Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 81
Phần 81: Diễm Phúc Bằng Trời

Trầm thị, Phùng mụ kiên trì nói Tần Lâm hơn phân nửa sẽ xui xẻo, Tưởng thị cùng Dương thị trong lòng hy vọng Tần Lâm bình an trở về, lời lẽ lại không chiếm được thượng phong, bị Trầm thị miệng lưỡi lanh lợi nói cho thấp thỏm bất an.

Trong y quán náo loạn, chỉ có Thanh Đại vẫn bình tĩnh như trước, âm thầm ngồi dưới gốc bồ đào, không nhanh không chậm ngồi may áo dài cho Tần Lâm mặc.

Làm sao có thể chứ? Giao tình giữa Tần Đại ca cùng thế tử căn bản cũng không giống như bọn họ nói, so với thế tử có vẻ bệnh hoạn, Tần Đại ca lại nghịch ngợm hay trêu cợt người, hì hì… Hắn cũng không nên trêu cợt thế tử mới được, nếu thật như vậy, nhất định Tân Di tỷ tỷ phải bất bình thay biểu ca nàng…

Thiếu nữ ngoẹo đầu suy nghĩ một chút, cảm thấy Từ Tân Di cùng Tần Lâm mới coi là đối thủ ngang hàng, về phần Chu Do Phiền đáng thương hoàn toàn bị xem như khách qua đường.

Coi lời bàn tán của mọi người như gió thoảng bên tai, bàn tay mềm mại của Thanh Đại nắm chắc kim may, mải mê may áo dài. Tưởng tượng sau khi Tần Lâm mặc áo mà nàng may vào sẽ có bộ dáng gì, lập tức nàng nở một nụ cười điềm tĩnh.

Chợt tiền viện truyền tới một trận xôn xao.

– Trung môn Kinh Vương phủ mở ra, trung môn mở ra!

Một tên học đồ khản giọng kêu to, lòng như lửa đốt chạy về, mệt đến nỗi thở không ra hơi.

Mấy tên đệ tử lớn tuổi một chút lấy nước cho y, oán giận nói:

– Mở trung môn nếu không nhận thánh chỉ, cũng là nghênh đón vị thiên hoàng quý trụ nào đó, có quan hệ gì với Tần Đại ca mà ngươi nóng lòng như lửa đốt chạy về như vậy?

Vừa dứt lời, lại một tên người làm vừa về không kịp chờ đợi tuyên bố tin tức mới nhất:

– Võ quan Nghi Vệ Ty bày ra trận thế, ai nấy lăm lăm đao thương sáng loáng, hic, vô cùng đáng sợ.

Mọi người ngơ ngác nhìn nhau: Chẳng lẽ là Kinh Vương xuất tuần? Bất quá cũng không liên quan chuyện của Tần Lâm.

Người thứ ba đầu đầy mồ hôi chạy vào:

– Tần Đại ca, Tần Đại ca…
– Ngươi nói gì vậy?

Lý Kiến Phương là người đầu tiên không nhịn được hỏi.

Người nọ giống như cố ý úp úp mở mở, thở một lúc sau mới cực kỳ hưng phấn nói:

– Tần Đại ca cùng Kinh Vương thiên tuế cầm tay ra!

Tất cả mọi người đều ngây dại, lúc trước nghe nói mở trung môn, bày ra nghi thức long trọng như vậy chính là vì Tần Lâm ư? Quả thật khiến cho người ta không thể nào tưởng tượng…

Lý Thời Trân ngồi vững trên đài bát phong thổi bất động, cũng bị tin tức kinh người này làm cho đứng bật dậy:

– Cái gì, ngươi không có nhìn lầm chứ?

Rất nhanh đã có vú già lắm mồm truyền tin tức đến hậu viện, Trầm thị đang nhìn có vẻ vui mừng trước tai họa của kẻ khác đặt mông ngồi phịch trên băng đá, mà Tưởng thị cùng Dương thị đang lo lắng cho Tần Lâm cũng cả kinh không khép miệng lại được. Tối đa các nàng chỉ trông cậy Tần Lâm có thể bình yên trở lại y quán, không hề dám hy vọng xa vời Kinh Vương sẽ bày ra toàn bộ nghi thức, tự mình đưa ra trung môn.

– Xem ra họ Tần này cũng có vài phần bản lĩnh, tương lai nói không chừng sẽ lên làm cẩm y Bá Hộ…

Trầm thị chua ngoa lẩm bẩm, ánh mắt nhìn về phía Thanh Đại mơ hồ mang theo vẻ hâm mộ khó tả.

Cẩm Y Vệ quyền thế cực lớn, trưởng quan phân trú các nơi cơ hồ có thể sánh ngang cùng quan phụ mẫu địa phương. Cho dù là ngũ phẩm cẩm y Thiên Hộ quyền thế cũng không kém tòng nhị phẩm Bố Chính Sứ bao nhiêu, Bá Hộ có thể sánh vai cùng Tri Châu, Tri Phủ.

