị giết đến tro cốt cũng không còn.

Băng Tâm ôm lấy Thanh Tâm mừng rỡ hoan hô, các nàng cũng run lên vì chứng kiến thần tích, Chu Cương Liệt ngồi gác chân cho Lạc Thủy xoa bóp thoải mái. Thứ các nàng vừa thi triển tất nhiên là thủ đoạn phong ấn chiêu thức vào trong ngọc bội của hắn, chỉ một chiêu Ngũ Lôi Oanh Đỉnh trong Thiên Hạ Vạn Lôi là đủ để dọn dẹp sạch sẽ những kẻ kia.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300