Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 62
Phần 62: Nguyên nhân tử vong (Hạ)

Hà Nhị Lang nghe thấy chữ chém này, bị dọa sợ đến vãi ra quần, ánh mắt lập tức trở nên đờ đẫn. Bất kể thế nào y cũng không ngờ rằng, vì lường gạt một chút tiền tài lại mang tội chết vào người như vậy.

Đáng tiếc lúc này đã hối hận đã muộn.

Tần Lâm dùng vải sạch lau tay, nửa cười nửa không nhìn chằm chằm Hà Nhị Lang. Hà Nhị Lang đang mềm nhũn thân hình ngồi dưới đất, trong lúc vô tình chạm vào ánh mắt của hắn, lập tức run lên, chỉ cảm thấy ánh mắt Tần Lâm tựa hồ dao bén đâm thẳng vào tim mình.

– Khuyên ngươi vẫn nên nói chuyện thành thật ngoan ngoãn đi, nếu như là tử tội, hà cớ gì tiện nghi cho người khác tiêu dao ngoài vòng pháp luật? Nếu như còn có một đường sinh cơ, vì sao không thành thật khai báo để cầu sống?

Từng lời của Tần Lâm như búa nện thẳng vào tim Hà Nhị Lang, y thở ra một hơi thật dài, ngoan ngoãn nói ra chân tướng.

Hà Nhị Lang là một tên tửu quỷ, ham mê đổ bác, cùng cha già sống nương tựa lẫn nhau, ít ngày trước phụ thân y lên núi đốn củi té gãy chân, tới y quán Lý thị xem bệnh hốt thuốc. Y cũng không hết lòng chiếu cố, mà là cả ngày đi ra ngoài đánh bạc, bằng không cũng uống rượu say.

Khuya ngày hôm trước y lại uống say mèm, lảo đảo chui vào trong bụi cỏ ngủ một giấc, buổi trưa lúc trở về nhà lại phát hiện cha già đã ngã xuống giường chết đi.

Nhà y ở bên ngoài thôn dưới chân núi, cũng không có hàng xóm có thể giúp một tay tẫn liệm, nghĩ đến phụ thân đời này sống không được tốt cũng có lòng sám hối. Bèn đi lên trên trấn tìm đạo sĩ nhờ cầu nguyện cho phụ thân đã mất, cho âm hồn người chết sớm được siêu sinh.

Tới chỗ của đạo sĩ, bọn họ lấy rượu mời y, Hà Nhị Lang nhìn thấy rượu liền không đi nổi nữa. Qua một hai canh giờ về đến nhà, thấy có Kim Mao Thất dẫn người chờ ở đó, nói cho y biết nấu thuốc rót cho phụ thân mình uống, sau đó đổ tội danh lang băm giết người cho y quán Lý thị, là có thể gạt được một khoản tiền không nhỏ.

Hà Nhị Lang vừa mê đánh bạc lại thích rượu ngon, lúc này không có đồng xu dính túi, nghe thấy chủ ý này bất chấp tất cả, lập tức làm theo.

Phụ thân y chết đã một lúc lâu, thi cương khiến cho miệng tử thi khép lại thật chặt, Hà Nhị Lang mất không ít công sức mới có thể cạy ra đổ một ít thuốc vào. Sau đó y la to lên, ước hẹn hương thân toàn thôn kéo tới y quán Lý thị trong thành đòi công đạo.

Không ngờ chính là vì cạy miệng thi thể rót thuốc làm cho thi cương bị phá hư, Tần Lâm chỉ cần nhẹ nhàng dùng sức đã mở được miệng thi thể ra, rốt cục làm bại lộ gian mưu mượn thi thể lừa gạt của Hà Nhị Lang.

– Ôi, nếu sớm biết như vậy, dù… dù đánh chết ta cũng không dám làm…

Hà Nhị Lang cực kỳ hối hận.

Trương Công Ngư nghiêm mặt nói:

– Cái này gọi là lưới trời tuy thưa nhưng khó lọt!

Sau đó phất tay một cái chuẩn bị lệnh cho nha dịch áp giải y đi.

Tần Lâm suy nghĩ một chút, lại hỏi:

– Ngươi có biết bọn Kim Mao Thất hiện tại ở đâu không? Nếu ngươi gây chuyện ở đây, y vì chỉ huy thủ hạ kích động dân loạn, nhất định sẽ ở cách đây không quá xa!

Hà Nhị Lang không chút do dự chỉ chỉ một tòa tiểu trạch viện cách đó không xa.

Không cần bất cứ mệnh lệnh nào, Thạch Vi tựa như một trận gió xông ra ngoài.

Hà lão đầu theo ở phía sau, nhảy lên kêu la:

– Con bà nó, họ Kim dám xúi giục người của Hà gia thôn ta, cho rằng già trẻ lớn bé chúng ta đều ngu ngốc cả sao?

