Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 109
Phần 109: Phương Hướng Phá Án

Hắn thầm nhủ trong lòng: Lão huynh này tấm thân bệnh hoạn, nói ngươi là ông già thỏ không ai không tin, cái gì bởi vì gian dâm hoài thai, bức bách tự vận… Cho dù là Quách Mi Mi muốn, ngươi còn phải có năng lực phương diện kia mới được…

– Chu huynh yên tâm, tuy Tần mỗ không dám cam đoan gì khác, nhưng tra rõ vụ án, trả lại chân tướng sự thật như cũ chính là trách nhiệm của tại hạ.

Tần Lâm chắp tay thi lễ, cáo từ rời đi.

Chu Do Phiền đứng cửa sổ mà ngắm lệ quang dâng trào, trong mắt của y bóng lưng Tần Lâm được nắng chiều ánh chiếu phát ra vạn đạo kim quang, thân hình cao lớn nguy nga, tràn đầy lực lượng chính nghĩa, cho y lòng tin cùng dũng khí vô hạn…

Ặc… Tần Lâm chợt thấy sau lưng có cảm giác hơi lành lạnh, vội vàng tăng nhanh bước chân.

Trở lại y quán, hắn liền đi tìm Thanh Đại, quả nhiên Thanh Đại khi còn nhỏ từng đi qua nhà cữu cữu gần Hồng gia trang, Tần Lâm mời nàng dẫn đường, lại gọi Lục Viễn Chí.

– Ủa, ngươi dẫn tiểu thư đi đâu vậy?

Nữ binh Giáp ngăn cản Tần Lâm.

– Muốn đem tiểu thư chạy, phải qua cửa của ta!

Nữ binh Ất rút phắt thanh bảo kiếm ra một đoạn, mắt hổ trừng trừng.

Đừng mơ giả dại qua ải!

Nữ binh Bính nghĩa chính từ nghiêm.

Tiểu Đinh suy nghĩ một hồi, yếu ớt hỏi:

– Có thể dẫn chúng ta đi cùng được chăng?

Lục Viễn Chí nghe vậy phì cười, kể từ lần đầu tiên gặp mặt bị Giáp Ất Bính Đinh dùng kiếm chỉ ngực bị dọa sợ hết hồn, y đã tránh xa bốn nữ binh này, hôm nay là lần đầu phát hiện các nàng cũng có chỗ khả ái.

Tần Lâm cười thầm trong bụng không ngừng, nghĩ đến bốn vị nữ binh Giáp Ất Bính Đinh lúc ở Nam Kinh, nhất định là cùng đại tiểu thư các nàng cả ngày đi ra ngoài cỡi ngựa săn thú, bây giờ ngày ngày ở y quán, đã sớm buồn bực đến khó chịu.

Cố ý muốn treo cao khẩu vị, Tần Lâm gãi đầu một cái:

– Xe ngựa chỉ có thể ngồi được bốn người…

Giáp Ất Bính Đinh đồng thanh nói:

– Không quan hệ, chúng ta có thể đi bộ!

Tần Lâm cười xấu xa:

– Ta ngồi xe, các nàng đi bộ, người khác sẽ nói ta không biết thương hương tiếc ngọc…
– Được rồi…

Thanh Đại nhẹ nhàng kéo kéo cánh tay Tần Lâm:

– Đi Hồng gia trang theo đường bộ phải vượt núi băng đèo, cũng không nhanh bằng thủy lộ, cỡi ngựa ngồi xe cũng không tiện như đi thuyền, một chiếc thuyền tre có thể ngồi mười mấy người.
– Hay quá, chúng ta cũng biết chèo thuyền!

Giáp Ất Bính Đinh nhảy dựng lên, ôm Thanh Đại cười duyên:

– Tiểu thư uy vũ, tiểu thư tất thắng!

Vì giữ bí mật, đoàn người Tần Lâm đều mặc thường phục, tìm bến thuyền vắng vẻ, chọn một lão chèo thuyền toàn thân đầy mùi rượu, nói dối rằng muốn đi Mã Khẩu trấn du sơn ngoạn thủy, cho nên thuê thuyền của lão.

Giáp Ất Bính Đinh biết chèo thuyền, cho nên không cần lão chèo thuyền đồng hành, đưa thuyền đi xuống phương hướng hạ du Mã Khẩu trấn một đoạn, nhìn lại thấy lão chèo thuyền cầm bạc trong tay cười híp mắt đi vào tửu điếm gần bến thuyền, mới vòng trở lại chèo ngược lên thượng nguồn Kỳ Hà.

Bốn vị nữ binh không có khoác lác, kỹ thuật chèo thuyền tương đối khá, thay phiên điều khiển thuyền đi vừa nhanh lại ổn.

Nữ binh Giáp dương dương đắc ý liếc nhìn Tần Lâm:

– Sao hả, tỷ muội chúng ta chèo thuyền có được chăng?

Nữ binh Ất khẽ nhếch môi:

– Mặc dù không biết nữ công gia chánh…

Nữ binh Bính tiếp lời nói:

– Nhưng đi thuyền, cỡi ngựa, đánh xe đều được…
– Còn có thể giúp ngươi đánh nhau…

Tiểu Đinh tận lực làm ra vẻ hung hăng, bày tỏ sức chiến đấu rất mạnh, nhưng biểu lộ như vậy trên gương mặt non nớt của nàng giống như là làm nũng.

