Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 102
Phần 102: Bút Vẽ Lông Mày

Kết quả thì sao, làm ra chuyện xấu tự mình nhảy sông, liên đới cha mẹ cũng không ngóc đầu lên được. Cho nên ta nói không nhất thiết phải gả vào đại quan đại phủ, có bản lĩnh giống như Tần trưởng quan, tự mình kiếm được phong thê ấm tử, cũng đáng tin cậy hơn tập phong tổ ấm.

Tần Lâm nghe nói vương phủ đột nhiên chết một nha hoàn, thoáng động trong lòng, vội vàng hỏi xem là chuyện gì.

Hai người Triệu Hỷ Tài bất quá chỉ nghe lời đồn đãi, cũng không biết được tường tận.

Tần Lâm cau mày một cái, hai tỷ đệ Hoàng trắc phi Hoàng Liên Tổ, Kinh Vương Chu Thường Quán, thế tử Chu Do Phiền, thậm chí là Uy Linh Tiên, giữa những người này có vẻ khác thường, trong Kinh Vương phủ quả thật là vũng nước đục.

Bất quá hắn cũng không có lập trường thích hợp có thể nhúng tay vào chuyện này, chỉ có thể tạm thời chôn nghi ngờ dưới đáy lòng.

Hai người Triệu Hỷ Tài hàn huyên mấy câu liền cáo từ muốn đi, dĩ nhiên Tần Lâm không thèm so đo với loại người ngu ngốc như vậy, lúc chia tay còn tặng cho “cữu cữu”, cữu mụ” hai thỏi bạc, khiến cho bọn họ không thể nào nói lời cảm tạ, hận không thể lập tức lấy thân phận cậu mợ làm chủ cho Thanh Đại, gả nàng cho Tần Lâm.

Tiễn hai kẻ dở hơi này đi, Tần Lâm lại cười híp mắt trở về bên người Thanh Đại.

Thiếu nữ nhìn dáng vẻ gian xảo vô cùng của hắn, cũng biết miệng chó không thể mọc ngà voi, thân thể mềm mại vội vàng tránh sang bên cạnh.

Không ngờ rằng lần này Tần Lâm ngồi ngay thẳng trước đó chưa từng có, biểu lộ hết sức chân thành:

– Muội từ Quận vương phủ Phàn Sơn trở lại sao? Nghe nói hôm nay có chuyện mới mẻ gì không?
– Chuyện mới ư?

Thanh Đại suy nghĩ một chút, chớp chớp mắt to:

– A, đúng rồi, các nàng Quận vương phi đều hỏi muội cửa hàng bút chì của huynh có loại bút chì màu sắc đậm hơn, ruột bút mềm hơn một chút hay không, nếu có, hàng năm Quận vương phủ sẽ đặt năm trăm cây.

Các vị nương nương Vương phủ biết cửa hàng bút chì là sản nghiệp Tần Lâm, tất nhiên lúc nói chuyện phiếm với Thanh Đại cũng nói ra. Thiếu nữ rất là tự hào về bản lĩnh của Tần Đại ca, nhớ tới Quận vương phi tán dương Tần Đại ca, trong lòng nàng còn cảm thấy ngọt ngào cho tới bây giờ.

Vốn là Tần Lâm không phải hỏi chuyện này, nhưng nghe lời của Thanh Đại lấy làm kỳ bèn hỏi:

– Các nàng cần nhiều bút chì như vậy làm gì, chẳng lẽ vẽ phác thảo đã lưu hành đến Quận vương phủ?

Thanh Đại cầm bút chì trên bàn sách lên, giá giá về phía lông mày mình.

Tần Lâm chợt hiểu ra: Thì ra các nàng dùng bút chì như bút vẽ lông mày!

Thời cổ vẽ lông mày chủ yếu dùng thuốc vẽ, nhưng thuốc vẽ dạng khối sử dụng cũng không thuận tiện, không dễ khống chế nét vẽ to nhỏ đậm nhạt, lại rất dễ vấy bẩn tay mình. Mà Tần Lâm làm được bút chì nét mảnh, đường nét đều đặn, lại bọc bên ngoài bằng lớp vỏ gỗ dễ cầm nắm, không làm bẩn tay, đương nhiên hết sức thích hợp vẽ lông mày. Trên thực tế, bút vẽ lông mày đời sau chính là kết cấu bút chì.

Bất quá lúc Tần Lâm làm bút chì không có nghĩ đến chuyện này, chủ yếu là để viết vẽ trên giấy, nếu dùng vẽ lông mày chất liệu hơi cứng, màu sắc hơi nhạt. Cho nên các nữ quyến Quận vương phủ Phàn Sơn hy vọng có loại bút chì ruột bút mềm hơn, màu sắc đậm hơn.

Công nghệ sản xuất bút vẽ lông mày không khác với bút chì, chỉ cần đổi chất liệu ruột bút thành sáp và muội than sẽ phù hợp với yêu cầu mềm và đậm.

Tần Lâm quyết định mau sớm cho cửa hàng bút chì thử chế bút vẽ lông mày, lợi nhuận chuyện này nói không chừng còn lớn hơn cả bản thân bút chì. Thử hỏi trên đời này thứ gì dễ kiếm tiền nhất, chắc chắn nữ nhân sẽ không bao giờ keo kiệt chuyện đầu tư cho dung nhan của mình.

