Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 86
Phần 86: Phân tích bằng chứng (Thượng)

Sau khi hoàn toàn mổ xẻ bắp thịt, lộ ra xương gốc lưỡi ẩn sâu trong cổ họng, lúc này chân tướng tội phạm cũng không có cách nào lẩn trốn được nữa.

Chỉ thấy cơ bắp nối liền xương gốc lưỡi ra máu từng mảng lớn, rõ ràng là bị bóp chết tạo thành, hơn nữa bởi vì tác dụng bạo lực, thậm chí một phần xương gốc lưỡi đã gãy.

Tiêu Ngọ Tác cũng hít sâu một hơi khí lạnh, nhìn Tần Lâm giống như kính sợ quỷ thần, âm thầm nghĩ ngợi: “Lời đồn Tần công tử có bản lĩnh dương thần xuất khiếu, câu hồn tra án, quả nhiên không giả, nếu không làm sao hắn biết địa phương ẩn sâu như vậy lại có xương gãy?”

Trương Công Ngư vẫn chưa hiểu rõ, hồ đồ hỏi:

– Ủa, xương nơi này đã gãy, vì sao vậy?

Tần Lâm cười cười, đưa tay làm động tác bấm vào cổ họng, Trương Công Ngư lập tức hiểu ra, tiếp theo lại hỏi:

– Tại sao không có vết bấm?
– Chỉ cần lúc tội phạm bóp cổ người chết lót một vật gì đó như gối lên cổ nạn nhân, cũng sẽ không để lại dấu vết rõ ràng bên ngoài thi thể…

Tần Lâm vừa rửa tay, vừa giải thích:

– Dĩ nhiên làm như vậy sẽ gia tăng độ khó, cần thời gian vật lộn dài hơn, nếu như người bị hại là một người khỏe mạnh, tội phạm sẽ đối mặt phản kháng càng thêm mãnh liệt không thể nghi ngờ. Đáng tiếc Ngụy A Tứ bị bệnh kinh niên, không có bao nhiêu khí lực, cho nên bị tội phạm dùng biện pháp như thế dễ dàng giết chết, hơn nữa tim của y đau bệnh đưa đến gương mặt sưng vù, cũng che giấu được vẻ sưng phù do bị bóp chết tạo thành.

Dùng vải sạch lau tay, thanh âm Tần Lâm như có hàn băng:

– Đáng tiếc lưới trời tuy thưa nhưng khó lọt, xương gốc lưỡi bị bẻ gãy cùng bắp thịt tầng sâu ra máu, cuối cùng đã làm bại lộ kế hoạch phạm tội tỉ mỉ này ra ánh sáng.

Như vậy, đến tột cùng tội phạm là người nào vậy? Y phí hết tâm tư che giấu chân tướng Ngụy A Tứ bị bóp chết, tại sao lại dùng thạch tín rót vào miệng người chết, tạo ra giả tượng bị độc chết? Nếu như không rót thạch tín, Ngụy A Tứ tử vong sẽ không bị Chu Lư Nhi dễ dàng phát hiện, theo Tuyết Hoa tẩu về quê, không phải là tội ác này sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi, tội phạm vì vậy tiêu dao ngoài vòng pháp luật sao?

Trừ Tần Lâm đã nắm chắc trong lòng, Trương Công Ngư, Thôi Bộ Đầu, Tiêu Ngọ Tác đều gãi đầu, không hiểu chuyện gì.

– Ai tới tố cáo Ngụy A Tứ bị thạch tín độc chết, người đó chính là hung thủ!

Lục Viễn Chí chợt hưng phấn kêu lên, từng bước một ép về phía Chu Lư Nhi.

Hình dáng rất có lực áp bức của Lục Viễn Chí chậm rãi tiến tới gần, hưng phấn tới nỗi thịt béo trên mặt không ngừng lay động. Trong mắt Chu Lư Nhi chỉ thấy vô cùng đáng sợ, y run lên cập cập răng va vào nhau run giọng nói:

– Oan uổng… Ta không có giết người… Ngươi… ngươi… ngươi là ai?

Lúc này tên mập ngẩn người, mới chợt nhớ ra mình chỉ là một đệ tử y quán, Tri Châu Trương Đại lão gia, Hình Phòng Hồ Ty Lại, Thôi Bộ Đầu đều ở đây, khi nào mới tới phiên mình lên tiếng nói. Hưng phấn bởi vì “Phá giải được vụ án” mà sinh ra lập tức biến mất, đầu mập rút về phía sau, cười khan hai tiếng:

– À, ta chợt nghĩ ra nên tùy tiện nói bậy, ha ha, các ngươi cứ tiếp tục, cứ coi như ta đánh rắm là được.

Dân chúng cùng nha dịch trong sân lúc ban đầu thấy y lòng tin mười phần, còn tưởng rằng đã nắm rõ manh mối khám phá hung thủ, đang hăng hái bừng bừng chờ câu trả lời. Chợt lúc này thấy y trở nên ỉu xìu như vậy, nhất thời ai nấy đều tỏ ra thất vọng. Nếu như ánh mắt khinh bỉ có thể có sức nặng, thiếu niên mập sớm đã bị chôn sâu xuống đất.

