Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 162
Phần 162: Thanh thiên Đại lão gia (Hạ)

Tần Lâm ra lệnh một tiếng, Ngưu Đại Lực cùng Hàn Phi Liêm hung thần ác sát đi tới, không nói lời gì liền trói Tuần Kiểm lão gia lại. Sau đó hắn mới giơ lên cao lệnh bài gỗ hoàng dương ra lệnh cho đám binh lính:

– Bản quan là thực thụ Cẩm Y Vệ chính lục phẩm Bá Hộ Nam Kinh Thiên Hộ Sở, tán cấp Chiêu Tín Hiệu Úy, đặc chỉ thưởng thụ Phi Kỵ Úy Tần Lâm! Tuần Kiểm bản ty đã bị bắt lại, các ngươi hãy nghe bản quan điều khiển!

Đám binh lính nghe cũng không hiểu một chuỗi quan hàm của Tần Lâm, chỉ biết là hắn lớn hơn Tuần Kiểm lão gia nhiều lắm là được, nhất tề quỳ một gối xuống hành quân lễ, tỏ vẻ hoàn toàn phục tùng chỉ huy.

Tần Lâm liền ra lệnh cho binh lính bắt lại mấy tên Thư Bạn lấy hư làm giả, sai lầm phạm pháp.

Hai tên hộ phòng Thư Lại Hưng Quốc châu núp ở trong nha môn Tuần Kiểm, thấy tình thế không xong liền muốn leo tường hậu viện chạy đi, còn chưa kịp chạy đã bị binh lính quen thuộc địa hình bắt được, dẫn tới trước người Tần Lâm.

Hai tên Thư Bạn đều là không phải là chế lại trong biên chế, mặc đồng phục của lại viên mới có. Áo dài màu đen, lưng đao nho thao, chân mang quan ngoa, đầu đội mão trước cao sau thấp, hai bên mão còn có đôi cánh, nhưng nhỏ hơn cánh chuồn trên mão ô sa quan viên rất nhiều.

Ở trong công môn đã lâu, hai người đều biết dám giở trò trước mặt Cẩm Y Vệ là tự tìm đường chết, cho nên thấy Tần Lâm liền quỳ xuống dập đầu binh binh không ngớt:

– Tiểu nhân mắt chó đui mù, không nên nhận tiền của cẩu đại hộ đo đạc ruộng đất của bọn chúng ít đi, cầu xin Đại nhân giơ cao đánh khẽ, đặc biệt thi ân!

Tần Lâm nghiêm mặt hỏi:

– Đo đạc ruộng đất của cẩu đại hộ ít đi cũng được, vì sao phải đo ruộng đất của nông dân nhiều lên?

Hai tên Thư Lại liếc mắt nhìn nhau, sau đó tiếp tục dập đầu lia lịa, không đáp nửa lời.

Tần Lâm bèn ra hiệu cho Hàn Phi Liêm.

Hàn Phi Liêm xăn tay áo lên đi về phía trước, miệng cười lạnh nói:

– Buồn cười! Hỏi đàng hoàng không chịu nói, chẳng lẽ là phải đánh mới nói? Bắc Trấn Phủ Ty truyền xuống mười tám bộ hình chính là mười tám tầng địa ngục, lão tử cũng muốn xem thử hai khúc xương các ngươi có thể chịu được đến tầng thứ mấy?

Bốn chữ Bắc Trấn Phủ Ty quả thật có uy lực dọa cho trẻ con khóc đêm phải nín, hai tên Thư Bạn lập tức thân bất do kỷ run lên cầm cập, không biết làm sao, đành phải ủ rũ nói ra sự thật:

– Xin lão gia đừng đánh, tiểu nhân sẽ nói ra. Quả thật không phải là tiểu nhân cố ý hãm hại nông dân, chỉ vì Tiền Lương lão phu tử bản châu dặn dò, Tri Châu Đại lão gia muốn thi hành Khảo Thành pháp, thu thuế phú thấp sẽ bị cách chức quan, cho nên tổng ngạch thuế phú không thể giảm hơn so với trước kia. Chúng ta không thể làm gì khác hơn là giảm bớt ruộng đất cẩu đại hộ, thêm vào phần của các nông dân.

Thì ra là như vậy!

Tần Lâm đã hiểu đầu đuôi gốc ngọn chuyện này.

Chợt hắn giật nảy mình, Tiền Lương lão phu tử, không phải là Phương Đường Tiến Phương Sư Gia sao? Thi thể chết trôi của Lý Trưởng có mối liên hệ mờ ám với y, trong khi Thư Lại thanh tra ruộng đất giở trò gian lận cũng do y ra lệnh. Hai chuyện này thoạt nhìn không liên quan gì với nhau, nhưng đầu mối đều chỉ về phía y, có thể nào…

Tần Lâm liền gọi Tam thúc công vào nha môn:

– Chuyện gian lận trong đo đạc ruộng đất của hộ phòng Thư Bạn, bản quan sẽ nói một tiếng với Trương Tri Phủ Vũ Xương các ngươi, nhất định y sẽ trả lại công bằng cho các ngươi.

Tam thúc công mừng rỡ, không ngừng dập đầu lạy tạ.

