Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 116
Phần 116: Vọng Khí thuật (Hạ)

– Tuy là long khí Vương gia ngăn chặn trong vòng nhất thời nửa khắc sẽ không có nguy hiểm gì, nhưng lâu ngày dài tháng oan hồn không được tiêu giải, long khí bị xâm nhập mà trở nên ảm đạm, chỉ sợ Vương gia…

Kinh Vương nghe vậy kích động trong lòng, nói thẳng Tần Lâm có khả năng thần quỷ khôn lường: Ít ngày trước đúng là có nha hoàn chết, vả lại trong bụng đã có thai nhi, loại oan hồn một thây hai mạng này tự nhiên hung tàn hết sức, cho nên ngay cả long khí huyết mạch Chân Long cũng không đõ được lệ khí, Tần Đại sư nói quá đúng.

Bất quá ít ngày trước Uy Linh chân nhân nói bởi vì chính chủ gian dâm hoài thai, bức tử nhân mạng đã bị tra xét ra là bất hiếu nhi Chu Do Phiền, hơn nữa sau khi lão niệm kinh oan hồn đã siêu thoát, vì sao bây giờ vẫn quanh quẩn không đi? Chẳng lẽ…

Kinh Vương cau mày, trong lòng vô cùng nghi hoặc.

Tần Lâm lại nói:

– Chỉ là khí hung lệ cũng không nói, chỉ là một tiểu nha hoàn nho nhỏ, cho dù là một thây hai mạng, chút khí hung lệ như vậy làm sao có thể hòa tan long khí khổng lồ chứa trong huyết mạch Chân Long?

Đúng vậy! Kinh Vương cũng cảm thấy kỳ quái, Hoàng đế chính là thiên tử, trên người thân vương cũng có huyết mạch truyền thừa của thiên tử, vì sao chỉ một nha đầu cỏn con biến thành lệ quỷ cũng không đỡ nổi? Đế vương sát phạt chinh chiến, sát nhân hàng ngàn hàng vạn, cũng không thấy người nào bị oan quỷ lấy mạng.

Tần Lâm lắc đầu một cái, thở dài một tiếng:

– Đáng tiếc bản thân long khí đang dao động, thoạt nhìn bề ngoài hoành tráng, nhưng càng vào sâu bên trong lại càng nhạt mỏng. Hơn nữa trong luồng long khí hoành tráng của Vương gia, mơ hồ lại có hai luồng khí hình tiểu long đang giằng co với nhau trong đó.
– Hiện tượng này có nghĩa trong phủ Vương gia có điềm báo phụ tử cách xa, huynh đệ bất hòa, con cháu thừa kế khó khăn, cho nên long khí mờ dần. Huyết quang ẩn hiện, oán khí dây dưa, lại có ngoại tà xâm lấn, bằng vào long khí đang tiêu tán của Vương gia không đỡ được oan hồn lệ quỷ này.
– Tại sao, tại sao có thể như vậy? Vì sao hoàn toàn ngược lại với lời Uy Linh chân nhân nói?

Kinh Vương đặt mông ngồi phịch xuống ghế, vẻ mặt kinh hãi hết sức.

Uy Linh Tiên vội vàng nói:

– Vương gia không cần hoảng sợ, hôm qua bần đạo bói một quẻ cho Vương gia, quẻ tượng là “Bĩ cực thái lai”, có nghĩa kẻ tiểu nhân tránh xa, bậc đại nhân quân tử đến gần, đó là tốt lành, thông thuận, đi tới chỗ cùng cực thì vận thông đến, khổ hết lại sướng, rủi hết lại may. Cho nên bây giờ mặc dù long khí nhạt mỏng, nhưng chắc chắn dần dần sẽ trở nên ngưng thật, chân tướng đã rõ ràng, kẻ hại người sắp bị trừng phạt, oan hồn lệ quỷ tự nhiên siêu thoát.

Kinh Vương nửa tin nửa ngờ, cảm thấy cả hai bên tựa hồ có lý, không biết nên tin bên nào thì hơn.

Hoàng phi ở một bên gấp đến độ trong mắt phun lửa, muốn nuốt chửng Tần Lâm ngay tức khắc. Nhưng bình thường nàng có thể làm nũng trước mặt Kinh Vương, vào lúc này hai vị thần tiên đánh nhau, nàng là người phàm không có cách nào dây vào, không thể làm gì khác hơn là cắn răng nghiến lợi nhìn chằm chằm Tần Lâm.

Tần Lâm cũng không có ý định chỉ nói mấy câu sẽ có thể thuyết phục Kinh Vương, bèn chắp tay một cái nói:

– Tại hạ thấy thiên tuế gia không những không có điềm cát, sợ rằng oan nghiệt không thể giải, tương lai còn có chuyện không đành lòng. À, Hoàng nương nương, hắc khí trên đầu ngươi còn nồng đậm hơn thiên tuế gia, hơn nữa có hai luồng oan hồn một lớn một nhỏ, hết sức hung tàn!

Tần Lâm trợn tròn mắt, há miệng ra, tựa hồ thấy được thứ gì đó cực kỳ đáng sợ.

