Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 130
Phần 130: Đại Tướng Quân

Mao Đạc ở bên cạnh nhắc nhở:

– Thứ cho ty quan lắm miệng, sau khi yêu phỉ Bạch Liên khống chế thành công tỷ đệ Hoàng thị cùng tiểu vương tử, chỉ sợ sẽ không chịu chờ đợi thiên tuế gia thọ chung chính tẩm… Đây là lời phế phủ chân thành, thiên tuế chớ trách ty quan thổi phồng quá đáng.

Kinh Vương nghe y chỉ điểm lập tức hiểu ra điểm yếu hại trong đó, lập tức toát mồ hôi lạnh toàn thân, khiến cho áo khoác ngoài cũng thấm ướt.

Uy Linh Tiên nghe những lời này, thần sắc thay đổi mấy lần, chợt lay động phất trần, thần sắc chính khí bừng bừng:

– Hạng người lang tâm cẩu phế như vậy, kính xin Tần công tử chủ trì bắt giết toàn bộ. Bần đạo đã phái hai tên đồ nhi Không Thanh Tử, Vân Hoa Tử nằm vùng ở Huyền Diệu quán, đến lúc đó nội ứng ngoại hợp, tất có thể một lưới bắt hết yêu phỉ!

Tần Lâm cười thầm lão đạo này đánh rắn theo côn, quả thật vô cùng giảo hoạt.

– Thật tốt, làm phiền hai vị Đại sư!

Kinh Vương hận thấu xương Huyền Diệu quán, lập tức căn dặn Nghi Vệ Chính điểm chúng Điển Trượng, Kỳ Bài, Trung Quân, Hiệu Úy theo Tần Lâm đi lùng giết yêu phỉ Bạch Liên.

Mặc dù quan binh Nghi Vệ Ty Kinh Vương phủ chưa từng trải qua chiến trường đao thật thương thật, nhưng từ vương phủ lên đường, chọn lựa tất cả đều là đại hán thân cao thể tráng, hết sức khôi ngô, hơn nữa khôi giáp tề chỉnh, vũ khí sắc bén, hoàn toàn có thể dùng tiễu trừ yêu phỉ Huyền Diệu quán.

Nhưng làm như vậy, một chỗ bố trí của Tần Lâm trước đó sẽ uổng phí thời gian, hắn hơi suy tư, sau đó cười nói:

– Thiên tuế chịu xuất binh tương trợ, tại hạ rất cảm thịnh tình. Nhưng đám yêu phỉ Bạch Liên giáo này mưu phản, lại liên lụy chuyện trong phủ Vương gia, nếu để vương phủ Nghi Vệ Ty xuất binh, khó tránh khỏi hiềm nghi cởi dép vườn dưa.

Tỷ đệ trắc phi Kinh Vương phủ cấu kết Bạch Liên giáo, nếu như Chu Thường Quán phái binh giúp diệt Huyền Diệu quán, cũng giống như nhân cơ hội giết người diệt khẩu, hủy diệt tội chứng. Vả lại từ sau loạn Ninh vương, các Phiên Vương càng bị triều đình cảnh giác, quan binh Nghi Vệ Ty gần như chỉ dùng hỗ trợ nghi thức, nếu như tùy tiện điều động đi tiễu trừ yêu phỉ, cũng dễ dàng đưa tới triều đình hiểu lầm.

Kinh Vương nghe vậy lập tức liền suy nghĩ minh bạch, lấy tay vỗ trán luôn miệng nói mình hồ đồ, mời Tần Lâm chủ trì đại cục.

Tần Lâm không chút khách sáo, xin Kinh Vương phái một chiếc quan thuyền đưa hắn, Lục Viễn Chí cùng bốn nữ binh Giáp Ất Bính Đinh đi suốt đêm trở về Kỳ Châu thành, điều chúng Hiệu Úy Bá Hộ Cẩm Y Vệ Sở tiễu trừ Huyền Diệu quán. Sau đó lại mời Hoắc Trọng Lâu đồng hành, làm đại biểu bên Đông Xưởng tham dự chuyện này.

Hoắc Trọng Lâu vui mừng quá đỗi.

Lần này phá án tất cả đều là Tần Lâm lập công, nghĩ đến bên Cẩm Y Vệ nhất định thăng thưởng Tần Lâm, Kinh Vương cũng sẽ đền đáp trọng hậu. Y ở bên cạnh vừa hâm mộ vừa ghen tị, thầm mắng mình xui xẻo, tuy có một thân võ công giỏi, công lao lớn như vậy nhưng lại không chấm mút được chút nào.

Thế nhưng Tần Lâm nói muốn y tham dự, lúc này án kiện đã gần đến hồi cuối, chỉ còn đường đường chính chính tấn công Huyền Diệu quán, cho dù là giáo đồ Bạch Liên lợi hại tới mức nào cũng không đánh thắng được quân đội chính quy trường thương đại kích. Tần Lâm làm như vậy rõ ràng chính là nhường cho y một phần công lao, nếu Hoắc Trọng Lâu không đáp ứng, đó mới là ngu dại.

Vị Đương Đầu Đông Xưởng này lập tức luôn miệng đáp ứng, tay vuốt râu ngẩng đầu ưỡn ngực, dáng vẻ xả thân đền nợ nước không tiếc. Trong lòng đang tính toán phần công lao này đáng được thưởng bao nhiêu bạc, chức quan của mình có thể từ Dịch Trưởng thăng thành Ty Phòng hay không.