Vì vậy đám người Hoàng Liên Tổ, Kim Mao Thất đợi ở tiểu viện nhìn thấy thật nhiều Cẩm Y Vệ chen chúc kéo tới, lập tức sợ đến nỗi tan gan vỡ mật, lại thấy phía sau còn có không ít hương dân giơ cao cuốc xẻng, bồ cào đinh ba…

Hoàng Liên Tổ vội vàng nhảy lên tường:

– Huynh đệ đi trước một bước, Kim lão ca khá bảo trọng.

Dứt lời nhảy xuống đầu tường, đâm đầu chạy như chó nhà có tang.

Mấy tên lưu manh thấy tình thế không ổn cũng thoa dầu vào lòng bàn chân, theo cửa sau bỏ chạy.

Chỉ còn lại Kim Mao Thất nằm trên cáng, cố nhịn đau đớn bò dậy muốn bỏ chạy, nhưng chưa chạy được mấy bước cửa viện đã bị đạp tung.

Sau đó trong sân truyền đến tiếng Kim Mao Thất gào thét thê lương:

– Các vị có… có lời gì cứ nói, đừng… đừng đánh… Ôi chao, cứu mạng…

Kim Mao Thất bị hương dân Hà gia thôn đánh gần chết, Thạch Vi mang theo một đám Cẩm Y Hiệu Úy thủ hạ khoanh tay đứng bên cạnh vừa xem vừa cười, đến cuối cùng thấy sắp không được mới kéo y như chó chết tới trước mặt Trương Công Ngư.

Người này cũng hiểu được lợi hại, khăng khăng một mực nói không có xúi giục Hà Nhị Lang, mà vì Hà Nhị Lang cầu sống cho nên khai loạn.

Không có bằng chứng, y là quan quân hiện nhiệm vệ sở, Trương Công Ngư cũng không thể động hình đánh khảo, không thể làm gì khác hơn là nể mặt Chỉ Huy Sứ Kỳ Châu Vệ, để cho mấy tên quan quân Tả Sở đem Kim Mao Thất nửa chết nửa sống đi.

Sau đó, Trương Công Ngư bảo người châu nha áp giải Hà Nhị Lang trở về nha môn, lại khen ngợi Tần Lâm một phen, cũng xem trọng Lý Thời Trân hơn trước mấy phần, khen lão “Đào lý bất ngôn, hạ tự thành hề” (Người ngay thẳng không cần nói nhiều, tính chính trực đã nói giùm họ.) “Diệu thủ rừng y, tạo phúc quê nhà”.

Thừa dịp Lý Thời Trân khách sáo cùng Trương Công Ngư, Tần Lâm tìm Thanh Đại, cười hề hề vô cùng bại hoại:

– À… dường như… dường như có người đã từng hứa…

Thanh Đại đỏ mặt cúi thấp đầu, hai tay nhỏ bé mân mê vạt áo không ngừng, dùng dư quang khóe mắt thẹn thùng liếc nhìn Tần Lâm.

Đang lúc có kẻ tự cho là mình sắp sửa thăng cấp thành Tần ca ca, Thanh Đại chợt nhướng mày, mũi nhỏ hít mấy cái, tiến tới bên người Tần Lâm ngửi một cái, vội vàng dùng tay nhỏ bé liên tục phe phẩy.

– Thật là thối, thật là thối!

Thanh Đại như một làn khói chạy trở về hậu viện.

Tần Lâm ngớ ngẩn, buồn bã mất mát.

Tính hắn cũng không phải là ít lời cục mịch hướng nội, ngược lại kiếp trước còn thường ba hoa miệng lưỡi với các nữ cảnh sát của đội cảnh sát giao thông, cơ quan cục… chọc cho các mỹ nữ thét lên mắng lưu manh. Chỉ tiếc đến lúc xác định quan hệ, các nữ cảnh sát thi nhau rời xa hắn. Ai mà muốn nói lời yêu thương với một kẻ suốt ngày giao thiệp cùng thi thể, không sợ tối ngủ thấy ác mộng hay sao?

Giơ lên tay áo ngửi một cái, quả thật tanh hôi không chịu nổi, không trách Thanh Đại xoay người chạy trốn, Tần Lâm không thể làm gì khác hơn là lắc đầu cười khổ không ngừng.

Không ngờ Thanh Đại đi rồi trở lại, trong tay còn cầm một cái bao vải nho nhỏ, đi tới trước người Tần Lâm tùy tiện nói:

– Thối chết đi được, mau lấy xà phòng đi tắm một cái đi, tránh cho người khác chê cười nói ta có tên sư đệ thối.

Thì ra là như vậy! Tần Lâm cực kỳ sung sướng trong lòng, trên mặt vẫn cười hì hì như trước:

– Hắc hắc, Thanh Đại muội muội gọi ta là gì đây?

Thiếu nữ liếc hắn một cái, nhét xà phòng vào trong tay hắn:

– Được rồi, Tần Đại ca!

Tần Lâm cười khanh khách, lập tức cầm xà phòng đi tắm.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240