Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 27
Phần 27: Đắc Tội

Qua thời gian hai nén nhang, Trương Kiến Lan đi ra khỏi cửa tiểu viện, trên mặt của y mang theo nụ cười có vài phần đắc ý âm hiểm: Hắc hắc, họ Tần kia, ngươi cứ chờ xui xẻo đi!

Trương Kiến Lan nhắc với Lý Kiến Phương Tần Lâm có ý mơ ước đối với Thanh Đại, ngay cả chính y cũng không ngờ tới chính là, Lý Kiến Phương ngay cả chuyện thiệt giả cũng không hỏi rõ ràng đã nổi giận quát lên như sấm, dường như cực kỳ bất mãn đối với Tần Lâm. Lại trải qua một phen khích bác của y, Tần Lâm còn không gặp xui xẻo được sao?

Trương Kiến Lan núp ở trên hành lang xem náo nhiệt, chỉ chờ giây lát đã có tiểu học đồ phụng mệnh Lý Kiến Phương đến học đường gọi Tần Lâm:

– Tần sư huynh, Kiến Phương tiên sinh bảo ngươi lập tức tới một chuyến.

Qua khoảng thời gian uống cạn chén trà, Tần Lâm mặt mũi nghi hoặc đi ra khỏi tiểu viện Lý Kiến Phương, hắn không ngừng gãi đầu, không biết rõ rốt cục mình đã đắc tội đối phương ở chỗ nào, lại rước lấy một cơn thịnh nộ như vậy.

Lý Kiến Phương điều nghiên y thuật, tính tình lãnh đạm, rất ít gọi đệ tử vào ngôi tiểu viện của mình. Hôm nay đặc biệt gọi Tần Lâm vào, các sư huynh đệ Trương Kiến Lan, Lục Viễn Chí giỏng tai lên chờ ở bên ngoài, khiến cho Tần Lâm hơi cảm khái: Quả nhiên toàn là quần chúng có chút lòng hiếu kỳ mạnh mẽ vây xem…

Lục Viễn Chí chào đón nắm lấy cánh tay Tần Lâm:

– Tần ca, sao hả? Chuyện tốt hay là chuyện xấu?

Tần Lâm xoa xoa lỗ mũi:

– Không rõ ràng lắm, không hiểu vì sao thóa mạ ta một trận.

Thấy Tần Lâm biểu lộ buồn bực, Trương Kiến Lan đắc ý vô cùng, cười âm trầm tiến lên chào hỏi:

– Ha ha, vị Kiến Phương sư phụ này của chúng ta yêu cầu đệ tử vô cùng nghiêm khắc, Tần sư đệ được Thái sư phụ kỳ vọng như vậy, Kiến Phương sư phụ đặc biệt nghiêm khắc với đệ hơn cũng là vì có hảo ý, sư đệ chớ nên ôm mối bất bình.

Muốn chơi trò này với ta sao… Tần Lâm không thèm để ý, nở một nụ cười khả ái:

– Trong lòng tốt hay xấu không phải là biểu hiện bằng lời, mà là ở hành động. Trương sư huynh thân là Đại đồ đệ vốn được mấy phần chân truyền của thần y Thái sư phụ, lại dùng lầm dược vật thiếu chút nữa tổn thương nhân mạng, rốt cục là học y không tinh, hay là cố ý làm như vậy?
– Ngươi, ngươi…

Trương Kiến Lan kìm nén nửa câu sau cũng không nói ra, lời lẽ Tần Lâm sắc bén, ép y hoặc là thừa nhận y thuật thô sơ, hoặc dứt khoát nhận là cố ý làm chuyện xấu tổn hại danh dự y quán. Nếu là thừa nhận y thuật kém, truyền dương đi ra ngoài y đâu còn mặt mũi đi làm y quan vương phủ, nếu thừa nhận cố ý làm chuyện xấu, vậy thì càng thêm vạn kiếp bất phục.

Trong số đệ tử, học đồ y quán có kẻ không hợp với Trương Kiến Lan nghe vậy đã nở nụ cười. Kẻ lão thành trì trọng thì xoay người đi, người trẻ tuổi khí thịnh dứt khoát ngay mặt mà cười ha hả, rốt cuộc tại sao Lý Kiến Phương trách mắng Tần Lâm, ngược lại không ai quan tâm.

Trên thực tế Tần Lâm cũng không rõ ràng lắm, khẩu khí Lý Kiến Phương cũng không giống như sư tôn nghiêm trách đối với đệ tử, lại tựa như cảnh cáo hắn. Lý Kiến Phương dặn dò Tần Lâm phải nhớ kỹ thân phận địa vị đệ tử y quán, không nên “tuổi trẻ sính cường, được voi đòi tiên, mơ mộng viễn vông”. Cuối cùng thần sắc hòa hoãn trở lại, nói rằng nếu Tần Lâm tuân theo quy củ biết giữ phận, tương lai có thể đề cử hắn đi Vũ Xương, Nam Xương mở tiệm thuốc hành y, cơm áo không lo.