Ban đêm đi thuyền rất là nguy hiểm, nhưng dưới trọng thưởng ắt có dũng phu, rất nhanh Chu Thường Quán đã chuẩn bị xong một chiếc quan thuyền lớn nhất.

Bọn Tần Lâm lục tục lên thuyền, trên bờ từ Kinh Vương trở xuống tất cả đều đứng nghiêm, cùng kêu lên:

– Chúc Tần Đại nhân kỳ khai đắc thắng, mã đáo thành công!

Nữ binh Giáp trên mũi thuyền chợt phì cười một tiếng:

– Lần này Tần công tử còn uy phong hơn Đại tiểu thư chúng ta.

Tiểu thư trong miệng bốn vị nữ binh nhắc tới chính là chỉ Thanh Đại, mà Đại tiểu thư lại là cựu chủ Từ Tân Di Ngụy Quốc Công phủ Nam Kinh.

Nữ binh Ất cũng cảm khái nói:

– Đúng vậy, Đại tiểu thư đi săn bất quá chỉ có mấy Chỉ Huy Sứ hộ giá, bây giờ chúng ta xuất binh cũng có Vương gia đưa tiễn, há không được đăng đàn bái tướng Đại tướng quân?

Đại tướng quân… Tiểu Đinh nhìn nhìn Tần Lâm, trong đôi mắt toát ra ánh sáng lấp lánh.

Nữ binh Bính gõ đầu muội muội:

– Ngu đần, chúng ta chỉ đùa giỡn, hắn mới là một Thí Bá Hộ, cách Đại tướng quân còn tới mười vạn tám ngàn dặm!

Lục Viễn Chí cười hắc hắc:

– Cẩm Y Vệ chúng ta quan lớn nhất là Lưu Thủ Hữu Lưu Đại nhân, lão nhân gia đã nhận quan hàm Tả Đô Đốc Trung Quân Đô Đốc phủ, tương lai nếu Tần ca làm được như Lưu Đại nhân, chẳng lẽ không phải là Đại tướng quân?
– Ừm…

Tiểu Đinh ngây thơ gật đầu một cái, cảm thấy rất có đạo lý.

Ba nàng Giáp Ất Bính lại gõ đầu vị muội muội ngây ngô này:

– Ừm cái đầu muội, có biết Thí Bá Hộ kém Chỉ Huy Sứ Cẩm Y Vệ bao nhiêu cấp hay không?

Hoắc Trọng Lâu ở bên cạnh nghe cảm thấy thú vị, trong lòng âm thầm cười mấy tiểu nha đầu này u mê ngu ngốc, bất quá y ỷ mình thân phận đại cao thủ Đông Xưởng, cũng không nói chuyện với các nàng.

Thuyền đi ban đêm, thủy thủ đốt đuốc sáng rỡ, soi sáng mặt sông như ban ngày, kinh nghiệm thuyền phu cực kỳ phong phú, hết sức cẩn thận điều khiển thuyền, mặc dù chậm hơn bình thường một chút, thuận dòng xuôi xuống cũng là cực nhanh.

Tần Lâm không lo lắng tiết lộ tin tức chút nào, Hồng gia trang đến Kỳ Châu đi theo đường thủy ba mươi dặm, bọn họ ngồi quan thuyền thuận dòng mà xuống, dân thuyền Hồng gia trang đã bị quan binh Nghi Vệ Ty vương phủ khống chế lại. Cho dù trong số người đi theo Kinh Vương có Bạch Liên giáo nằm vùng, cũng không cách nào đi thuyền đến Kỳ Châu báo tin.

Đi đường bộ lại càng không thể, đường bộ từ Hồng gia trang đến Kỳ Châu vượt núi băng đèo, vòng một vòng lớn, cho dù là khoái mã ra roi chạy hết tốc lực, chờ đến lúc chạy tới Kỳ Châu, Tần Lâm đã sớm điểm binh vây quanh Huyền Diệu quán.

Vì vậy nhân thời gian trên thuyền, Tần Lâm tranh thủ chợp mắt một chút, thức dậy đúng lúc trời sáng, cũng vừa đến bến thuyền Kỳ Châu.

Nghi Vệ Ty vương phủ hộ giá đến bến thuyền, có không ít quân mã buộc ở trên bờ, Tần Lâm liền qua đó mượn ngựa.

Binh đinh trông coi quân mã nhận ra được vị Tần Đại sư này, không chút do dự đưa quân mã cho hắn mượn.

Bảy người phi thân lên ngựa, khoái mã ra roi chạy nhanh về phía Bá Hộ Sở. Thuật cỡi ngựa Hoắc Trọng Lâu cùng Giáp Ất Bính Đinh cũng không tệ, Tần Lâm từ khi gia nhập Cẩm Y Vệ cũng cỡi nhiều lần, chỉ có Lục Viễn Chí ngồi không yên. Thân thể tên mập lắc lư liên hồi trên lưng ngựa, mệt mỏi đầu đầy mồ hôi, con ngựa cũng mệt mỏi thở phì phì liên hồi.

Vừa đúng giờ điểm danh chạy tới Bá Hộ Sở, Tần Lâm để cho bốn nữ binh cùng Hoắc Trọng Lâu chờ ở cửa, dẫn theo Lục Viễn Chí đi vào.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240