Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 121
Phần 121: Bố Cục Của Từng Người

Đã biết đại khái, Mao Đạc khinh thường nhìn Uy Linh Tiên, lại nói:

– Thiên tuế gia, tả đạo phương thuật là không tin được, Tử không nói quái lực loạn thần (Khổng Tử không nói những chuyện ma quái, bạo lực, phản loạn, thần thánh)…

Thử hỏi Kinh Vương Chu Thường Quán tín nhiệm nhất chính là người nào? Không phải là Hoàng phi, không phải là con ruột Chu Do Phiền, mà là hai vị “cao nhân đắc đạo” Uy Linh Tiên cùng Tần Lâm. Lúc trước đã đoán định hướng Đông Bắc có khí hung lệ ập tới, bảo y không đi tra rõ đó là tuyệt không thể nào, Mao Đạc đắc tội hai vị Đại sư càng làm cho trong lòng y không thích.

Kinh Vương vỗ mạnh bàn một cái, khiến cho Mao Đạc không thể hạ đài, sau đó đối với Tần Lâm hoàn toàn bất đồng, lão Vương gia lộ vẻ vui mừng, một mực cung kính nói:

– Tần Đại sư, xin hãy nói qua với Mao Đại nhân, loại người phàm tục như y ngu ngốc không chịu nổi, xin phiền Đại sư tự mình xuất thủ, điểm hóa cho y một phen.

Tần Lâm xem sắc mặt đoán ý, biết Mao Đạc hơn phân nửa hiểu sai ý, cho là bọn họ muốn thêm tiến một bước bức hại Chu Do Phiền, cho nên khuyên giải:

– Mao Đại nhân hiểu lầm rồi, tại hạ cùng với Đại vương tử chính là tri giao hảo hữu…

Hắn không biết hai mươi năm trước Gia Tĩnh Hoàng đế gia hàm Lễ bộ Thượng Thư cho hai vị đạo sĩ Thiệu Nguyên Tiết, Đào Trọng Văn, sau đó các đời quan văn đảm nhiệm Lễ bộ đều lấy đó cho là nhục. Lúc này công việc thực tế Tông Nhân phủ do Lễ bộ chủ trì, Mao Đạc cũng gia hàm Lễ bộ Lang Trung, tự nhiên ghét lây.

Y cho Tần Lâm là người cùng đường với Uy Linh Tiên, đương nhiên không có thiện cảm gì với hắn:

– Ngươi đã là bằng hữu của Đại vương tử, làm như vậy chẳng phải là bán bạn cầu vinh? Thân là mệnh quan triều đình lại lấy tả đạo phương thuật đầu độc Phiên Vương, bản quan thân là Lễ bộ Lang Trung, sau khi hồi kinh sẽ thượng tấu triều đình, vạch tội ngươi dùng yêu ngôn hoặc chúng!

Tần Lâm cười khổ gãi đầu một cái, tính tình Mao Đạc này quả thật là ngang bướng.

Bất quá hắn còn chưa lên tiếng cãi lại, Kinh Vương đã nổi giận xung thiên, nhìn chằm chằm Mao Đạc nói:

– Không biết điều, ngươi dám vạch tội Tần Đại sư, bản vương vạch tội ngươi trước!

Quan văn chú trọng khí tiết, nhưng cũng phải thủ lễ trên dưới, Mao Đạc không tiện cãi lại cùng thượng ty Hữu Tông Nhân, bèn quay đầu hỏi Hoắc Trọng Lâu:

– Hoắc Đương Đầu, Đông Xưởng các ngươi kinh nghiệm tra án phong phú, theo ngươi giống như loại án này còn có cần thiết tra nữa sao? Thi thể đã hạ táng nhiều ngày, sợ rằng đã sớm thối rữa, quật ra thì có ích lợi gì?

Mao Đạc là một quan văn thanh lưu, nửa phần bản lĩnh phá án cũng không có, cho nên Ty Lễ Giám mới tấu phái Đông Xưởng Đương Đầu đi theo y, cho làm trợ thủ tra án.

Rất nhiều chuyện Mao Đạc còn phải trông cậy vào Hoắc Trọng Lâu, hơn nữa y nghĩ đến Đông Xưởng có chức quyền giám sát Cẩm Y Vệ. Trong hệ thống Xưởng Vệ, Đông Xưởng còn ở trên Cẩm Y Vệ, vì vậy muốn mượn Đông Xưởng Hoắc Trọng Lâu Hoắc Đương Đầu để đè Tần Lâm Tần Tổng Kỳ Cẩm Y Vệ một cái.

Tần Lâm nghe vậy, như cười như không nhìn Hoắc Trọng Lâu, vốn từ khi vào Ngân An điện y đã nép sang bên, sắc mặt rất là lúng túng.

Hoắc Đương Đầu vừa vào Ngân An điện thấy Tần Lâm đã muốn lập tức xoay người chạy trốn, vạn bất đắc dĩ ở lại cũng vô cùng sợ hãi trong lòng, chỉ sợ Tần Lâm kêu loạn y là đồ đệ trước mặt mọi người, đó mới thật là một đời anh danh trôi theo dòng nước chảy.

