Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 11
Phần 11: Đông Bích (Hạ)

Tần Lâm vô cùng cảm kích ân nhân cứu mạng, nếu đổi lại là xã hội hiện đại trước khi hắn chuyển kiếp, án phán quyết của Án Sát Sứ Ty Nam Trực Lệ đối với Từ lão thái đã khiến cho người ta rét lạnh trong lòng, còn có mấy người không sợ rước họa vào thân, dám đỡ người nằm dưới đất dậy như vậy? Nếu Từ lão thái ở vào thời Nam Trực Lệ bị rắn cắn té xuống đất, sợ rằng chỉ có chờ chết, tuyệt đối không đợi được Lý Thời Trân cứu mạng!

Cho nên hắn cố gắng giãy giụa bò dậy, quỳ ở trên giường bái tạ Lý Thời Trân:

– Ân cứu mạng của thần y, tại hạ suốt đời khó quên…

Lý Thời Trân cười tủm tỉm, nhẹ nhàng ấn Tần Lâm nằm xuống giường trở lại:

– Lương y như từ mẫu, ngày hôm trước tiểu ca bị rắn cắn thương, ta há có thể thấy chết mà không cứu? Còn nữa, có thể cứu chữa khỏi cũng là nhờ bản thân tiểu ca xử trí thích đáng, rửa sạch vết thương, nặn ra độc dịch, buộc chặt phía trên vết thương phòng ngừa nọc rắn chạy theo huyết mạch đi lên công tâm, toàn là thủ pháp cực tốt. Lão phu bất quá chỉ làm bước cuối cùng là bôi thuốc cho tiểu ca, chút công như vậy quả thật không đáng kể gì.

Xem đi, xem y phong y đức người ta đi! Tần Lâm quả thật bội phục sát đất.

Không ngờ Lý Thanh Đại thấy gia gia khen Tần Lâm xử lý khéo léo, có chút không phục, chu cái miệng nhỏ nhắn nói:

– Gia gia quá khiêm nhường rồi, tối hôm qua ngài uống rượu, vô cùng cao hứng, nói kỳ xà cắn thương cực kỳ khó chữa trị, nếu không phải nhờ thuốc trị nọc rắn của người thần diệu, hơn nữa trong những năm qua người đã cứu thoát ba mươi mấy trường hợp bị kỳ xà cắn, với thủ đoạn của hắn có thể tự cứu được sao?
– A, ta có nói như vậy sao?

Lý Thời Trân cười sờ sờ đầu cháu gái.

Bị kỳ xà cắn nhất định phải được cứu chữa hữu hiệu trong vòng hai canh giờ, bằng không độc phát không thể giải cứu. Mà bệnh nhân bị cắn thương thường thường là ở hoang sơn dã lãnh, đưa đến y quán Lý thị bên trong Kỳ Châu thành càng mất nhiều thời gian, rất nhiều khi chỉ đi được nửa đường thì tắt thở. Tuy rằng Lý Thời Trân là thần y nhưng cũng không có cách nào cướp người từ tay Diêm Vương.

Kỳ xà được gọi là Bách Bộ Đảo (trăm bước ngã), ý nói độc tính của nó vô cùng mãnh liệt, người thường bị cắn thương trong thời gian đi chừng trăm bước sẽ phải mất mạng. Lại xưng Ngũ Bộ Xà, ý nói sau khi bị cắn đau nhức khó nhịn, thường thường chỉ có thể đi năm bước sẽ ngã nhào xuống đất.

Cố nhiên cách nói như vậy có chút khoa trương, nhưng các hương dân không hiểu xử lý chỗ rắn cắn bị thương, dưới tình huống vết thương không được rửa sạch, không buộc dây ngăn huyết mạch cuống quýt chạy vội, nọc rắn sẽ chạy lên rất nhanh, khuếch tán ra toàn thân, nhanh chóng trúng độc bị mất mạng, cho dù may mắn giữ được tính mạng cũng sẽ lưu lại không ít di chứng về sau.

Kẻ bị kỳ xà cắn biết cách xử lý sơ lược hoàn mỹ giống như Tần Lâm, sau đó Lý Thời Trân cứu chữa sẽ hết sức dễ dàng, hơn nữa sẽ cứu được kịp thời, nhưng y học vô cùng hiếm có trường hợp hoàn mỹ như vậy. Cho nên hôm qua sau khi tra xét bệnh tình Tần Lâm xong, lão vô cùng cao hứng, uống một chút rượu thuốc tự cất, nói vài lời đắc ý với cháu gái được sủng ái của mình. Hôm nay nghe nói Tần Lâm tỉnh lại, lại vội vã tới đây tra xét.

Chỉ bất quá đó là những lời chỉ nên nói giữa người mình với nhau, làm sao có thể nói ra cùng bệnh nhân cho được. Đó chính là tham công kiêu ngạo, dùng ân lấy lòng, Thanh Đại ngây thơ không hiểu nhân tình thế thái, nhưng Lý Thời Trân xấu hổ vô cùng, nét mặt già nua ửng đỏ, chắp tay một cái với Tần Lâm:

– Tiểu ca chê cười. Khuyển tử chạy đi Ba Thục, để lại đứa cháu gái này hầu hạ lão phu. Lão phu thương cho phụ mẫu của nó không có bên người, cho nên có điều dung túng.

