Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 139
Phần 139: Xong xuôi mọi chuyện (Hạ)

Cẩm Y Hiệu Úy thủ hạ Tần Lâm, ba ban nha dịch, tinh binh Chỉ Huy Sứ Ty, thậm chí cả quan binh vương phủ Nghi Vệ Ty, tất cả đều khoanh tay cười hì hì nhìn Loan Tuấn Kiệt cuống quýt. Nếu như ánh mắt khinh bỉ có thể có sức nặng, Loan Tuấn Kiệt cùng đám thân tín của y đã bị chôn sống từ sớm.

Loan Tuấn Kiệt thấy không có chuyện gì làm, trò hề của đám thủ hạ lại rơi vào trong mắt Kinh Vương Chu Thường Quán, Khâm Sai Mao Đạc, vừa tức tối vừa xấu hổ, biết lúc này xin Tần Lâm tha cho cũng đã muộn, dứt khoát nói với Chương Tứ Bảo:

– Vì sao còn không mau đi? Có cá lọt lưới hay không, rốt cuộc âm mưu yêu phỉ Bạch Liên giáo như thế nào, ngươi hãy bắt đầu mục yêu phỉ ra tra hỏi cho cẩn thận!

Chương Tứ Bảo hiểu ý của Bá Hộ Đại nhân, hiện nay cũng chỉ có tranh thủ thời gian moi chút gì hữu dụng từ trong miệng đầu mục Bạch Liên giáo, hoặc là có thể ngụy tạo lý do, nói “Để tránh đả thảo kinh xà, cố ý mưu định rồi sau đó động, từ đó một lưới bắt hết, để điều tra sâu hơn”… vân vân, lừa gạt cấp trên, để xem có thể tránh thoát kiếp nạn này không.

Nhưng, phạm nhân đều do thủ hạ của Tần Lâm canh chừng.

Bị ánh mắt Loan Tuấn Kiệt ép buộc, Chương Tứ Bảo không thể làm gì, đi tới trước người Trần Tứ Hải chắp tay một cái, chỉ Tuyền Cơ đạo trưởng:

– Trần Đại ca, Loan Bá Hộ muốn ta đây tra hỏi người này, ngươi thấy thế nào?

Trần Tứ Hải hừ lạnh một tiếng, ánh mắt nhìn trời.

Lục Viễn Chí nhìn Tần Lâm một chút, được Tần Lâm lấy mắt ra hiệu, tên mập bèn lớn tiếng kêu lên:

– Ngươi đừng mơ tưởng! Chúng ta chảy máu chảy mồ hôi, liều mạng diệt yêu phỉ, ngươi ngồi ở Bá Hộ Sở uống trà, chờ đánh xong lại tới cướp công lao, tưởng rằng chúng ta bắt được phạm nhân sẽ không thẩm vấn, chờ ngươi tới thẩm vấn hay sao? Chẳng lẽ ngươi là con vịt, miệng cứng rắn quá mức? Hoặc là con rùa đen, cắn vào không chịu nhả?

Nhà tên mập ở chợ Nam mở hàng thịt, từ nhỏ nghe các bà bán hàng gây gổ, hiện tại thóa mạ vừa dễ nghe lại buồn cười, lập tức chọc cho mọi người bật cười.

Mà chúng Hiệu Úy đi theo Tần Lâm tới trước tiêu diệt yêu phỉ Bạch Liên giáo nghe vậy càng không cam lòng. Bọn họ trước sau chết bảy người, hơn mười người mang thương mới lập được công lao này, Loan Tuấn Kiệt muốn tới đoạt đi, trong lòng ai nấy đều tức giận vô cùng, mọi người cùng chung cừu địch nhìn chằm chằm Loan Tuấn Kiệt.

Chu Thường Quán cùng Mao Đạc vốn đang nói chuyện cùng Tần Lâm, bị chuyện bên này xảy ra hấp dẫn chú ý.

Chương Tứ Bảo là lão Hiệu Úy Thạch Vi dìu dắt lên, mặc dù gần đây đầu phục Loan Tuấn Kiệt nhưng dù sao trong lòng vẫn thẹn, bị Lục Viễn Chí mắng té tát như vậy, không thể làm gì khác hơn là ngượng ngùng nói:

– Lục huynh đệ hãy phương tiện cho, cũng không phải là Chương mỗ muốn cướp công, thật ra là Loan Bá Hộ hạ lệnh, công lao… tưởng ai ai cũng có…

Tần Lâm lặng lẽ ra dấu cho tên mập.

Mặc dù Lục mập chất phác, nhưng đó là đối với huynh đệ bằng hữu, y và Loan Tuấn Kiệt nhưng không có giao tình gì, được Tần Lâm ra hiệu lập tức kêu la ỏm tỏi:

– Trên đời này có người như vậy sao, Tần Đại ca cùng chúng ta đánh nhau sinh tử tiêu diệt yêu phỉ, họ Loan kia trước đó không chịu xuất binh, sau khi xong chuyện lại tới cướp công, có biết xấu hổ hay không vậy?

Tên mập nói một hơi vạch trần chuyện Loan Tuấn Kiệt không chịu xuất binh, Loan Tuấn Kiệt lập tức bị dọa sợ đến cả người run run một cái, đảo mắt xem phản ứng bọn Kinh Vương, âm thầm cầu nguyện ngàn vạn lần không bị nghe thấy.

