Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 28
Phần 28: Đắc tội (Hạ)

Các sư huynh đệ bọn Lục Viễn Chí hoàn toàn khác hẳn, nghe giọng điệu Thanh Đại hẳn là Thái sư phụ bảo nàng dạy kèm cho Tần Lâm, chuyện này… quả thật là… Bọn họ há hốc mồm cứng lưỡi, không biết nên nói cái gì cho phải.

Gương mặt Trương Kiến Lan càng sưng to như đầu heo, hiện tại rốt cuộc y đã hiểu ra tại sao lúc nói Tần Lâm có ý mơ ước với Thanh Đại, Lý Kiến Phương lại có phản ứng lớn như vậy, bất quá dường như từ đầu tới đuôi đều là mình tự tác thông minh…

Phụ mẫu Thanh Đại đảm nhiệm Tri huyện Bồng Khê ở Tứ Xuyên, nàng là do gia gia nãi nãi nuôi lớn, bởi vì từ nhỏ thông tuệ phi phàm, Lý Thời Trân dốc túi y thuật truyền cho, lại không hiểu biết thế thái nhân tình, vì vậy nàng không biết rằng dạy kèm như vậy có gì là khác thường. Thấy vẻ mặt các sư huynh quái dị, chỉ cho rằng bọn họ bội phục mình có tư cách thay mặt sư thụ giáo đồ đệ, lại càng dương dương đắc ý.

Không khí trở nên vô cùng quỷ dị, lúc này Tần Lâm mới phản ứng được: Trời ơi, đây là triều Đại Minh nam nữ thụ thụ bất thân, Lý Thời Trân lại để cho cháu gái bảo bối của lão dạy kèm cho mình, chẳng lẽ mình cũng có được hào quang chân heo trong truyền thuyết?

Nhất thời cảm giác được hơn mười đạo ánh mắt sắc bén có thể giết người, nếu như ánh mắt có thể thực chất hóa, Tần Lâm đã sớm bị ánh mắt như lợi kiếm của các sư huynh đâm thủng lỗ chỗ.

Mau mau né tránh! Hắn lập tức bật cười ha hả:

– Ặc… sư tỷ, xem ra dường như các sư huynh hết sức bất mãn chuyện tỷ dạy kèm cho đệ, bọn họ đều nhao nhao muốn thử, mọi người đều nhiệt tình như vậy, hay là nói Thái sư phụ cho đệ đổi người khác vậy?

Thanh Đại hất khuôn mặt nhỏ nhắn lên, mũi nhỏ khẽ nhíu, như chém đinh chặt sắt nói:

– Tuyệt đối không được!

Dứt lời tựa như chỉ sợ người khác cướp sư đệ cùng nàng, dắt Tần Lâm đi liền, chỉ để lại một đám sư huynh trợn trừng đôi mắt.

Ngây người sợ run hồi lâu, Lục Viễn Chí mới chậm rãi thở ra một hơi, nhìn bóng lưng Tần Lâm, tình cảm sùng bái như sóng nước Trường Giang dâng cao không thể thu thập, thật lâu mới nặn ra hai chữ từ trong kẽ răng:

– Cầm, thú!
– Là không bằng cầm thú…

Trương Kiến Lan phụ họa nức nở.

Có người vỗ vỗ bờ vai của y:

– Đậu hủ Tây Thi chợ Nam bây giờ vẫn chưa dẹp, đi mua một miếng đậu hủ đập đầu chết đi.
– Mua giúp ta một miếng!
– Cho ta một miếng nữa, mềm một chút, đập vào đầu sẽ không đau!

– Tứ Chẩn Pháp vọng, văn, vấn, thiết (nhìn, nghe, hỏi, sờ) xuất từ Hoàng Đế Bát Thập Nhất Nan Kinh, tương truyền là do thần y Biển Thước sáng tác. Trong đó vọng là quan sát khí sắc bệnh nhân, văn là nghe thanh âm hơi thở bệnh nhân, vấn là hỏi thăm triệu chứng bệnh tình, thiết là thăm mạch rõ ràng.

Trong phòng nhỏ, trước bàn đọc sách, cửa sổ mở rộng ra, Thanh Đại nghiêm trang giảng giải kiến thức y học căn bản, ánh mắt lại không dám nhìn Tần Lâm lần nào, chỉ lo nhìn vào sách.

Gia gia cho phép Thanh Đại thay mặt truyền nghề, chứng tỏ y thuật của nàng đã được thừa nhận, đương nhiên tư chất không kém. Nhưng sau khi vào phòng Tần Lâm, bình sinh lần đầu tiên ở cùng một phòng với thanh niên nam tử, không khỏi có hơi khẩn trương.

Ngược lại với vẻ khẩn trương của Thanh Đại, Tần Lâm căn bản không nghiêm túc nghe nàng nói cái gì, giả dạng làm học sinh ba tốt chuyên tâm nghe giảng, ánh mắt lại nhìn từ trên xuống dưới vóc người xinh đẹp của thiếu nữ gia sư này, quả thật không đàng hoàng chút nào, hô hấp hết sức nặng nề, dường như say mê mùi hương nhàn nhạt tỏa ra từ thân thể thiếu nữ.