Trương Công Ngư biết tên mập là sư đệ Tần Lâm, cho là y cũng có mấy phần bản lĩnh hơn người, bèn dùng lời lẽ ôn tồn khích lệ:

– Bản quan rộng đường dư luận, không ngại chất vấn, nếu như ngươi có hiểu biết gì, không ngại cứ nói ra thử.

Lục Viễn Chí lúng túng nhìn sang Tần Lâm hỏi ý, Tần Lâm gật đầu một cái.

Lập tức lòng tin Lục Viễn Chí đầy tràn, vốn là mập, vừa đề khí càng giống như quả bóng căng phồng, văng nước miếng nói:

– Thừa mông Đại lão gia ân chuẩn, ta đây sẽ nói. Mới vừa rồi Tần ca đã điều tra rõ người chết là bị bóp chết trước, sau đó mới bị rót độc dược vào, điều này khẳng định vụ án không phải là bốn người Ngụy gia làm. Lại không nói bọn họ không có lý do gì sát hại Ngụy A Tứ, đầu tiên hai đứa trẻ cùng Ngụy lão bà bà căn bản không có khí lực bóp chết một nam nhân, mà nếu là Tuyết Hoa tẩu mưu hại chồng, bóp chết cũng đã đủ, rót thạch tín thêm chẳng phải là vẽ rắn thêm chân, ngược lại bại lộ tội ác?

Lục Viễn Chí vừa nói vừa đưa ánh mắt nhìn về phía Tần Lâm, Tần Lâm mỉm cười gật đầu tỏ vẻ khích lệ, tên mập càng tỏ ra dương dương đắc ý:

– Như vậy sau khi loại bỏ bốn người Ngụy gia, ai là hung thủ đây? Ai có thể lấy được ích lợi từ trong chuyện này?

Tần Lâm ở bên cạnh cười thầm không ngừng, thầm nhủ trong lòng: Tên mập này những phương diện khác cũng tầm thường, nhưng bản lĩnh kể chuyện cổ tích cũng rất tốt, như vậy đã làm cho mọi người càng thêm hồi hộp tò mò tới cực điểm.

Quả nhiên Trương Công Ngư không kịp chờ đợi hỏi tới hung phạm là ai.

Tên mập kích động đến nỗi thịt béo run lên:

– Tất cả mọi người đều biết, quan phủ Kỳ Châu chúng ta từ trước tới nay có lệ lấy một nửa tài sản của tội phạm tưởng thưởng cho người tố giác…
– Đúng rồi!

Trương Công Ngư vỗ tay một cái:

– Chính là Chu Lư Nhi!

Lục Viễn Chí chắp tay thi lễ một cái:

– Đại lão gia nói phải, Chu Lư Nhi sát hại Ngụy A Tứ, sau đó đến châu nha vu cáo hãm hại Tuyết Hoa tẩu, sau khi kết án y có thể lấy được một nửa gia sản Ngụy gia quan phủ tưởng thưởng. Tại sao lại dùng phương pháp phức tạp giết người như vậy? Bởi vì trực tiếp bóp chết sẽ lưu lại dấu tay của nam nhân ở trên cổ người chết, không vu hãm được Tuyết Hoa tẩu, cho nên lúc y gây án đã lót gối lên, không để lại dấu vết rõ ràng.
– Làm như vậy mặt ngoài thi thể cũng không có vết thương rõ ràng, nhìn qua giống như bị bệnh chết, quan phủ chắc chắn sẽ đồng ý giải phẫu kiểm nghiệm, cho nên y nhất định phải rót thạch tín vào trong miệng tử thi, để Ngọ Tác dùng ngân châm tìm tòi là có thể phát hiện.
– À… Thì ra là như vậy!

Mọi người rối rít bừng tỉnh ngộ.

Chu Lư Nhi tức gần nổ phổi, y không dám phản bác Trương Công Ngư, nhưng đối với Lục Viễn Chí cũng không khách sáo như vậy, cao giọng mắng:

– Ngươi ngậm máu phun người! Nếu như ta có thể bóp chết y, tại sao không trực tiếp hạ độc? Lặng lẽ chạy đến Ngụy gia hạ độc cũng không thể vu hãm Tuyết Hoa tẩu sao?

Lục Viễn Chí ấp úng nửa ngày không nói ra được Ất Giáp gì, ánh mắt mong đợi của Trương Công Ngư dần dần trở nên có vẻ không kiên nhẫn.

Tần Lâm hảo ý nhắc nhở y:

– Thạch tín có mùi vị.

Vốn là thành phần thạch tín có oxide asernic As2O3 vô sắc vô vị, nhưng cổ đại tinh luyện không thuần, còn lẫn trong đó rất nhiều tạp chất sulfide, khiến cho hiện ra mùi thối của trứng ung, dùng để hạ độc vẫn tương đối dễ dàng bị người đoán được.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240