Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 13
Phần 13: Mộc Cận (Hạ)

Tần Lâm lấy được không ít vàng bạc từ Đại sư huynh Bạch Liên giáo Cao Sài Vũ bị Cẩm Y Vệ đuổi bắt kia, tạm thời không thiếu tiền, cũng không có hứng thú gì đối với loại chức vị y quan cùng ngự y không có quyền lực gì, thuần túy phục vụ vương phủ, thỉnh thoảng còn bị chọc giận, cho nên mặc dù Lục Viễn Chí nói đến nỗi trào bọt mép, Tần Lâm lại không động tâm chút nào.

Bất quá hắn còn chưa nghĩ ra bước kế tiếp làm những gì, học kỹ thuật trinh sát hình sự cùng pháp y ở triều Đại Minh dường như không có tác dụng gì, những công tác rất có tiền đồ như nấu thủy tinh luyện thép, hắn lại không biết.

Đời trước học pháp y, giao thiệp với nhiều người chết, giao thiệp ít người sống, đối với trị liệu lâm sàng chỉ hiểu bề ngoài da lông, nói đến Trung y càng là một chữ cũng không biết. Sau khi thấy bản lĩnh Lý Thời Trân không cần huyết thanh kháng nọc rắn cũng có thể trị lành độc xà cắn bị thương, Tần Lâm không khỏi sinh ra hứng thú nồng đậm đối với y thuật vị Đại Minh Y Thánh này, dù sao còn chưa nghĩ ra nên đi đâu, ở lại y quán cũng không sao.

Lý Thời Trân có sáu tên đệ tử nhập thất được truyền y thuật, Bàng Hiến, Cù Cửu Tư, cùng với bốn con trai của lão.

Vạn Lịch nguyên niên Cù Cửu Tư đậu Cử Nhân rồi rời đi y quán, con trai lớn Lý Kiến Trung làm quan ở Bồng Khê huyện Tứ Xuyên, con thứ hai Lý Kiến Nguyên cùng con thứ tư Lý Kiến Mộc đều đã thi đậu Tú Tài, đi học ở Hoàng Châu phủ cùng Kỳ Châu nho học, trước mắt chủ trì y quán chỉ còn lại Bàng Hiến cùng con trai thứ ba Lý Kiến Phương.

Tần Lâm ở y quán học tập chừng mấy ngày, Lý Kiến Phương cùng Bàng Hiến làm lão sư thay phiên tới dạy.

Lý Kiến Phương là người có vẻ nghiêm túc khó khăn, sau khi lên lớp cũng không nói chuyện gì khác cùng học sinh, cầm sách lên lập tức giảng dạy. Lục Viễn Chí nói vị lão sư này muốn bắt chước Lý Thời Trân tiến vào Thái Y viện nhậm chức, cho nên bận rộn điều nghiên y học điển tịch, cũng không quá mức chú trọng đối với công việc y quán trường học cùng chẩn trị thường ngày.

Bàng Hiến tự Lộc Môn, là một trung niên có hơi phát tướng, bất kể gặp ai cũng cười hi hì hết sức hòa nhã, công việc chủ yếu y quán trước mắt là do y gánh vác.

Sau khi Tần Lâm đi tới y quán nửa tháng, chợt ba ngày liên tục Lý Kiến Phương không có lộ diện, ngày thứ tư lại là Bàng Hiến giảng bài. Nghe giảng trừ bảy tên học sinh chính thức, cũng có không ít học đồ dự thính.

Lão sư ở trên đài giảng quân thần tá sứ, hàn nhiệt hư thực, Tần Lâm nhìn chữ viết trên bảng cau mày. Từ nhỏ hắn đã học chữ giản thể, phân biệt chữ phồn thể đang sử dụng ở thời kỳ này cũng không khó khăn lắm, nhưng vẫn ít tập viết. Ngoài ra hắn cũng chưa đặc biệt luyện tập bút lông qua, hiện tại cầm bút lông trong tay viết chữ ra ngả nghiêng xiêu vẹo, thật sự chẳng khác nào gà bới.

Bây giờ Tần Lâm mới biết chuyện những kẻ xuyên việt khác bằng vào mấy câu thơ từ văn chương kiệt xuất đời sau đi thi khoa cử ở thời cổ đại, không chỉ đậu Tiến Sĩ mà còn đậu cả Tam Nguyên quả thật là chuyện nực cười tới dường nào. Chỉ riêng thư pháp bút lông của cổ nhân, có thúc ngựa cũng không theo kịp…

– Mộc Cận!

Trong lúc bất chợt Tần Lâm nghe trên bục giảng thét lên tên tự của mình, trong thoáng chốc ngẩng đầu đáp một tiếng.

Học sinh cả sảnh đường đồng thời ném tới ánh mắt kinh ngạc, có mấy người đã nở nụ cười.

Bàng Hiến cầm sách đập xuống bàn một cái, quát lớn:

– Cười cái gì!?