Lỗ tai Thanh Đại càng ngày càng nóng, rốt cục không nhịn được, để quyển sách xuống vỗ bàn một cái:

– Tần sư đệ, ngươi… ngươi nhìn gì vậy? Không chịu để ý nghe ta giảng, thật là đáng ghét! Nếu như gia gia hỏi tới, ta biết ăn nói thế nào đây?

Tần Lâm nghiêm trang nói:

– Vọng văn vấn thiết, ba loại trước ta có thể thể hội từ từ, nhưng bắt mạch là thế nào? Sư tỷ nói có tới hai mươi bảy loại mạch tượng như phù, trầm, trì… rốt cục thế nào gọi là trầm (chìm), thế nào gọi là phù (nổi), ta không biết được. Còn có chuyện làm thế nào bắt mạch cho người ta, chỉ nghe tỷ nói ta cũng không hiểu được.
– Ngu ngốc, thật là một tên ngu ngốc!

Thanh Đại chu cái miệng nhỏ nhắn, gương mặt lộ vẻ khó chịu, nhưng Tần Lâm nói cũng có đạo lý. Bắt mạch thường thường phải có kinh nghiệm hành y mười năm trở lên mới có thể tinh thông, mới nhập môn không phải là một hai ngày có thể làm được, nhất định phải thực hành mới được.

Nghiêng đầu suy nghĩ một chút, Thanh Đại không thể làm gì:

– Phục ngươi rồi, không có biện pháp, này, chẩn ta mạch đi.

Từ ống tay áo rộng thùng thình, bàn tay trắng nõn mềm mại của nàng thò ra ngoài, năm ngón tay thon dài da dẻ mịn màng trắng như mỡ đông. Da thịt cổ tay mềm mại mơ hồ có thể thấy được mạch máu màu xanh, dường như trong suốt.

Tần Lâm cười trộm đưa ngón tay đặt lên cổ tay nàng, chỉ cảm thấy chạm tay mịn màng nhẵn nhụi, không nhịn được nhẹ nhàng vuốt ve vài cái.

Thanh Đại không có chút cơ tâm nào, nhìn Tần Lâm không hiểu:

– Vị trí sai lầm rồi, Thốn Quan Xích không ở chỗ đó, di chuyển về phía trước một chút.

Thiếu nữ ngây thơ, ánh mắt thuần khiết khiến cho Tần Lâm không thể sinh ra cảm giác xúc phạm, ngoan ngoãn dựa theo chỉ dẫn của Thanh Đại, đưa đầu ngón tay đặt lên bộ vị Thốn Quan Xích, tinh tế cảm giác nhịp đập huyết mạch, thể hội mạch tượng.

Trong lòng Thanh Đại không hề bình tĩnh như ngoài mặt, không hiểu vì sao cảm giác được Tần Lâm bắt mạch hoàn toàn khác với gia gia, khiến cho nhịp mạch của thiếu nữ càng ngày càng nhanh.

Cảm giác thật là kỳ quái!

Rốt cục, Thanh Đại cười thu tay trở lại:

– Hì hì, thật ra thì ngươi có thể tìm bọn Lục Viễn Chí thực tập.

Tần Lâm cau chân mày lại:

– Có cái gì không đúng sao?

Hàm răng đều tăm tắp của Thanh Đại khẽ cắn đôi môi, có vẻ rất ngượng ngùng:

– Ta, ta nhột…

– Ngày xưa có một tiểu cô nương khả ái, người nào thấy cũng thích, nhưng người thương nàng nhất là bà ngoại của nàng, quả thật là nàng muốn gì được nấy. Một lần, bà ngoại cho tiểu cô nương một chiếc khăn choàng bằng lụa đỏ, đội lên đầu nàng thích hợp vô cùng. Từ đó về sau tiểu cô nương cũng không chịu đội bất cứ cái mũ nào khác, vì vậy mọi người bèn gọi nàng là cô bé choàng khăn đỏ…

Tần Lâm kể chuyện cô bé choàng khăn đỏ, Thanh Đại nghe hết sức say mê, hai tay đặt trên bàn sách chống cằm, lộ ra cánh tay mịn màng như bạch ngọc, con ngươi sáng ngời thỉnh thoảng chợt lóe, say mê chìm đắm trong câu chuyện.

Bổ sung kiến thức y học nhập môn cho Tần Lâm, mới đầu Thanh Đại còn có chút khẩn trương, bất quá dù sao tuổi còn nhỏ, Tần Lâm cười cười nói nói chọc cho nàng buông lỏng, càng về sau hai người đối xử với nhau giống như bằng hữu thanh mai trúc mã.

Tuy rằng Lý Thời Trân không cai quản cháu gái nghiêm ngặt như tiểu thư nhà quan tầm thường khác, không cho bước ra khỏi cửa nửa bước, nhưng dù sao Thanh Đại cũng là khuê nữ của Tri huyện chính thất phẩm, trừ cùng đi với Lý Thời Trân lên núi tìm thuốc ra rất ít đi ra ngoài, thời gian còn lại quấn lấy Tần Lâm, ngoài dạy kèm ra còn tán gẫn chuyện khác.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240