Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 155
Phần 155: Xác chết trên sông (Hạ)

Lúc nàng học sách sử thậm chí còn nghi ngờ ba đời thịnh trị kia là do các tiền bối thánh hiền đặt ra, bằng không vì sao trong Xuân Thu, Tả Truyện và Trúc Thư Kỷ Niên lại có nhiều chỗ tương phản như vậy?

Tần Lâm vẫn không trả lời Giang Mậu, đột nhiên đám thuyền phu bên mạn phải hô lên, tựa hồ nói có người chết gì đó, kinh động chư vị hành khách trong khoang thuyền đang cao đàm khoát luận, tất cả đều đi ra ngoài xem đã xảy ra chuyện gì.

Chỉ thấy nơi xa giữa sông nước bập bềnh một cỗ thi thể nửa chìm nửa nổi, thân không mảnh vải trắng lóa, nằm úp mặt xuống nước, vì không có y phục nên không nhìn ra nam nữ.

Các vị thuyền phu đều niệm A Di Đà Phật, Quan Thế Âm Bồ Tát, có vài người đốt hương vái lạy thi thể chết trôi kia, miệng lâm râm khấn vái. Đây là quy củ đi thuyền, gọi thủy quỷ sớm ngày đầu thai thác sinh, đừng tới tìm người đi thuyền gây phiền phức.

Thi thể kia xõa tóc, thân hình trắng bệch, đương nhiên Giang Mậu cho là nữ tử, rất là thương hại:

– Không biết là nữ quyến nhà ai chết đuối dưới sông, sau khi chết y phục không chỉnh tề, thật sự hết sức đáng thương.
– Là nam.

Tần Lâm vô cùng khẳng định nói.

Giang Mậu tính tình nóng nảy, lại thích tranh cãi, nghe vậy hết sức không phục:

– Xa như vậy, mặt lại úp xuống, ngươi có thể thấy rõ ràng sao?
– Không thấy rõ…

Tần Lâm tỏ vẻ không sao cả lắc đầu một cái, sau đó nói tiếp:

– Thi thể nổi trên mặt nước, nam nằm úp mặt xuống dưới, nữ nằm ngửa mặt lên trên, mười người có hết chín là như vậy.

Lúc trước bàn chuyện triều chính Giang Mậu từng bị Tần Lâm phản bác mấy lần, hiện tại gân cổ cãi lại:

– Ta không tin!

Những thuyền phu kia nghe vậy đều nói lời Tần Lâm là đúng, phàm là thi thể chết trôi đúng như lời hắn, nam nằm úp mặt xuống dưới, nữ nằm ngửa mặt lên trên. Có người còn hỏi Tần Lâm phải chăng là bậc hành gia chuyên đi lại lớn lên trên vùng sông nước hay không, nếu không tuổi còn trẻ như vậy sao cũng biết những chuyện này.

Giang Mậu lại càng không phục, bất ngờ nói:

– Ta vẫn không tin, hãy vớt thi thể kia lên xem thử, nếu như là nữ các ngươi chỉ cần xin lỗi ta, nếu là nam, ta thua các ngươi một trăm lượng bạc!

Mặc dù đám thuyền phu cũng thích bạc, nhưng lại ngại thi thể chết trôi xui xẻo, thuyền chủ Cổ Phú Quý cùng huynh muội Giang Kính, Giang Tử đều khuyên Giang Mậu thu tay lại.

Không ngờ tính cứng đầu của Giang Mậu phát tác, lại là cậu ấm đã quen, không ai khuyên được. Người trên Giao Bạch thuyền không chịu vớt thây, y bèn lệnh cho gia đinh, thuyền phu trên quan thuyền của mình xuống vớt.

Người trên quan thuyền không dám cãi lại, dù sao là thuyền của gia đình y, nếu có xui cũng là y xui, thủy thủ bèn điều khiển thuyền tới đó, từ từ vớt thi thể lên đặt trên boong thuyền.

Giang Mậu khiêu khích nhìn Tần Lâm một cái, sải bước lên ván cầu trở về quan thuyền đi xem thi thể kia, hai huynh muội Giang Kính, Giang Tử bất đắc dĩ, nhìn Tần Lâm áy náy cười cười, cũng đi theo qua.

Tần Lâm cũng không sợ thi thể xui, nếu như thi thể thật có cái gì xui, hắn đã sớm chết một trăm lần, từ nhạy cảm bản năng nghề nghiệp, hắn cũng qua thuyền đi xem thi thể chết trôi kia.

Giang Mậu chỉ liếc mắt nhìn, mặt lập tức sa sầm, thi lễ với Tần Lâm:

– Coi như ngươi đoán đúng, quả thật là nam.

Giang Tử không cần nhìn thi thể, chỉ nhìn thấy biểu lộ Giang Mậu cũng biết kết quả, nàng che miệng cười nói:

– Tam ca thật là, đúng chính là đúng, cái gì coi như là đã đoán đúng?
– Quả thật không phải là đoán.