– Chậm đã…

Tần Lâm đỡ lão dậy:

– Phú Trì trấn các ngươi có một Lý Trưởng họ Tề đã mất tích hơn nửa tháng, lão có biết chuyện này không?

Tam thúc công không chút nghĩ ngợi nói:

– Ngài nói là Tề Tào Tề Lý Trưởng sao? Hơn nửa tháng qua không thấy bóng dáng y đâu cả, vợ y năm lần bảy lượt đi châu nha môn đòi người, nghe nói là bị hai nha dịch gọi đi uống rượu sao đó không thấy trở lại, là người trong nha môn hại chết… Bất quá cũng chỉ là đời đồn đãi không đáng tin, chuyện này…

Tần Lâm cười nói:

– Lão nói rất phải, tin tức bóng gió vu vơ như vậy không đáng tin cậy, ta sẽ từ từ tra rõ chân tướng.
– Dạ, dạ, thanh thiên Đại lão gia sẽ không oan uổng người khác, lão hồ đồ ta cũng đã nói…

Dứt lời Tam thúc công nhìn bốn phía một chút, mang theo dáng vẻ cẩn thận của lão nông quê mùa, sau đó nhích gần Tần Lâm, thấp giọng nói:

– Cũng có phong thanh, nói là lão bà của Tề Lý Trưởng ngoại tình cho nên mưu hại y.

Tần Lâm suy nghĩ một chút lại hỏi:

– Như vậy trước khi Tề Lý Trưởng mất tích, các ngươi có nghe nói lão bà y ngoại tình không?
– Không có…

Tam thúc công lắc đầu quầy quậy:

– Là sau khi đột nhiên không thấy y đâu nữa mới từ từ nghe nói.

Khóe miệng Tần Lâm khẽ nhếch, nụ cười thần bí lộ ra trên mặt hắn, ánh nến chập chờn, hai đồng tử u ám thoáng chớp động ngọn lửa.

Nhà Lý Trưởng Tề Tào cách Phú Trì trấn năm dặm, Tần Lâm lệnh cho Hàn Phi Liêm dẫn dắt năm tên binh lính Tuần Kiểm Ty, đốt đèn đi dẫn lão bà Tề Tào là Uông thị tới.

Tần Lâm ở lại nha môn Tuần Kiểm Ty, bắt hai tên hộ phòng Thư Lại Hưng Quốc châu viết tờ cung trạng, nhất nhất viết ra chuyện gian lận phạm pháp trong quá trình đo đạc ruộng đất, sau đó ký tên lăn tay.

Vốn muốn cho Lục Viễn Chí lấy ra đọc, Giang Mậu lại xung phong nhận chuyện này, hào hứng đi ra ngoài.

Chỉ chốc lát sau, liền nghe tiếng hoan hô bên ngoài vang dậy như sấm động, đám nông dân cùng nhau kêu to thanh thiên Đại lão gia. Một lúc lâu sau Giang Mậu mới trở về, mặt của y có hơi ửng hồng bởi vì kích động.

– Ha ha, hôm nay mới hiểu được niềm vui làm quan, vốn là thi Tiến Sĩ hay không cũng không sao cả, Đại ca, tiểu muội, bây giờ ta không lấy Trạng Nguyên là không được!

Giang Mậu hết sức thấp giọng, nhưng cũng không đè nén được tình cảm hưng phấn.

Thanh âm Giang Mậu hơi lớn một chút, Lục Viễn Chí đứng gần loáng thoáng nghe thấy, tên mập bèn quay mặt đi khinh bỉ công tử ca này: Đậu Cử Nhân cũng đã là may mắn, phụ thân Thanh Đại Lý Kiến Trung mới là Cử Nhân, đậu Tiến Sĩ phải là Văn Khúc tinh quân hạ phàm mới được, người này lại lớn lối mà không biết thẹn nói muốn lấy Trạng Nguyên, thật là không biết trời cao đất rộng!

Nhưng làm cho tên mập kỳ quái là, huynh trưởng cùng muội muội đều không cảm thấy Giang Mậu có cái gì kỳ quái. Đại ca thoạt nhìn lão thành trì trọng còn khẽ gật đầu, dường như cảm thấy đệ đệ mình lấy Trạng Nguyên là chuyện đương nhiên vậy.

Giang Tử nhận lấy tờ cung trạng của Thư Bạn từ trong tay Tam ca, xem kỹ dưới ánh đèn vàng vọt. Trên gương mặt thiên tư quốc sắc của nàng phủ lên một tầng sương lạnh khó có thể hình dung, không biết đang suy nghĩ những gì.

Một canh giờ sau, Hàn Phi Liêm dẫn Uông thị vợ của Lý Trưởng Tề Tào tới.

Nữ tử này mới chừng hai mươi tuổi, mặc một thân y phục trắng mộc mạc, tóc có chút tán loạn, xem bộ dáng là đang ngủ bị gọi dậy, dẫn thẳng tới nha môn Tuần Kiểm. Da nàng có hơi vàng, cũng không phải là đẹp, nhưng ngũ quan tề chỉnh, ánh mắt long lanh, tính ra ở nông thôn cũng được coi là một mỹ nhân.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240