Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 98
Phần 98: Âm Mưu Bại Lộ

Trong bụng Tần Lâm cười thầm không ngừng, động cơ học y của tên mập không thuần, để cho tên có thần kinh thép như vậy vào Cẩm Y Vệ, làm trợ thủ cho mình lúc giải phẫu cũng rất tốt.

Hàn Phi Liêm từ bên trong thành chạy như điên ra, tốc độ có thể so với ngựa chạy:

– Tìm được chính chủ rồi, người này chính là Thiên Hộ Mã Dũng Trung Tả Sở Kỳ Châu Vệ! Nửa tháng trước Bàng tiên sinh y quán Lý thị còn xem bệnh cho y, nói là gan mật tích nhiệt, trên cổ tay có mụn thịt…

Tần Lâm lập tức nhảy dựng lên, như vậy xem ra thân phận thi thể này không sai, thân là Thiên Hộ điều kiện kinh tế dĩ nhiên không tệ, thậm chí có thể coi là sống trong nhung lụa. Mà trên bàn tay y có vết chai giống như thường cầm vật hình tròn, tưởng có lẽ là cầm thương hay bổng tạo thành.

Tại sao một vị Thiên Hộ Đại nhân vô cớ bị hại như vậy, thi thể còn bị xẻ ra làm tám mảnh? Làm võ tướng cho dù là cuộc sống nhung lụa lâu dài nhưng vẫn có chút võ nghệ, bên người cũng có mấy thân binh bảo vệ kia mà?!

Bị chết thê thảm như thế, còn lột da mặt ra… Chậm đã!

Tần Lâm đột nhiên sắc mặt đại biến, gấp không thể đợi vội hỏi:

– Lão Hàn, bây giờ là giờ gì?
– Lúc thuộc hạ chạy tới đây nghe được tiếng mõ báo canh, đang là chính Ngọ.

Tần Lâm chỉ cảm thấy tim mình như chìm xuống, tất cả máu trong người đều dồn lên trên đầu: Chính Ngọ vừa khéo là thời gian văn võ quan viên Kỳ Châu thành cử hành tiệc rượu tẩy trần cho Đặng Tử Long.

– Đi, nhanh đi Chỉ Huy Sứ Ty!

Tần Lâm ra lệnh một tiếng, đồng thời âm thầm cầu nguyện: Hy vọng trình tự phòng thủ trước đó đã thiết lập có thể phát huy hiệu quả, nếu không hậu quả cũng dễ dàng nghĩ được!

– Chạy sao?

Lục Viễn Chí trơ mắt nhìn Tần Lâm dẫn dắt đám Cẩm Y Hiệu Úy nhảy lên lưng ngựa chạy nhanh đi, không ai để ý tới y, bỏ rơi y lại ở bãi tha ma.

Vì vậy, nửa canh giờ kế tiếp, một quả cầu thịt tròn xoe chậm rãi lăn về phía cửa Nam Kỳ Châu thành, lăn, lăn, lăn…

Đã lâu Chỉ Huy Sứ Ty Kỳ Châu Vệ không có náo nhiệt như thế, khắp nơi giăng đèn kết hoa, trong sân bày mấy chục bàn tiệc, văn võ quan viên đang ngồi đều là quan phục ô sa, lễ phục thêu hình chim thú phân chia phẩm cấp thứ tự rõ ràng. Văn có Bạch Nhàn (gà lôi, ngũ phẩm), Lộ Tư (cò trắng, lục phẩm), Hoàng Ly (Hoàng Oanh, bát phẩm), Am Thuần (chim cút, cửu phẩm), võ chính là Hổ Báo (tứ phẩm), Hùng Bi (ngũ phẩm), quả thật ứng với câu “y quan cầm thú”.

Sảnh đường bày tiệc vô cùng hoành tráng, mặt bàn ở giữa thêu sư tử cầm cờ, ngụ ý “Kỳ khai đắc thắng”. Thị nữ giống như hồ điệp xuyên hoa tới lui rót rượu thay tân khách, đám người hầu mang thức ngon mỹ tửu lên nườm nượp.

Chính tịch do Chỉ Huy Sứ Vương Tiến Hiền ngồi chủ vị, Đặng Tử Long ngồi đầu khách vị. Tri Châu Trương Công Ngư, cẩm y Bá Hộ Thạch Vi ngồi phía dưới bồi tiếp, ngoài ra còn có mấy tên hương thân nổi danh bản địa làm bồi khách.

Vương Tiến Hiền nài ép Đặng Tử Long kể lại sự tích anh hùng năm đó chống lại giặc Oa, lão tướng quân kể một hơi liên tục, mọi người nghe đến chỗ đặc sắc cùng kêu lên ủng hộ, rượu quá ba tuần thức ăn năm món, nhất thời tân chủ đều vui vẻ.

– Được Vương Chỉ Huy, Trương phụ mẫu ưu ái, bản tướng cảm thịnh tình, không biết lấy gì báo đáp…

Đặng Tử Long giơ ly rượu lên, cười nói:

– Tốt xấu gì cũng phải cùng uống qua một lượt với văn võ Kỳ Châu, để tạ ân quý địa thịnh tình đối đãi.