Tần Lâm giải thích cho bọn họ biết, thi thể chết trôi, nam nhân có cơ bắp trên ngực phát triển, mông nhỏ, xương chậu cũng khá hẹp, cho nên nửa phần trước của thân thể sẽ nặng hơn, sẽ tạo ra tư thế nằm sấp mặt xuống. Mà nữ nhân xương chậu rộng, mông to, nửa phần sau thân thể nặng hơn, cho nên trôi trên mặt nước sẽ ngửa mặt hướng lên trời.

Ba huynh muội Giang gia nghe vậy đều cảm thấy mới lạ, đôi mắt đen nhánh Giang Tử sáng ngời thoáng qua chút vẻ kinh dị, tựa hồ phái nữ trời sinh vừa cảm thấy sợ hãi, lại tò mò không dứt đối với những chuyện này.

Cho dù là những thuyền phu kia cũng nói bọn họ ở trên sông nước lâu như vậy, chỉ biết là thi thể nam nữ chết trôi có khác biệt nằm sấp nằm ngửa, cho đến hôm nay mới biết được từ trong miệng Tần Lâm tại sao như vậy.

Từ bản năng nghề nghiệp, Tần Lâm vừa nói chuyện cùng mọi người, vừa quan sát thi thể chết trôi kia.

Tỷ trọng thân thể con người hơi lớn hơn nước một chút, cho nên lúc ban đầu thi thể sẽ chìm xuống nước. Sau đó trong quá trình thối rữa sinh ra thật nhiều khí dơ tràn ngập trong thi thể, lúc ấy nó mới từ từ nổi lên mặt nước bị người phát hiện.

Lúc ban đầu khí thối rữa đều tập trung ở ngực, bụng, vì vậy nửa phần trước của thi thể sẽ lộ trên mặt nước. Đến khi quá trình thối rữa phát triển thêm, tứ chi đều tràn đầy khí thối rữa, lúc này cả thi thể mới nổi lên mặt nước, thể hiện rõ tư thế nằm sấp hay nằm ngửa.

Cỗ thi thể này cũng đã thối rữa cao độ, có dáng vẻ như người khổng lồ, da dẻ tái nhợt bành trướng giống như khí cầu được thổi căng, mặt mũi sưng phù không chịu nổi. Đôi mắt lồi ra, đôi môi dày lên lật ra ngoài, đầu lưỡi thò ra ngoài miệng, ngực bụng nhô lên thật cao, tứ chi to mập, ngay cả tinh hoàn cũng bành trướng thành hình cầu…

Ủa, không đúng, đó là cái gì?

Lực chú ý của Tần Lâm lập tức tập trung lại.

Thi thể giống như người khổng lồ để trên boong thuyền, thuyền phu, người hầu đều sợ hãi trong lòng, mồm năm miệng mười khuyên chủ nhân mau ném nó xuống sông trở lại.

Giang Mậu mới vừa mới liếc mắt nhìn, đã ghê tởm mơ hồ muốn nôn mửa, trong miệng đã sớm sinh ra nước chua, nhưng vì thể diện cố gắng nín nhịn không để nôn ra tại chỗ. Hiện tại nghe thuyền phu nói như vậy, bèn chuẩn bị ra lệnh cho bọn họ đẩy thi thể xuống sông.

Bởi vì là thi thể nam tử lõa lồ, Giang Tử quay mặt đi không nhìn tới, nhưng lại động lòng trắc ẩn:

– Tam ca, người này đã chết còn thân không mảnh vải, táng thân trong bụng cá, quả thật hết sức đáng thương. Chúng ta đã vớt y lên, hay là làm người tốt đến nơi đến chốn, mua cỗ quan tài chôn y đi.

Giang Mậu do dự một chút.

Có một lão thủy thủ cung kính khuyên nhủ Giang Tử:

– Tiểu thư, không phải là nói như vậy, thi thể chết trôi trên Trường Giang hoặc sẩy chân chết chìm, cùng quẫn tự vận, hoặc bị tặc mưu hại… tổng cộng một năm không có một ngàn cũng có tám trăm, trời không thu đất không nhận, tất cả đều đưa cho Long vương gia làm mồi cho binh tôm tướng cá, cho nên người ngoài cũng không dám tẫn liệm.

Giang Mậu thoáng động trong lòng, Giang Tử lại tỏ vẻ nghiêm nghị:

– Chớ thấy điều ác nhỏ mà làm, chớ thấy điều thiện nhỏ mà không làm, chẳng lẽ Tam ca quên rồi sao?

Giang Mậu bị muội muội nói á khẩu không trả lời được, sắc mặt ửng đỏ.

Giang Kính tính tình trung hậu, cười ha hả nói:

– Tam đệ, nếu đệ đã vớt nó lên chính là thiện duyên, cho dù là nhỏ cũng cứ làm, coi như tích chút âm đức cho mình.

Vốn là Giang Mậu sao cũng được, bèn căn dặn đám thủy thủ dời thi thể ra phía sau, chờ đến Cửu Giang phủ sẽ mua quan tài hạ táng.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240