Tiếp theo y ở trên bục giảng nghiêm trang đọc một hơi:

– Mộc Cận (cây dâm bụt), ngọt, bình, hoạt, không độc, chủ trị bệnh vảy nến, bệnh trĩ sưng đau, ruột già thoát vị, bệnh biếng ăn, bệnh ghẻ lở…

Bàng Hiến đọc một câu, đám người phía dưới liền cười nghiêng cười ngã, không có cách nào, chức năng chủ trị của Mộc Cận này thật sự là vừa hấp dẫn vừa bạo lực.

Tần Lâm cười khổ xoa xoa lỗ mũi, hắn cũng không hiểu được Trung y Trung dược, căn bản không biết Mộc Cận còn là vị Trung dược, chỉ vì muốn tương xứng với Lộ Dẫn, nghe qua cũng vần với tính danh mình, mới lấy Mộc Cận làm tên tự. Hiện tại hắn mới hiểu ra vì sao lúc trước mình tỉnh lại vừa nói ra tên họ, Thanh Đại lập tức cười ngặt nghẽo.

Hiện tại cũng vậy, Thanh Đại ngồi trước hắn lập tức nằm phục xuống bàn, bả vai rung lên từng hồi, hiển nhiên đang cười một cách vô cùng khoái chí. Một lúc sau nàng mới xoay người lại, thừa dịp không ai chú ý làm mặt quỷ với Tần Lâm thật nhanh. Nàng là người đầu tiên phát hiện ra cái tên này buồn cười, cho nên hiện tại có vẻ đắc ý.

Vốn Tần Lâm có chút hơi buồn bực, nhưng sau khi thấy nụ cười tươi tắn như hoa nở này, nhất thời tâm trạng trở nên vui vẻ vô cùng, cười gật đầu với nàng một cái.

Đời Minh lễ tiết sâm nghiêm, Thanh Đại có thể đi học ở đây thứ nhất bởi vì Lý Thời Trân tuổi già, lúc biên soạn Bản Thảo Cương Mục có những phương diện cần có cháu gái giúp đỡ. Thứ hai thế gia y học Lý gia lại không phải là quan hoạn thế gia, gia quy cũng không phải là quá nghiêm, ba là Lý Thời Trân rất cưng chiều cháu gái của mình.

Nhưng Thanh Đại cũng rất ít nói chuyện cùng các sư huynh đệ, chớ nói chi là cười với người khác như vậy. Tần Lâm chỉ gật đầu một cái, nàng đã xấu hổ không chịu được, mặt đỏ tới mang tai quay đầu lại, cũng không nhìn về bên này nữa.

Tiểu cô nương vỗ nhẹ nhẹ vào ngực, chỉ cảm thấy tim đập như nai nhảy.

Đa số người cũng không nhìn thấy cảnh tượng phát sinh trong chớp nhoáng này, nhưng Tần Lâm không biết phía sau mình đang có một ánh mắt âm độc quét tới.

Trên đài Bàng Hiến bị hắn chọc cười, cũng không nhịn được khẽ nhếch môi, cười hỏi:

– Tần Lâm, ngươi lấy Mộc Cận làm tên chữ, có biết tác dụng Mộc Cận trong y học thế nào không?

Lục Viễn Chí những ngày qua đã nhận không ít bánh bao, xá xíu Tần Lâm mời, thấy hắn bị lão sư gọi lên, thấy hắn trả lời không được, hơn phân nửa sẽ bị lão sư trách phạt.

Thiếu niên mập vội vàng dùng quyển sách che kín mặt, dùng thanh âm chỉ Tần Lâm mới có thể nghe được nhắc hắn câu trả lời:

– Ruột già thoát vị dùng Mộc Cận nấu nước…

Nhưng lúc này Tần Lâm đã đứng lên, thành thật đáp:

– Đệ tử không biết, xin tiên sinh chỉ giáo.

Ôi… Lục Viễn Chí áo não vỗ đùi, lòng nhủ rõ ràng là Tần Lâm muốn ăn thước. Tuy rằng bình thời Lý Kiến Phương lão sư ra vẻ nghiêm khắc, thật ra không mấy chú trọng tới việc học của học sinh, thích học thì học, không học cũng không sao. Nhưng Bàng tiên sinh này nhìn qua cười hì hì, lúc kiểm tra học nghiệp lại nghiêm khắc nhất, hơi có sai lầm sẽ phải chịu trừng phạt.

Ai ngờ Bàng Hiến cười lạnh nhìn Lục Viễn Chí giương thước lên, thiếu niên mập bị dọa sợ đến nỗi chui thẳng xuống dưới gầm bàn trốn tránh. Nhưng Bàng Hiến cũng không có làm khó Tần Lâm, tự mình giải đáp cho hắn:

– Ruột già thoát vị, dùng rễ dâm bụt nấu nước, trước xông sau tắm, lấy phèn, ngũ bội tử đắp lên. Bệnh trĩ sưng đau, dùng da hoặc lá dâm bụt trước xông sau tắm. Lở loét chảy nước vàng… Tần Lâm, ngươi ngồi xuống đi.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240