Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 6
Phần 6: Kỳ Xà

Cương đao Cao Sài Vũ chém xuống phát ra tiếng gió vù vù, khí thế cũng vô cùng hung hãn.

Cao Sài Vũ thân cao thể tráng, võ công cũng không phải là kém cỏi, nếu không cũng không thể một thân một mình chạy ra khỏi vòng vây của Cẩm Y Vệ, nhưng trạng thái của y lúc này quả thật là không ổn.

Đối phó một người trên đùi bị thương, thân trúng kịch độc, Tần Lâm hết sức dễ dàng tránh né công kích của đối phương, sau khi lách người sang bên bèn đạp mạnh vào chân trái vốn đã bị thương của Cao Sài Vũ, lập tức khiến cho y ngã sấp mặt xuống đất.

Sau khi Cao Sài Vũ ngã nhào còn muốn bò dậy tái chiến, không ngờ sau khi vận động quá mạnh huyết khí sôi trào, độc tính phát tác nhanh hơn, miễn cưỡng giãy giụa mới dùng hai tay chống lên nửa người trên. Trong bụng nổi lên trận trận đau nhức, nhất thời toàn thân bủn rủn vô lực, chúi đầu xuống đất, sau khi co giật vài cái rốt cục nằm im như chết.

– Ha ha, giả chết ư? Đại gia cũng không mắc bẫy đâu!

Tần Lâm lẩm bẩm, chờ một lúc sau mới đưa tay thăm dò động mạch cảnh ở sau tai Cao Sài Vũ, phát hiện động mạch cảnh không có nhịp đập. Nhịp đập của động mạch cảnh là không có cách nào giả được, tên này đã chết tới mức không thể chết thêm lần nữa.

Tần Lâm lật thi thể Cao Sài Vũ lên, trên mặt tử thi xanh đen một mảnh, lộ vẻ độc phát bỏ mình.

Tần Lâm đã sớm thấy nhiều thi thể, bất quá tự tay mình giết chết đây vẫn là lần đầu tiên. Đương nhiên nếu nói nghiêm chỉnh cũng là đối phương tự chuốc lấy.

Ngồi bên dòng suối trên tảng đá lớn bình phục tâm trạng có chút kích động, Tần Lâm muốn rút ra điếu thuốc châm lửa hút, theo bản năng sờ vào túi áo mới thấy hiện tại áo mình rách nát chỉ có thể chạm vào da thịt, làm sao có thuốc lá, không nhịn được nở một nụ cười khổ.

Nếu như có thân phận hợp pháp, hoàn toàn có thể báo quan phủ chuyện này, công lao bắt giết Cao Sài Vũ rất lớn, trên bức vẽ mà Thạch Vi đưa ra có ghi thưởng tám trăm lượng bạc. Những ngày qua Tần Lâm cũng tiêu bạc vụn mua chút thức ăn, biết được số tiền kia đã có thể làm một phú ông nho nhỏ.

Nhưng Tần Lâm không có thân phận hợp pháp, rất có khả năng sẽ bị quan phủ cho là phỉ đồ Bạch Liên giáo, quy kết nguyên nhân cái chết của Cao Sài Vũ là do nội loạn. Nếu như đối phương cân nhắc tám trăm lượng bạc thưởng kia cùng yếu tố sẽ được thăng quan tưởng thưởng, thậm chí sẽ giết chết hắn diệt khẩu trước, sau đó cướp lấy công lao chiếm đoạt phần thưởng. Từ đời Đông Hán về sau, Cẩm Y Vệ có “uy danh hiển hách” ở hậu thế, Tần Lâm không nghi ngờ chút nào bọn họ thừa khả năng làm như vậy.

Ít nhất không thể lỗ mãng giao tính mạng vào trong tay người khác, từ trước tới nay Tần Lâm đều cho rằng gửi tính mạng vào tay người khác, trông mong vào đạo đức hoàn toàn là hành động của một kẻ ngu ngốc.

Số bạc vụn mà hắn thuận tay lấy được trong lúc trộm y phục lúc này đã dùng gần hết. Hiện tại Tần Lâm nghèo xơ nghèo xác, mắt thấy Đại sư huynh Bạch Liên giáo treo giải thưởng tám trăm lượng bạc nằm dưới đất lại không có biện pháp đi lãnh thưởng, thật đúng là buồn bực!

Nghỉ ngơi một chút, tâm trạng bình tĩnh lại, Tần Lâm bắt đầu kiểm tra thi thể Cao Sài Vũ.

Đầu tiên bóp mấy cái vào ống tay áo y, phát hiện trong túi ở ống tay áo bên trái một vật gì đó cứng rắn. Lấy ra nhìn kỹ thì ra là một chiếc ngọc bội hình dáng hoa sen, dùng Dương Chỉ Bạch Ngọc thượng đẳng chế thành, chất ngọc mát rượi, điêu khắc tinh xảo, cành lá hoa sen sống động, quả thật là một món trân phẩm hiếm thấy.