Lục Viễn Chí chớp chớp mắt, chợt ôm lấy bụng ngồn ngộn thịt cười ha hả thật to, rất lâu mới ghé tai Tần Lâm nói:

– Ngày đoán dương, đêm xét âm, Tần ca huynh cũng không xê xích gì nhiều cùng Bao Long Đồ, Khai Phong phủ có Vương Triều Mã Hán Trương Long Triệu Hổ, huynh cũng có… Ha ha ha…

Ta có Giáp Ất Bính Đinh ư? Tần Lâm nhìn qua bốn nam nhân bà đường cong thô kệch, ngực lớn nhưng không có đầu óc này, chợt có cảm giác suy yếu vô lực, hơn nữa rất muốn đá tên mập không có tim không có phổi đang cười ngả cười nghiêng xuống nước.

Thanh Đại ngồi ở mũi thuyền, hất tung bọt nước đùa giỡn, chợt bĩu môi làm ra vẻ mất hứng, nhìn bốn vị nữ binh nói:

– Hừ, các ngươi thật là có mới nới cũ, muốn đi theo Tần Đại ca đi ra ngoài phá án, cho nên không để ý tới ta nữa sao?

Giáp Ất Bính Đinh đỏ mặt ngượng ngùng, thật ra thì các nàng không phải là cảm thấy hứng thú đối với phá án, mà là ngày ngày nhàn rỗi ở y quán cảm thấy khó chịu.

– Được rồi, ta ở trong nhà cũng cảm thấy nhàm chán, ngoại trừ học y ra không còn chuyện gì làm.

Sóng mắt Thanh Đại như có như không quét qua Tần Lâm, buồn buồn nói:

– Trong sách nói nữ tử không có tài tức là đức, Tam thúc, thẩm nương cũng nói nữ tử học y vô dụng, dù sao tương lai xuất giá trượng phu cũng không cho hành y. Ngay cả bây giờ gia gia cùng Tam thúc cũng không cho muội đến đại đường ngồi chẩn bệnh, rõ ràng muội học giỏi nhất, hừ, Lục sư huynh nói thử xem như vậy có công bình không?

Mấy đệ tử lớn tuổi một chút đã thay phiên ngồi chẩn bệnh ở đại đường, mà Thanh Đại học giỏi nhất cũng không được phép, tất nhiên là vì lễ giáo câu thúc.

Mặc dù dân gian cũng có y nữ, nhưng địa vị cùng ba cô sáu bà (chỉ những người phụ nữ làm nghề bất chính, lừa đảo. Ba cô trong đó có đạo cô, cô đồng… Sáu bà có bà mối, bà lang, mẹ mìn, chủ nhà chứa…) cách xa nhau không xa. Phu thê Lý Kiến Phương nói không sai, Thanh Đại chỉ cần được gả đến nhà môn đăng hộ đối, nhà chồng tuyệt sẽ không cho phép nàng hành y. Dĩ nhiên nữ quyến quen trong khuê các, tỷ dụ như tiểu huyện chủ Quận vương phủ Phàn Sơn cần nàng chẩn bệnh bốc thuốc, đây là khác với ngồi đường hành y, sẽ không bị cấm chỉ.

Thiếu nữ nói lên vấn đề này chắc là muốn thăm dò một chút ý của Tần Lâm. Thật ra lòng dạ Thanh Đại ngây thơ trong trắng, chút tâm tư kia hoàn toàn không gạt được người.

Lục Viễn Chí không tiện trả lời, lúng túng cười vài tiếng, theo y thấy tiểu sư muội không khỏi quá trẻ con, Tần ca đã là Thí Bá Hộ Cẩm Y Vệ, quan võ tòng lục phẩm, nương tử ở nhà giúp chồng dạy con là được. Tuy y thuật tiểu sư muội giỏi, chỉ sợ tương lai cũng không có đất dụng võ.

Lần trước biết được Thanh Đại đi xem bệnh thay tiểu huyện chủ, Tần Lâm cũng mơ hồ có chút linh cảm, nghe vậy liền cười nói:

– Một thân y thuật này của Thanh Đại muội muội mai một thật là đáng tiếc, nhưng tựa hồ cũng không tiện vi phạm lễ giáo. Ừm, nếu là Tần Đại ca nghĩ ra biện pháp lưỡng toàn kỳ mỹ, Thanh Đại muội muội sẽ cảm tạ ta thế nào đây?

Thanh Đại đỏ mặt không trả lời.

Giáp Ất Bính Đinh thay phiên ra trận ra sức chèo thuyền, tuy rằng đổ mồ hôi ướt đẫm nhưng hăng hái không giảm, thuyền đi như bay, không lâu liền đến Hồng gia trang.

Buộc thuyền vào bờ, Thanh Đại đưa mọi người tới nhà cữu cữu nàng.

Sau khi phu thê Triệu Hỷ Tài từ trong thành trở về, bèn thương lượng với nhau định mượn Thanh Đại lôi kéo kết giao với Tần Lâm. Quan hệ giữa Tần trưởng quan cùng Vương Chỉ Huy Sứ không cạn, mượn hắn nói tốt mấy câu, Vương Chỉ Huy Sứ chỉ cần bứt ra một sợi lông còn to hơn eo lưng bọn họ, còn sợ ích lợi quá ít hay sao?

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240