Trầm thị nói Tần Lâm lên làm Bá Hộ đã là lời khen lớn nhất, mặc dù so với thế tử bây giờ, Vương gia tương lai Chu Do Phiền còn kém xa, nhưng cũng là địa vị mà bách tính bình dân chỉ có thể ngước mặt trông theo.

Trầm thị đang âm thầm suy tính, nên tiếp tục xúi giục Thanh Đại kết giao cùng thế tử, hay là ngược lại tác hợp nàng cùng Tần Lâm?

– Trời ơi không tốt…

Trầm thị thầm kêu một tiếng, mới vừa nói xấu Tần Lâm rất nhiều, Thanh Đại nói lại với hắn thì…

Nàng tới bên cạnh Thanh Đại ngồi xuống, nở một nụ cười bồi nói:

– Điệt nữ à, vừa rồi thím nói như vậy, con đừng để trong lòng…

Thanh Đại không yên lòng đáp:

– Nói cái gì vậy, con cũng không có chú ý…

Trầm thị mừng rỡ, cười tới nỗi nhăn nhúm mặt mày:

– Thật là hay quá, tới đây, thím sẽ may giúp con.
– Không cần, điệt nữ tự mình may được.

Thanh Đại cười từ chối, đây là áo mà nàng may cho Tần Đại ca, muốn mỗi một mũi kim cũng phải do chính tay mình may.

Dáng vẻ trước kiêu ngạo sau cung kính của Trầm thị lọt vào trong mắt hai chị em dâu còn lại, bọn họ đã cười đến đau cả bụng. Bất quá bọn họ lấy làm kỳ không biết vì sao Thanh Đại nghe được tin vui như vậy, vẫn dùng răng cửa nhẹ nhẹ cắn môi, khuôn mặt nhỏ nhắn cũng nhăn nhó.

Đáng thương thiếu nữ thất hồn lạc phách, đang âm thầm hối hận: Không xong, Tam thẩm nói hắn sẽ làm cẩm y Bá Hộ, lúc ấy mình phải giữ lời hứa hắn làm được Bá Hộ sẽ để cho hắn hôn. Nếu như hắn hôn thật, vậy thì vô cùng xấu hổ…

Hơn nữa với tính tình Tần Đại ca bại hoại lại thích trêu cợt người khác, e rằng sẽ không chịu tự nguyện buông tha cho quyền lợi này.

Thanh Đại sờ sờ mặt, cảm thấy tay mình cũng nóng ran.

Đang lúc thiếu nữ trù trừ có nên đổi ý hay không, tiền viện lại có tình huống mới.

Lục Viễn Chí chạy đến nỗi gương mặt mập mạp phát hồng quang, lông mày lấm tấm mồ hôi hột, mệt tới nỗi thân thể rã rời, ánh mắt lại vô cùng gian xảo:

– Các vị sư huynh, Tần Đại ca của chúng ta giỏi thật, Kinh Vương tặng hắn bốn đại cô nương xinh đẹp, đang trở lại y quán chúng ta!
– Có chuyện tốt bậc này sao…

Các huynh đệ nhất thời vừa hâm mộ vừa ghen tị, thầm nhủ Tần Lâm này quả thật vô cùng may mắn, bốn vị, bốn vị mỹ nữ, trời ơi.

Có người hỏi Lục Viễn Chí có thấy rõ hình dạng mỹ nữ thế nào không, tên mập mạp này lau mồ hôi, ngượng ngùng nói:

– Nghe người đi trước mặt nói, ta liền vội vàng chạy về nói cho các ngươi biết, ngay cả mặt Tần ca cũng không thấy.

Nói xong y giội một gáo nước lạnh lên đầu, lại vội vàng muốn chạy ra ngoài. Nhưng thân thể y mập mạp, quả thật chạy hết nổi, chỉ đành ngồi xuống ghế thở hổn hển.

Các sư huynh đệ ngưỡng mộ Tần Lâm giống như nước sông cuồn cuộn liên miên không dứt, nhưng cũng không khỏi bất bình thay Thanh Đại:

– Tần ca đúng là diễm phúc không cạn, nhưng tiểu sư muội làm sao bây giờ?
– Đúng vậy, bốn vị, con bà nó một lần bốn vị, cũng quá cầm thú… Nhất định tiểu sư muội sẽ hết sức đau lòng…

Chợt tất cả mọi người đều im lặng không nói thêm gì nữa, bởi vì Thanh Đại đã đi tới đại đường.

Các sư huynh đệ thứ nhất muốn che giấu thay Tần Lâm, thứ hai không muốn Thanh Đại thương tâm, bèn ra dấu, đưa mắt với nhau, định khoan hãy nói chuyện này cho nàng biết.

Chỉ thấy Thanh Đại đi tới ghế lặng yên ngồi xuống, tựa hồ đang chờ Tần Lâm.

Lục Viễn Chí thầm kêu một tiếng khổ, vốn là muốn Tần Lâm gần tới y quán sẽ chặn hắn lại, bảo hắn an trí bốn mỹ nữ đi nơi khác, tạm thời che giấu Thanh Đại.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240