Lý Thanh Đại khẽ hừ một tiếng, nhìn Tần Lâm bĩu môi, lại lùi về sau lưng gia gia, ngược lại không nói gì nữa.

Tần Lâm vội vàng nói:

– Lý thần y quá khiêm nhường, Thanh Đại tiểu thư nói mới là sự thật, không có các vị cứu giúp, chỉ sợ tại hạ đã sớm là cô hồn dã quỷ trên núi hoang.

Bị nam tử xa lạ gọi khuê danh mình, Lý Thanh Đại lập tức có chút ngượng ngùng, từ sau lưng gia gia nhô đầu ra, lắp bắp nói:

– Ngươi… làm sao ngươi biết tên ta? À… Ngươi nghe lén gia gia nói chuyện với ta, thật đáng ghét!

Mắt to của nàng đảo vài vòng, lại dịu dàng nói:

– Không được, ngươi biết tên ta, ta còn không biết tên ngươi, mau nói ra, như vậy mới công bình!

Nghe tiểu thư hỏi tên một thanh niên nam tử, thiếu niên mập Lục Viễn Chí cùng mấy sư huynh đệ chen ở cửa cũng không nhịn được cười. Vị sư muội này của họ ngây thơ thuần khiết, Thái sư phụ lại quen nuông chiều nàng từ trước tới nay, cho nên nàng cũng không biết mình hỏi như vậy có gì là không ổn.

– Nói hươu nói vượn!

Lý Thời Trân cười đẩy cháu gái trở về, nếu là khuê nữ thư hương môn đệ phổ thông căn bản không cho phép gặp mặt thanh niên nam tử xa lạ, Lý gia vốn là thầy thuốc, không chú trọng quá nhiều như thế gia quan lại quyền quý, đây lại là bên trong y quán của mình, lão mới cho phép cháu gái tò mò đi theo. Nhưng nàng lên tiếng hỏi thăm tên họ của một thanh niên nam tử, quả thật là không nên.

Với thân phận Lý Thời Trân tự nhiên sẽ không để cho người làm, học sinh mở bọc quần áo Tần Lâm, không nhìn thấy tờ Lộ Dẫn kia dĩ nhiên không biết tên của hắn, lúc này cháu gái nhắc tới lão cũng bèn thuận thế hỏi:

– Như vậy, còn chưa thỉnh giáo danh tính tiểu ca…

Tần Lâm nói những lời mà mình đã chuẩn bị từ trước:

– Tại hạ nhiều đời sống ở Hán Dương, họ Tần tên Lâm tự Mộc Cận…

Mới vừa nói tới chỗ này liền nghe tiếng phì cười, còn có tiếng ủa tỏ vẻ kinh ngạc.

Kẻ phì cười là Thanh Đại, Lục Viễn Chí và các sư huynh đệ mới chợt hiểu ra, liếc nháy nhau cười theo, làm cho Tần Lâm đầu óc mơ hồ, không biết bọn họ cười cái gì.

Người lộ vẻ kinh ngạc lại là Lý Thời Trân, lão quan sát Tần Lâm trên dưới mấy lần, sau đó trầm giọng hỏi:

– Thứ cho lão phu mạo muội, tiểu ca có bằng chứng thân phận hay chăng?

Tần Lâm tỉnh lại đã có nửa canh giờ, cảm giác bủn rủn vô lực bắt đầu biến mất, nghe vậy bèn dứt khoát nhảy xuống giường, mở bao của mình ra lấy Lộ Dẫn và thư tín, cung cung kính kính đưa cho Lý Thời Trân.

Lý Thời Trân cầm Lộ Dẫn liếc sơ một cái để sang bên cạnh, chỉ mở thư cầm trong tay xem kỹ, xem một chút tay hơi phát run, nước mắt lăn dài theo khóe mắt.

Thanh Đại bưng kín cái miệng nhỏ nhắn, Lục Viễn Chí cùng các sư huynh đệ trợn mắt há mồm, không biết vì sao Lý Thời Trân biến thành bộ dáng như vậy.

– Lão hữu ôi lão hữu, không nghĩ tới lão đã đi trước ta, trên đường xuống hoàng tuyền hãy đi thong thả…

Lý Thời Trân nghẹn ngào hồi lâu, thần sắc chợt nghiêm nghị, nói với Tần Lâm:

– Thế điệt tôn hãy yên lòng, cứ ở lại chỗ ta đi!

Tần Lâm đầu óc mơ hồ, hoàn toàn không hiểu rõ ràng tình huống.

Lý Thời Trân lau dòng lão lệ, nắm chặt cánh tay của Tần Lâm:

– Chẳng lẽ lệnh tổ không có nói rõ với ngươi đã bệnh qua đời sao? Lão phu tên Thời Trân, tự Đông Bích, chính là hảo hữu tri giao của lệnh tổ!

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240