Lúc này trọng văn khinh võ, cho dù Đặng Tử Long thân là tướng quân cũng trước tiên mời quan văn, mời từng bàn từng bàn.

Quả nhiên viên lão tướng này không giảm hào sảng thời niên thiếu, rượu đến chén cạn, mỗi lần kính một bàn đều uống một hơi cạn sạch rượu trong chén, sau khi thân binh rót đầy lại sang mời bàn kế tiếp.

Quan quân cấp thấp, Tri Châu Kỳ Châu Vệ ngồi ở cuối cùng, mặc dù Bá Hộ nho nhỏ đã là chính lục phẩm, Thiên Hộ lại là đường đường chính ngũ phẩm, nhưng châu nha từ Lại Mục cửu phẩm đều xếp hạng trước mặt bọn họ, quy củ quan trường từ trước đến giờ như vậy, cũng không có cảm thấy có gì không ổn.

Duy nhất làm cho bọn họ kỳ quái là, không hiểu vì sao Mã Dũng Mã Thiên Hộ Trung Tả Sở xõa tóc xuống che kín gần nửa gương mặt, hơn nữa sắc mặt cũng lộ vẻ có hơi tái nhợt? Hơn nữa mấy vị quan quân bên cạnh y, trừ Kim Trấn Phủ ra đều là từ trước tới nay chưa từng thấy qua.

Mã Thiên Hộ, Kim Trấn Phủ cùng mấy tên quan quân khác ngồi một bàn, người của bàn bên cạnh không tiện hỏi bọn họ, cho dù có người tiến tới mời rượu, cũng là Kim Trấn Phủ ra mặt lấp liếm cho qua.

Các võ quan vốn là tính tình thô sơ, mặc dù cảm thấy Mã Dũng có vẻ hơi khác với ngày thường, nhưng cũng không có suy nghĩ sâu xa gì.

Cách hai bàn có một Phó Thiên Hộ giơ chén rượu lên không, nhìn về phía này cười nói:

– Vì sao Mã Đại ca lại núp ở góc tường, không đến uống rượu cùng các huynh đệ?

Mã Thiên Hộ giọng mũi rất nặng, hàm hàm hồ hồ nói:

– Ta cảm lạnh, không uống được.

Tên quan quân kia giơ chén rượu cười to:

– Không phải là cảm lạnh, chỉ sợ là Mã Đại ca đi Thúy Vân lâu quá chuyên cần, quá mức hiếu thuận Thúy Hoa cô nương, cho nên thận đã bị thương! Nếu không tại sao liên tục đi nhà cầu như vậy?

Mới vừa Mã Dũng ba lần bảy lượt rời chỗ đi nhà cầu, suýt chút nữa đi tới nhà bếp phía sau, chỉ bất quá bị mấy Cẩm Y Hiệu Úy ngăn lại, mọi người nhìn thấy đều cười thầm trong lòng, biết y hư thận.

Vẻ mặt Mã Dũng cứng ngắc cười cười, không để ý đến Phó Thiên Hộ này.

Phó Thiên Hộ hơi có chút đắc ý ngồi xuống, y cũng không biết cũng ngay lúc đó, cặp tay nổi gân xanh của “Mã Dũng” khẽ giật giật, bốp một tiếng vang nhỏ, đã bóp chén rượu trong lòng bàn tay thành phấn nát bấy… Nếu như y nhìn thấy cảnh tượng này, không biết có còn cười được hay không?

– Ngụy trưởng lão bớt giận!

Một vị quan quân bên cạnh ‘Mã Dũng’ đưa lên chén rượu mới.

Mã Dũng, hoặc là phải gọi lão là Ngụy trưởng lão, bất động thanh sắc nhận chén rượu vào tay, sau đó đôi tay thần kỳ kia hơi thấp thoáng một cái, trong rượu đã có thêm một ít độc đủ để độc chết cả một con voi.

Đặng Tử Long đang sang sảng cười to nhất nhất cụng ly cùng văn võ quan viên đang ngồi, ly va chạm trên không trung, rượu vẩy ra ngoài, trong chén ngươi có lẫn rượu của ta, trong chén ta có lẫn rượu của ngươi…

– Đáng tiếc…

Sắc mặt Ngụy trưởng lão thẫn thờ, tựa hồ đang nói chuyện cùng quan quân bên cạnh, lại giống như đang lẩm bẩm một mình:

– Thuốc làm mặt nạ da người không dễ lấy, phí công phu lớn như vậy chỉ có thể độc chết một mình Đặng tặc… Ta muốn cho tất cả ưng khuyển triều đình nơi này phải nạp mạng mới hả dạ.

Mấy tên thuộc hạ liếc mắt nhìn nhau, đều có vẻ không thể làm gì: Trước kia thông qua Vương Tài biết được nội tình Chỉ Huy Sứ Ty, từ trước tới nay phòng bếp sẽ không phòng thủ quá nghiêm mật. Không nghĩ tới bữa tiệc lần này lại phái Cẩm Y Vệ canh giữ ở phòng bếp, ngay cả Quỷ Thủ Sưu Hồn của Ngụy trưởng lão cũng không có biện pháp hạ thủ.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240