Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 21
Phần 21: Xú Hao (Hạ)

Trương Kiến Lan vừa xuống đất lập tức bảo Bạch Liễm mau mau chạy tới Kinh Vương phủ, tìm Bàng Hiến cũng được, hoặc là trực tiếp nói cho Thái sư phụ Lý Thời Trân biết chuyện này. Mặc dù có thể sẽ ra vẻ mình kém cỏi bất tài trước mặt Kinh Vương thiên tuế, nhưng cũng còn đỡ hơn bị tên mãng phu Ngưu Đại Lực này nổi giận đánh chết tươi tại chỗ.

Ánh đèn lúc sáng lúc tối, sắc mặt Ngưu thị trên giường bệnh càng ngày càng đỏ, hô hấp cũng càng ngày càng gấp rút như kéo bễ, tâm trạng của bọn Trương Kiến Lan, Lục Viễn Chí cũng càng ngày càng trầm xuống.

Y quán cách Kinh Vương phủ không phải là xa, không bao lâu Bạch Liễm đã chạy trở lại, thở không ra hơi vịn lấy khung cửa thở dốc. Lục Viễn Chí bưng nước tới cho y uống, lúc này mới tỏ ra buồn bã nói:

– Tối nay Kinh Vương thiên tuế hứng chí ngất trời, nói muốn đốt đuốc uống thâu đêm yến tiệc không say không nghỉ, lệnh cho võ quan Nghi Vệ Ty canh giữ ở đại môn vương phủ, bất cứ là ai cũng không được ra vào, cho nên ta không vào được vương phủ.

Ngưu Đại Lực cười hắc hắc lạnh lùng, bóp các khớp xương ngón tay kêu răng rắc liên hồi, không có hảo ý nhìn chằm chằm Trương Kiến Lan.

Trương Kiến Lan bị nhìn chằm chằm cả người sợ hãi, mặt cắt không còn giọt máu, nơm nớp lo sợ nói:

– Bàng tiên sinh… Bàng tiên sinh hẳn không làm gì sai… Lão nhân gia học y với Thái sư phụ ba mươi năm, khắp Kỳ Châu ai dám nói người là lang băm, phương thuốc này tuyệt đối không sai được.
– Đó là ngươi lấy thuốc sai lầm phải không?

Ngưu Đại Lực cười hung tợn hơn nữa.

Hai tay Trương Kiến Lan lập tức múa loạn:

– Không sai không sai, quả thật là Thanh Hao thượng đẳng, ngươi ngửi thử nước thuốc này, mùi thơm ngát xông vào mũi đúng không. Tiệm thuốc chúng ta không hề có thuốc giả, cho ngươi hỏi khắp Kỳ Châu ai ai cũng sẽ trả lời như vậy.

Dứt lời y liếc mắt nhìn Tần Lâm, đảo mắt mấy vòng lại nói:

– Nói không chừng giã thuốc có vấn đề…

Ngưu Đại Lực hồ nghi, chúng đệ tử y quán trừ Lục Viễn Chí ra, ánh mắt nhìn Tần Lâm cũng tỏ vẻ nghi hoặc. Y thuật Bàng Hiến tuyệt đối chắc chắn, Thanh Hao lại là thuốc tốt trị liệu sốt rét do Trửu Hậu Phương ghi lại, tiệm thuốc mình lại không hề có thuốc giả bao giờ. Như vậy công đoạn duy nhất xuất hiện sai lầm chỉ có thể là ở chỗ Tần Lâm giã thuốc.

Tần Lâm vốn đang một mực cúi đầu trầm tư, lúc này chợt cầm chén từng đựng qua nước thuốc ngửi một cái, chợt ngẩng đầu lên, ánh mắt lấp lánh nhìn chằm chằm Trương Kiến Lan:

– Ngươi nói nước thuốc này mùi thơm ngát xông vào mũi ư? Vậy thuốc này không đúng.

Trương Kiến Lan thẹn quá hóa giận:

– Chẳng lẽ ngươi còn hoài nghi y quán chúng ta dùng thuốc giả sao? Thanh Hao thượng đẳng này sau khi giã ra lấy nước có mùi thơm ngát, nếu như có giả chút nào, vậy ta chính là con cháu của ngươi!

Dứt lời y bèn nhìn đám đệ tử học đồ nói:

– Thái sư phụ mở y quán đã mấy chục năm, Kỳ Châu thành ai ai cũng biết, hôm nay lại bị đệ tử mình hoài nghi bán thuốc giả, chẳng phải là trò cười cho thiên hạ, chuyện này không thể nào nhịn được!

Cho dù là có đệ tử khinh thường nhân cách của Trương Kiến Lan, lúc này cũng có cùng chung kẻ thù với y, thần sắc bất thiện nhìn Tần Lâm. Thân làm đệ tử lại hoài nghi sư phụ mình bán thuốc giả, đây quả thực là khi sư diệt tổ, không bằng cầm thú.

Tần Lâm lắc đầu một cái, kiên trì ý kiến của mình:

– Không nên có mùi thơm loại này, có phải đã lấy nhầm thuốc rồi không?