Lúc này bị Mao Đạc đẩy ra, vốn trong lòng y muốn làm khó Tần Lâm, nhưng nhìn thấy vẻ mặt bại hoại của hắn, biết da mặt dày như vậy có thể làm ra bất cứ chuyện gì, chỉ có thể cúi đầu nói:

– Mao Đại nhân, Tần Tổng Kỳ nói có lý, chúng ta không có khai quan tra nghiệm, vụ án này cũng quả thật có chút hồ đồ. Nếu Vương gia một thân thiên thừa chi tôn* cũng không ngại vất vả, thuộc hạ thấy đi xem một chuyến cũng không có gì. Đúng không, Tần Tổng Kỳ?

(*Thừa là binh xa do bốn ngựa kéo, thời xưa tôn thiên tử là vạn thừa, chư hầu là thiên thừa).

Tần Lâm biết Hoắc Trọng Lâu lo lắng cái gì, liền gật đầu một cái:

– Chính là đạo lý này, Hoắc Đương Đầu quả nhiên là lão thủ phá án.

Nghe thấy Tần Lâm kêu lên ba chữ Hoắc Đương Đầu, Hoắc Trọng Lâu lập tức nhẹ nhõm trong lòng, âm thầm cảm thấy may mắn rốt cục tên này không bêu xấu mình ngay tại trường, bằng không trở về kinh sư không có mặt mũi nào nhìn người khác.

Mao Đạc nhìn nhìn Hoắc Trọng Lâu giống như chưa hề quen biết. Tên Đương Đầu Đông Xưởng này nổi danh tự cao tự đại, nhưng nghe giọng điệu dường như y hết sức sùng bái Tần Lâm, thậm chí có điều úy kỵ, làm sao có thể như vậy được?

Mắt của nhân vật Đông Xưởng toàn là mọc trên trán, trở nên dễ nói chuyện như vậy từ lúc nào? Mao Đạc nhìn Hoắc Trọng Lâu, lại cẩn thận quan sát Tần Lâm, không thể làm gì lắc đầu một cái, không hiểu đầu cua tai nheo ra sao cả.

Ngay cả trợ thủ Đông Xưởng phái ra cũng đồng ý, tự nhiên Mao Đạc không còn lời gì có thể nói, không thể làm gì khác hơn là đồng ý phục tra án này.

Kinh Vương lập tức hạ lệnh bãi giá xuất cung, tự mình đi Hồng gia trang khám nghiệm.

Hoàng phi cười lạnh liên tục, lúc này cách đã nhiều ngày, khí trời nóng bức, thi thể cũng đã thối rữa, huống chi cũng không lưu lại dấu vết gì. Bất quá sợ Tần Lâm giở trò gì trên đường, sau khi Kinh Vương hạ lệnh, nàng cố ý nhắc nhở Nghi Vệ Ty điểm đủ Hiệu Úy hộ giá, Hoàng Liên Tổ đã bổ nhiệm làm Nghi Vệ Phó sẽ có thể theo giá mà đi, dọc theo đường đi tùy cơ ứng biến.

Tần Lâm nghe vậy nụ cười càng trở nên rạng rỡ: Đang muốn họ Hoàng đi theo, lão tử mới thi triển thủ đoạn xử lý y. Không nghĩ tới chính nàng nói ra, cũng tiết kiệm cho ta một phen miệng lưỡi!

Sau nửa canh giờ, trung môn Nghi Vệ Ty, Thừa Phụng Ty, Kinh Vương phủ mở rộng ra, đoàn người rầm rầm rộ rộ bãi giá xuất cung, đi thẳng tới bến thuyền dành cho quan thuyền.

Cùng lúc đó, cũng có một bóng người màu xám chạy nhanh trong hẻm nhỏ bên ngoài Kinh Vương phủ, chạy về phía Huyền Diệu quán.

Trên Thái Ất các Huyền Diệu quán, mấy vị đạo sĩ thanh niên đeo kiếm thủ ở bên ngoài, nếu như có hương khách lững thững đi đến nơi này sẽ bị bọn họ ngăn lại, giọng nói uyển chuyển mà không cho cự tuyệt:

– Nơi này là địa phương quán chủ thanh tu, từ trước tới nay không hề mở ra cho bên ngoài. Hành lang bên trái dẫn ra ngoài có tượng vàng cực lớn của Tam Thanh gia gia, vườn hoa phía sau trăm hoa đua nở, mời thí chủ dời giá sang bên kia đi.

Thái Ất các được đề phòng nghiêm ngặt như vậy, nhưng thực tế Tuyền Cơ đạo trưởng cũng không có thanh tu giống như đệ tử nói, mà là bồi tiếp một vị khách nhân uống trà.

Cửa sổ không lớn, ánh mặt trời chiếu nghiêng vào lại làm cho phần không gian còn lại càng thêm tăm tối. Phần lớn thân thể người đối diện Tuyền Cơ Tử ẩn vào trong bóng tối, chỉ có tay nâng chén trà vừa khéo bị ánh mặt trời chiếu đến, đốt ngón tay nổi lên, gân xanh vồng lên, bắp thịt cùng gân cốt vặn vẹo trông dữ tợn đáng sợ, giống như tay của ác quỷ đến từ địa ngục.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240