Chớ nói Kinh Vương, ngay cả Uy Linh Tiên cũng không nhịn được nhìn lên đầu Hoàng phi, dĩ nhiên bọn họ không thấy gì cả.

– Ngươi, ngươi nói nhăng gì đó?

Hoàng phi kinh sợ lui về sau một bước, sắc mặt trắng bệch.

Tần Lâm cười lạnh hai tiếng cáo từ rời đi, Hoàng phi nói gì đó bên tai Kinh Vương, Kinh Vương không thể nào đứng lên đích thân đưa Tần Lâm ra cửa.

Tần Lâm được tiểu hoạn quan dẫn đi ra ngoài, hắn thả chậm bước chân từ từ đi, quả nhiên chưa đi tới cửa Uy Linh Tiên đã đuổi theo, kéo hắn qua một bên.

– Tại sao Tần công tử phải khổ như vậy?

Uy Linh Tiên da mặt có chút đỏ lên:

– Cảm niệm ân đức Tần công tử rửa sạch oan khuất thay thầy trò ta ở Mã gia, bần đạo đã nhiều lần thổi phồng công tử ở trước mặt thiên tuế gia… Bây giờ bần đạo bất quá là lấy tiền tài người tiêu tai giải nạn cho người, Tần công tử ở Cẩm Y Vệ dù sao cũng không liên hệ cùng Kinh Vương phủ, chúng ta nước giếng không phạm nước sông, mạnh ai nấy phát tài không phải được sao?

Tần Lâm nghe vậy cất tiếng cười ha hả, trong lòng đã hiểu rõ quan hệ những người trong Kinh Vương phủ này, chỉ còn lại một địa phương.

Về phần Uy Linh Tiên, tự có biện pháp khiến cho lão sẽ ngoan ngoãn nghe lời.

– Khá lắm Uy Linh chân nhân…

Tần Lâm hài hước nhìn lão đạo sĩ:

– Ta có thể sẽ bỏ qua chuyện cũ lừa gạt ít tiền tài, nhưng có lẽ chính lão cũng không biết rằng mình gây ra chuyện tày trời… Nước giếng không phạm nước sông ư, chỉ sợ lão nói như vậy là quá sớm!

Sau khi Tần Lâm trở lại y quán làm một chuyện khiến cho tất cả mọi người không hiểu được: Hắn bảo Lục mập đi lấy một thùng nước tiểu người, lại lấy cát, than củi, đá vôi, sau đó tránh xa mọi người, một mình vào trong phòng chứa củi bận rộn làm gì đó.

– Chẳng lẽ là hắn đang luyện thu thạch?

Có người suy đoán.

Thu thạch là xuân dược phương sĩ luyện được từ nước tiểu của đồng nam đồng nữ, có người nghi ngờ hắn đang luyện chế loại xuân dược này.

– Thối chết đi được…

Giáp Ất Bính Đinh cùng Thanh Đại đều bị mùi hôi xông vào mũi phải bỏ chạy thật xa.

Tiểu Thanh Đại sắc mặt ửng hồng, cúi đầu suy nghĩ:

– Tần Đại ca luyện thu thạch là cho Chu Do Phiền sao? Dáng vẻ Chu Do Phiền như vậy còn muốn dùng thu thạch, thật không nhìn ra!

Bốn vị Giáp Ất Bính Đinh cho là Tần Lâm muốn báo thù mình, nữ binh Giáp tay phe phẩy trước mũi, tỏ ra hết sức khinh thường nói:

– Không ra gì cả, luyện thứ đó thì có ích gì?
– Chẳng lẽ hắn muốn đi thanh lâu?

Nữ binh Ất bày tỏ nghi vấn.

– Không thể nào, chẳng lẽ khẩu vị nặng như vậy?

Nữ binh Bính có vẻ nghi ngờ.

Chẳng lẽ… Tiểu Đinh thình lình giật mình che miệng, nhìn Thanh Đại với vẻ kỳ quái, sau đó thình lình cất tiếng kêu lên:

– Bảo vệ tiểu thư, đánh ngã sắc lang!

Mặt của Thanh Đại lập tức trở nên đỏ bừng, Giáp Ất Bính vội vàng che miệng tiểu Đinh lại:

– Đồ ngốc này…
– Đánh ngã người nào?

Tần Lâm cười híp mắt đi ra, trên người còn mang theo mùi hôi.

Thanh Đại chu miệng nhỏ, tay nhỏ bé phe phẩy:

– Thối chết đi được, mau đi tắm rửa sạch sẽ.

Dường như tâm trạng Tần Lâm rất tốt, cười ha hả đi tắm, sau khi tắm xong lại chạy tới tiệm bán đồ cổ mua một chiếc đèn bằng đồng xanh, loại đèn lưu ly bảy cánh tám góc, có vẻ hết sức cổ kính.

Cuối cùng hắn đến tiệm thuốc lấy diêm tiêu (KNO3), sợi bông, nhựa thông, sáp đèn cầy, lại bận rộn một lúc nữa.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240