Tần Lâm bị làm cho đầu óc mơ hồ, mơ mộng viễn vông ư? Chẳng lẽ bởi vì mấy câu khích lệ của Lý Thời Trân kia, Lý Kiến Phương cho là mình ngấp nghé y bát thần y Lý thị? Nhưng Lý Thời Trân có hai đồ đệ, bốn đứa con, chiêu bài chữ vàng này bất kể thế nào cũng không truyền tới một tên tiểu đồ tôn như mình.

Con bà nó, quả thật không giải thích được…

Đang khi nói chuyện, Lý Thanh Đại chắp hai tay sau lưng, khuôn mặt nhỏ nhắn tươi cười, nhẹ nhàng chậm rãi đi tới, trong con ngươi sáng ngời mang theo ba phần giảo hoạt, không có hảo ý nhìn nhìn Tần Lâm.

Trương Kiến Lan mừng rỡ, vốn y đã đâm thọc trước mặt Lý Kiến Phương, bây giờ thừa dịp nhiều người chêm thêm vài câu nữa, chẳng phải là sẽ chứng thật Tần Lâm có ý “không an phận” với Thanh Đại sao?

Y bèn tranh trước các sư đệ nói:

– Lý sư muội tới thật đúng lúc, mới vừa rồi Tần sư đệ bị Kiến Phương sư phụ gọi vào trách mắng một trận, chúng ta hỏi hắn cũng không chịu nói, hay là muội hỏi thử một chút đi!

Trương Kiến Lan tính toán thật hay, Thanh Đại có mấy phần thân cận với Tần Lâm, nghe nói hắn bị Lý Kiến Phương trách mắng tự nhiên sẽ vội vàng hỏi thăm đầu đuôi gốc ngọn. Chỉ cần hai người tùy tiện trao đổi với nhau vài câu, có nhiều người ở đây nghe thấy, đến lúc đó dặm mắm thêm muối ở trước mặt hai vị lão sư thậm chí Thái sư phụ Lý Thời Trân một phen, còn sợ Tần Lâm không xui xẻo hay sao?

Thái sư phụ Lý Thời Trân xem vị cháu gái thông tuệ tuyệt luân, lệ chất thiên thành này như chưởng thượng minh châu, ha ha, nếu có lời gì nói bóng nói gió truyền vào tai lão, nhất định Tần Lâm phải bị trục xuất khỏi y quán!

Nụ cười Trương Kiến Lan càng ngày càng trở nên tươi tắn.

Không ngờ rằng Thanh Đại không gấp gáp chút nào, ngược lại bày ra dáng vẻ sư tỷ, bắt chước theo khẩu khí Lý Thời Trân, hết sức già dặn nói với Tần Lâm:

– Tần sư đệ căn bản kém lại không chịu cố gắng, tự nhiên sẽ bị Tam thúc nghiêm trách. Ha ha, học y chú trọng tích lũy, ít nhất mười năm khổ cực trở lên mới có thể có chút thành tựu, dựa vào khôn vặt sẽ không có kết quả gì tốt. Tần sư đệ, sư tỷ nói có đúng hay không?

Thanh Đại bất quá mười bốn tuổi, trong dung mạo xinh đẹp tuyệt luân lẫn vẻ non nớt, mê người giống như trái táo còn xanh. Lời này nàng bắt chước theo giọng điệu của gia gia, không thấy nghiêm nghị cùng trang trọng, chỉ thấy hết sức đáng yêu, khiến cho Tần Lâm phải rung động trong lòng.

Mặc dù thân thể Tần Lâm là thiếu niên mười sáu mười bảy tuổi, nhưng tư tưởng hai đời người đã sớm thành thục, dĩ nhiên hắn sẽ không so đo nghiêm túc cùng bé gái, liền cười ha hả nói:

– Không sai, không sai, Thanh Đại sư tỷ dạy dỗ chí phải, nhất định sư đệ sẽ nhớ lời dạy bảo.

Thanh Đại thật vất vả mới từ tiểu sư muội vạn năm thăng cấp làm sư tỷ, chỉ tiếc Tần Lâm là sư đệ duy nhất, vốn là chuẩn bị phát lạc Tần Lâm mấy câu để ra vẻ sư tỷ uy phong, nhưng hiện tại thấy hắn thức thời như vậy, nàng lập tức vui vẻ ra mặt:

– Hì hì, Tần sư đệ khách sáo, cho tới bây giờ đệ chưa học qua y thuật, căn bản quá kém, ở học đường đi theo bọn họ cũng không học được gì, cho nên gia gia bảo ta bổ sung kiến thức nhập môn cho đệ. Này, đệ phải học chăm chỉ mới được, nếu không gia gia sẽ nói Thanh Đại dạy dỗ không tốt.

Trời ơi, dạy kèm, còn là do một thiếu nữ xinh đẹp dạy, trời ơi… Trong lúc nhất thời Tần Lâm không kịp có phản ứng gì, hồn vía bay đi không biết nơi nào, á khẩu nghẹn lời.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240