Đời sau điều kiện vệ sinh Trung Quốc cải thiện, xác suất phát bệnh sốt rét giảm xuống, nhưng sốt rét vẫn hoành hành ở Đông Nam Á cùng châu Phi. Tổ chức y tế thế giới phổ biến trồng trọt Thanh Hao rộng rãi ở Trung Quốc để luyện chế thuốc đặc trị sốt rét. Tần Lâm từng thấy ở vùng ngoại ô loại cây này trồng thành từng cánh đồng.

Tuy rằng hắn không quen y học lâm sàng, cũng không có ấn tượng đặc biệt sâu sắc gì với Thanh Hao, nhưng hắn nhớ rất rõ ràng, lúc ấy Thanh Hao được trồng trên quy mô lớn cũng không toát ra mùi thơm gì, ngược lại vò nát lá còn có chút mùi thối.

Nhưng Trương Kiến Lan cũng không cho là như vậy, y bất quá chỉ cười hắc hắc, không ít học đồ mồm năm miệng mười bàn tán:

– Đây rõ ràng là Thanh Hao thượng hạng, ai ai cũng biết, làm sao sai được?
– Tần sư đệ chưa quen thuộc dược liệu, cũng có thể nhận lầm, Trương sư huynh lại không thể nào lấy nhầm. Chúng ta bao nhiêu con mắt cũng có thể thấy rõ ràng, đây chính là Thanh Hao thượng hạng.

Ngay cả Lục Viễn Chí quan hệ rất tốt cùng Tần Lâm, lúc này cũng không có biện pháp nói chuyện thay hắn.

Giữa ánh nến chập chờn, chợt Thanh Đại ngẩng gương mặt nhỏ nhắn mê hồn lên, thanh âm trong trẻo vang lên, giọng điệu như chém đinh chặt sắt:

– Tần sư đệ nói đúng, thuốc này, đúng là lấy nhầm.

Trương Kiến Lan vừa tức vừa giận, còn chưa kịp lên tiếng cãi lại, Thanh Đại đã nói tiếp:

– Trương sư huynh, Thanh Hao mà chúng ta thường nói chính là Hương Hao, nhưng chẳng lẽ huynh đã quên còn có một loại Xú Hao?!

Trương Kiến Lan chợt nghẹn ngang cổ họng, cắn môi không nói, y đã phát hiện sai lầm của mình, một sai lầm vô cùng nghiêm trọng, đủ để hủy diệt danh dự tốt đẹp bấy lâu nay, đủ để hủy diệt tiền đồ y quan vương phủ của y.

Mà sự sai lầm này, là bởi vì Tần Lâm mới bị vạch trần!

– Thanh Hao, người Giang Đông gọi là Y Hao, vì mùi thối của nó giống như con Y (một loại khỉ thượng cổ). Người Bắc gọi là Thanh Hao…

Thanh Đại cất tiếng đọc lên nội dung trong Bản Thảo Cương Mục, giọng trong trẻo dễ nghe, trong đêm khuya vắng người đầu mùa hè này nghe như tiếng trời vang vọng.

Chúng đệ tử, học đồ nín thở lẳng lặng lắng nghe, cũng không biết là vì muốn nhớ kiến thức y học, hay là vì muốn nghe thanh âm trong trẻo như tiếng trời kia không sót chữ nào.

Mặc dù Bản Thảo Cương Mục còn chưa xuất bản, nhưng đệ tử y quán Lý thị đã sớm tiếp xúc qua bản gốc chép tay của Lý Thời Trân, lúc đi học cũng được giảng dạy nội dung này, thật ra thì đoạn văn này cũng không xa lạ gì.

Cũng tức là nói, Thanh Hao bình thường trong sách thuốc là chỉ Hương Hao, nhưng cũng có loại Xú Hao (Hoàng Hoa Hao) xưng là Thanh Hao, trị liệu sốt rét sử dụng Thanh Hao phải là Xú Hao mới đúng.

Hiểu đạo lý này, các học đồ vội vã tới kho thuốc mang Xú Hao tới, từ từ giã lấy nước cho Ngưu thị dùng. Quả nhiên dược vật đối chứng, bệnh lui nhất thời ba khắc, sắc mặt đỏ ửng của Ngưu thị đã dần dần biến mất.

Lục Viễn Chí chợt hiểu ra, bội phục Thanh Đại mười hai phần:

– Rốt cuộc vẫn là tiểu sư muội nhớ rõ, Thanh Hao bình thời chúng ta vẫn nói chính là Hương Hao, lúc chưng cất rượu thêm một chút rất thơm. Xú Hao có mùi cổ quái, cho không cũng không ai lấy, nhưng ai biết Thanh Hao trị sốt rét sử dụng trên thực tế lại là Xú Hao!

Thanh Đại đắc ý vô cùng, chiếc mũi nhỏ nhắn gần như hất ngược lên trời, nói đùa với thiếu niên mập:

– Tài học không phân sau trước, kẻ nào thành đạt là trên, Lục Viễn Chí ngươi phải gọi ta là sư tỷ mới đúng. Tần sư đệ, có đúng không?

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240