Nhưng thanh âm Lục mập gần như rống lên, cho dù là người điếc cũng có thể nghe mấy phần, làm sao Chu Thường Quán, Mao Đạc lại không có nghe được?

Sắc mặt hai vị này lập tức sa sầm, vội hỏi Tần Lâm đã xảy ra chuyện gì.

– Loan Bá Hộ… dù sao cũng là từ nha môn Thiên Hộ Sở đi ra, cả ngày chỉ quen với công văn, chưa từng động qua đao thật thương thật, có thể là tham sống sợ chết…

Tần Lâm làm bộ giải vây thay Loan Bá Hộ, thật ra thì thêm mắm thêm muối khiến cho chuyện này càng nghiêm trọng hơn.

Sắc mặt Kinh Vương tái xanh, tay áo vương bào vung lên gào thét:

– Biết rõ có yêu phỉ Bạch Liên giáo ý muốn mưu hại bản vương, người này thân là Cẩm Y Vệ Bá Hộ lại không chịu xuất binh tập nã, quả thật là đáng hận đáng giết!

Mao Đạc cũng thở dài nói:

– Dù sao Tần thế huynh có lòng nhân hậu, chỉ nói y tham sống sợ chết, theo như bản quan thấy, rõ ràng chính là thông phỉ mưu phản, đại nghịch bất đạo!

Loan Tuấn Kiệt nghe nói như vậy, đã sớm mềm nhũn ra trên mặt đất, vãi cả ra quần ướt sũng.

– Hoắc Đương Đầu, thỉnh xuất vương mệnh kỳ bài!

Mao Đạc vung tay áo lên, khinh bỉ nhìn Loan Tuấn Kiệt:

– Áp giải tên giặc này đi!

Đông Xưởng vốn có chức trách giám sát Cẩm Y Vệ, Mao Đạc lấy thân phận quan viên Tông Nhân phủ xuất kinh điều tra án kiện vương vị thừa kế, cũng thỉnh vương mệnh kỳ bài. Lúc này vương mệnh kỳ bài xuất ra, Hoắc Trọng Lâu không chậm trễ chút nào, mở ra năm ngón tay như ưng trảo, giống như lão ưng bắt con gà con nhấc bổng Loan Tuấn Kiệt lên.

Đáng thương Loan Tuấn Kiệt lúc này hồn phi phách tán, như cái xác biết đi.

Tra xét Huyền Diệu quán cũng không có được đầu mối gì hữu dụng, Bạch Liên giáo hành sự quỷ bí, ngay từ trước lúc phá vòng vây đã đốt cháy sạch sẽ không còn.

Ý chí của Tuyền Cơ đạo trưởng có lẽ là bị cuộc sống yên tĩnh hưởng lạc ở Huyền Diệu quán tiêu ma, dưới nghiêm hình khốc pháp của Cẩm Y Vệ, rất nhanh lão đã khuất phục, thừa nhận mình tên thật Kỳ Huyền, chính là một tên Hương chủ Bạch Liên giáo.

Tần Lâm lấy được không ít tin tức hữu dụng từ trong miệng lão, tỷ như Ngụy Thiên Nhai làm thế nào sát hại Thiên Hộ Mã Dũng, sau khi phân thây bèn lột da mặt xuống làm mặt nạ da người, giả mạo Mã Dũng đi ám sát Đặng Tử Long. Cùng với Kỳ Huyền làm thế nào đến gần Hoàng Liên Tổ, chủ động xâm nhập tham gia tranh đoạt trong Kinh Vương phủ, mưu đồ sát hại Kinh Vương Chu Thường Quán, đợi sau khi Chu Do Tra kế vị lần lần khống chế vương phủ…

Nhưng ý tưởng muốn nhân chuyện này mở rộng chiến quả, một lưới bắt hết toàn bộ Bạch Liên giáo ở địa khu Kinh Hồ là chuyện đương nhiên rốt cục đã thất bại. Bạch Liên giáo tổ chức tương đối nghiêm mật, liên lạc giữa Kỳ Huyền cùng tổng giáo là tiến hành đơn tuyến. Lão chỉ nhận biết hai người là thượng cấp Ngụy trưởng lão và Hương chủ cùng cấp Vương Tài, nhiều nhất thêm được Đại sư huynh Cao Sài Vũ thời gian trước tới đây truyền giáo. Bây giờ Ngụy trưởng lão cùng Vương Tài đã chết, Cao Sài Vũ không biết tung tích, mối liên hệ từ Kỳ Huyền tới tổng giáo đã bị cắt đứt.

Người khác không biết, dĩ nhiên Tần Lâm biết tung tích Cao Sài Vũ, trong mật thất Bá Hộ Sở chuyên dành cho tra hỏi lấy cung, hắn suy tính một hồi mới hỏi:

– Tín vật thủ lĩnh các cấp trong giáo lão có ấn ký hoa sen như vầy phải không?

Trong tay Tần Lâm cầm hoa sen đồng lục soát từ trên người Kỳ Huyền, trên vách tường phòng thẩm vấn ánh sáng ngọn đèn dầu mờ tối phản chiếu hắt vào mặt lão, lúc sáng lúc tối.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240