Bất quá Tần Lâm muốn nói chuyện mới mẻ cũng không phải là bút vẽ lông mày, lấy Đông Hải minh châu sáng loáng ném ra:

– Nghe cữu cữu nói, đây là trân bảo nhạc phụ Vương Chỉ Huy Sứ lấy được lúc bình Oa, biết tại sao Vương Tiến Hiền đưa cho ta hay không?

Từ trước tới nay Thanh Đại đã quen với áo vải trâm gỗ, mặc dù Đông Hải minh châu trong suốt sáng loáng, nàng cầm trên tay một lúc cũng không cảm thấy thú vị gì. Bốn nàng Giáp Ất Bính Đinh lại chuyền tay nhau quan sát ngắm nghía, người nói thứ này khảm lên ngân khôi nhất định rất uy phong, kẻ nói khảm lên vỏ kiếm cũng không tồi.

Cho đến khi Tần Lâm nhắc tới, các nàng mới nhớ ra bảo bối: Trân quý như vậy, làm sao Vương Tiến Hiền chịu dễ dàng đưa cho người khác?

– Ta biết…

Nữ binh Giáp tranh tiên nói:

– Là bởi vì ngươi rửa sạch tội danh giết người cho con trai y.
– Có lẽ có nguyên nhân này, nhưng hôm nay ta lại giúp y một đại ân…

Tần Lâm cười nói:

– Nếu như Đặng Tử Long bị ám sát bỏ mình trong tiệc rượu tẩy trần do y tổ chức, vậy Chỉ Huy Sứ có bị mất chức hay không?
– Chuyện này cần phải hỏi nữa sao, cho dù là có chỗ dựa lớn hơn nữa, xảy ra chuyện này ắt cũng sẽ bị cách chức.

Ánh mắt bốn nữ binh đảo tròn liên hồi, dự đoán sắp được nghe chuyện hay.

Thanh Đại thập phần lo lắng, ánh mắt ôn nhu mơn trớn Tần Lâm:

– Ta không muốn Đông Hải minh châu gì cả, chỉ cầu Tần Đại ca có thể bình an.

Thiếu nữ nói lời phế phủ như vậy hết sức chân thành, Tần Lâm như uống mật, lâng lâng một hồi, lúc này mới kể lại đầu đuôi mọi chuyện một lượt.

Chuyện Tần Lâm kể trầm bổng sôi nổi, năm nữ tử ngồi nghe tâm trạng cũng phập phồng theo. Nói đến Đặng Tử Long kịch chiến cùng Ngụy trưởng lão, Giáp Ất Bính Đinh đều mặt phấn ửng hồng nhao nhao muốn thử, hận không được đi giúp Đặng lão tướng quân một tay. Mà nói đến hắn đánh lén Ngụy trưởng lão lại bị đánh gãy Tú Xuân đao, mặc dù Thanh Đại biết rõ hiện tại Tần Lâm bình yên vô sự, lúc ấy nhất định không có chuyện gì, cũng không nhịn được trong lòng bàn tay đổ mồ hôi đầm đìa, tim đập thình thịch không ngừng.

– Cho nên, Tần Đại ca sắp sửa trở thành Bá Hộ…

Tần Lâm cười quái dị đưa mặt tới:

– Tiểu Thanh Đại có thể thực hiện cam kết, tưởng thưởng cho ta hay không?

Thanh Đại đỏ ửng mặt mày, cười khanh khách né tránh đi:

– Tần Đại ca mặt dày.

Nữ binh Giáp ho khan hai tiếng, cầm bình nước sôi lên, nữ binh Ất nhặt chổi lên, nữ binh Bính cầm đồ hốt rác. Tiểu Đinh nhìn thấy vũ khí thuận tay đã bị các tỷ tỷ mình đoạt hết, không thể làm gì khác hơn là cầm nghiên mực Đoan Khê to đùng lên.

– Muội muốn giết người sao?

Giáp Ất Bính giật mình, vội vàng đoạt lại nghiên mực trên tay tiểu Đinh.

– Được rồi, được rồi…

Thanh Đại cười đẩy Tần Lâm ra ngoài:

– Chờ huynh lên làm Bá Hộ rồi hãy nói.

Trong lúc đẩy bộ ngực mềm mại căng phồng của thiếu nữ khẽ chạm vào thân thể Tần Lâm, cảm nhận được cảm giác đàn hồi mềm mại, nhất thời thú huyết sôi trào trong lòng hắn, hết sức muốn hóa thành bà ngoại sói ăn thịt cô bé choàng khăn đỏ này.

Đáng tiếc đối mặt Giáp Ất Bính Đinh nghiêm phòng tử thủ, cơ hội quả thật quá mơ hồ… Cũng may sau khi thăng chức Bá Hộ là có thể quang minh chính đại yêu cầu tiểu Thanh Đại thực hiện lời hứa, tựa hồ sẽ không phải chờ quá lâu.

Hắc, hắc, hắc, hắc!

Tần Lâm ngửa mặt lên trời cười dài.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240