Đáng tiếc, đồ chơi này dùng óc heo cũng có thể đoán được nhất định có quan hệ cùng Bạch Liên giáo không cạn, cho dù là giá trị liên thành cũng không thể nào mang đi bán, Tần Lâm bèn tiện tay để sang bên.

Hắn lại giơ tay sờ vào ngực thi thể, chạm vào một vật gì cứng rắn, phát hiện là vài cuốn điển tịch của Bạch Liên giáo như Kim Tỏa Hồng Dương Đại thư, Ứng Kiếp kinh, trong đó toàn là những lời hết sức hoang đường. Tần Lâm lật xem trong kẽ sách không thấy có chữ nhỏ viết Cửu Dương chân kinh gì đó, lại đưa lên ánh mặt trời nhìn cũng không thấy bên trong có giấu tàng bảo đồ gì.

Hắn thất vọng, vứt bỏ mấy cuốn sách bại hoại này, nhìn lên trời than vãn:

– Muốn đùa ta sao, giấu trong ngực áo như bảo bối, ta còn tưởng là ngân phiếu, không ngờ rằng tất cả đều là tà thuyết của tà giáo, quả thật đánh rắm không thông, không đáng một đồng.

Không tìm được trên thi thể Cao Sài Vũ bất cứ vật gì có giá trị, Tần Lâm hơi thất vọng trong lòng. Hiện tại cũng chỉ còn lại cái bao mà Cao Sài Vũ đeo trên lưng, mới vừa rồi lúc nghỉ ngơi y tiện tay ném ở bên cạnh, dáng vẻ thờ ơ không thèm để ý, thật ra Tần Lâm cũng không ôm hy vọng gì quá lớn đối với nó.

Có thể tìm được mấy lượng bạc vụn là đã đủ để tạ ơn trời đất, ít nhất trên đường đi Giang Nam không tới nỗi đói bụng là đủ, Tần Lâm nghĩ như vậy.

Hắn mở bao ra xem, trên cùng có mấy chiếc bánh rán dùng giấy dầu gói kỹ, Tần Lâm cũng không biết cái nào có độc cái nào không, bèn vứt bỏ.

Một chiếc bình sứ nhỏ, bên trong đựng một thứ bột không màu không mùi, rất có thể là loại độc mà vừa rồi Cao Sài Vũ đã cho vào trong bánh rán. Tần Lâm cho xuống suối một lượng độc chừng hai ba tiền, chỉ trong thoáng chốc quả nhiên có cá phơi bụng trắng nổi lên, quả thật độc tính cực mạnh, chính là thuốc tốt mà đám ác nhân giết người phóng hỏa ắt phải có, bèn cất lại.

Kế đó là một chiếc túi vải có vẻ hơi nặng, sờ nắn hình dáng bên trong, nhất thời Tần Lâm cảm thấy hưng phấn. Sau khi tháo dây vải cột miệng túi ra quả nhiên bên trong chứa đầy bạc trắng, ước tính sơ sơ có chừng hai trăm lượng.

Phía dưới cùng lại là một xấp sách vở văn kiện, Tần Lâm lấy được hai trăm lượng bạc đã thầm kêu may mắn, nghĩ thầm này hơn phân nửa lại là kinh văn gì đó của Bạch Liên giáo, cũng không để ý lắm lật ra xem.

Cầm thử một quyển sách vào tay cảm thấy hết sức nặng nề, Tần Lâm kinh ngạc suýt chút nữa rời tay. Hắn mở bìa da ra, trang sách bên trong toát ra kim quang sáng chói, thì ra trong sách không phải là trang giấy, tất cả đều là những lá vàng, nặng ít nhất năm mươi lượng.

Phát tài rồi! Tần Lâm cực kỳ mừng rỡ.

Tiếp theo nhìn những vật còn lại, nhưng cũng không có vàng lá nữa, mà có hơn mười tấm Lộ Dẫn, năm sáu phong thư.

Lộ Dẫn có của Trương Tam ở Giám Lợi huyện, cũng có của Lý Tứ ở Kinh Môn châu, còn có Vương Ma Tử ở Cốc Thành huyện… Thư thì có một người họ Chu ở Giám Lợi huyện gửi cho một vị nha dịch Ban Đầu Nam Xương phủ, nhờ y chiếu cố Trương Tam mở quán cơm. Cũng có thư Trần Điển Sứ Cốc Thành huyện viết cho em vợ y ở Tùng Giang huyện, chú thích do Vương Ma Tử mang đi, cũng nhờ em vợ mình giúp Vương Ma Tử mở tiệm tơ lụa kinh doanh.

Trên Lộ Dẫn đóng đầy dấu ấn đỏ chói của các châu huyện, bút tích trên đó cũng không giống nhau, là hàng thật không thể nghi ngờ. Về phần chủ nhân trước đó của chúng, với Bạch Liên giáo quỷ bí, Cao Sài Vũ âm độc, nhất định đã sớm đi gặp Diêm Vương, giờ phút này đã hài cốt không còn.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240