Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 164
Phần 164: Đối Chất Ngay Mặt

Uông thị nhìn thấy Đỗ Trọng ở trên đường cũng có chút gấp gáp, bất chấp có người bên cạnh vội vàng hỏi:

– Trời ơi, bọn họ đánh ngươi sao, có bị nghiêm hình không?

Đỗ Trọng lắc đầu một cái.

Bọn Lục Viễn Chí thấy cảnh này, chẳng qua là hắc hắc cười lạnh, sợ rằng quan hệ của hai người này không chỉ là biểu tỷ đệ tầm thường!

– Ủa, không ngờ rằng nàng thương biểu đệ như vậy…

Tên mập cười khảy nói:

– Ngay cả y phục trượng phu cũng đưa cho y, ta nghĩ chỉ cần hỏi một chút cũng biết món y phục này hẳn là của Tề Tào! Đem y phục cho biểu đệ, chẳng lẽ nàng đã sớm biết trượng phu sẽ không trở lại?

Uông thị ngây người sửng sốt, mặt đỏ lên:

– Dù là như vậy thì đã sao, nếu như chồng ta chết, ai có thể cấm ta tái giá? Họ Tề tử quỷ là bị người trong nha môn hại chết, cũng không liên quan tới chuyện giữa ta và biểu đệ.

Lục Viễn Chí cùng Hàn Phi Liêm đều cảm thấy Uông thị cùng Đỗ Trọng hiềm nghi rất lớn, xin Tần Lâm dùng đại hình bức ép đôi cẩu nam nữ này mở miệng nói thật, nhưng Tần Lâm chẳng qua chỉ cười cười, tựa hồ đã có chủ ý khác.

Tuần Kiểm lão gia chẳng qua là làm trành cho hổ, Tần Lâm gọi y tới khiển trách một phen, bảo y không thể tùy ý ức hiếp hương dân nữa.

Tuần Kiểm vội vàng gật đầu không ngừng đáp ứng, Tần Lâm đứng ở cửa nha môn Tuần Kiểm Ty nhìn về phía chúng hương thân nói:

– Sau này nếu vị lão gia này bức hiếp dân chúng nữa, mọi người cứ báo tên của Tần mỗ ta, Tri Phủ Vũ Xương Trương Công Ngư cùng Phó Thiên Hộ Cẩm Y Vệ Thạch Vi đều sẽ thay các ngươi làm chủ. Hoặc là đến Kinh Vương phủ Kỳ Châu trên thượng nguồn bốn mươi dặm, tìm Vương gia hoặc là thế tử mang tin miệng cho bản quan, cũng là như nhau.

Tuần Kiểm lão gia bị dọa sợ đến mồ hôi lạnh trên trán nhỏ xuống ròng ròng. Phó Thiên Hộ Cẩm Y Vệ, Tri Phủ Vũ Xương, còn có Kinh Vương thiên tuế, bất cứ người nào nhổ một sợi lông ra cũng còn to hơn tòng cửu phẩm Tuần Kiểm y.

Tần Lâm thấy các hương dân vẫn có chút nữa tin nửa ngờ, bèn quay sang hỏi Tuần Kiểm:

– Sau này ngươi còn dám ức hiếp dân chúng hay không, còn dám tác uy tác phúc không? Có tin bản quan tố ngươi một đạo lên Bắc Trấn Phủ Ty, sẽ cho tên khốn ngươi sung quân ba ngàn dặm hay không?

Tuần Kiểm lão gia gật đầu giống như gà con mổ thóc, luôn miệng nói không dám, không dám. Nhưng hai câu trước Tần Lâm hỏi y còn dám tác uy tác phúc hay không, đáp như vậy cũng không sai, câu hỏi sau cùng đáp như vậy hình như là nói Tần Lâm không dám tố y.

– Hừm!?

Tần Lâm hừ lạnh một tiếng trong mũi.

Vất vả lắm mới phản ứng kịp, mặt Tuần Kiểm lão gia trở nên đỏ bừng, luống cuống tay chân giải thích:

– Không phải hạ quan nói trưởng quan không dám tố cáo, nói là hạ quan không dám hoành hành bá đạo nữa… Ôi, cũng tại cái miệng thối này lại mạo phạm hổ uy trưởng quan, đáng đánh, đáng đánh!

Dứt lời Tuần Kiểm lão gia liền tát mấy cái lên gương mặt đã sớm to như đầu heo, mặc dù không dùng sức mạnh lắm, nhưng chạm vào chỗ sưng cũng khiến cho y đau tới nỗi nhe răng toét miệng.

Dân chúng thấy vậy không khỏi bật cười ầm, chỉ cảm thấy Tần Lâm thật sự là vị quan tốt đệ nhất trên đời này, mà vị Tuần Kiểm lão gia này sau này bất kể thế nào cũng không dám làm ác nữa.

Tần Lâm liền giải Uông thị, Đỗ Trọng cùng hai tên hộ phòng Thư Bạn về bến tàu, thêm bốn người con thuyền nhỏ hơi có vẻ chật chội, cũng may ngấn nước không sâu, thuyền lão Đại ra sức chèo trở về thượng nguồn.

Trắng đêm chưa ngủ, ba huynh muội Giang gia cũng không mệt mỏi, tụ ở phía sau nhỏ giọng lẩm bẩm bàn tán. Giang Mậu nói phạm nhân nhất định là đôi cẩu nam nữ Uông thị, Đỗ Trọng này, Giang Kính lại cảm thấy không thể loại bỏ hiềm nghi hai tên nha dịch kia, Phương Sư Gia châu nha cũng rất khả nghi.

Giang Tử lật qua lật lại tờ cung trạng của hai tên Thư Bạn kia, nửa ngày không tham dự hai vị ca ca thảo luận.

– Này, tiểu muội nói thử xem, ai là hung thủ?

Giang Mậu có vẻ hơi trẻ con nhìn muội muội, y là kẻ thông minh nhất trong huynh đệ Giang gia, nhưng từ nhỏ tỷ thí thơ sách luôn bại bởi tiểu muội, cho nên lúc này lại nổi lên lòng háo thắng, muốn so một lần đoán thử hung thủ của vụ án này.

Giang Tử ngẩng đầu lên, ánh trăng sáng tỏ chiếu lên mặt nàng trông càng thêm tuyệt mỹ:

– Mặc dù nhân mạng tày trời nhưng sẽ có nha môn phán đoán, cũng không phải là vấn đề tài năng như bậc Tể Phụ nên quan tâm, nếu Tam ca tự phụ có tài Trạng Nguyên, vì sao quan tâm chuyện này?

Giang Mậu lúng túng cười cười, tỏ vẻ không quan tâm lắm:

– Chẳng lẽ tiểu muội nghi ngờ chính sách triều chính mới của phụ thân hay sao, chuyện của Hưng Quốc châu này hẳn chỉ là ngẫu nhiên trùng hợp. Chỉ cần dùng Khảo Thành pháp…

Vốn y muốn nói chỉ cần lấy Khảo Thành pháp tăng cường lại trị, tự nhiên quan viên không dám dối trên gạt dưới, chợt lúc này thoáng động trong lòng, nghĩ đến tên Thư Bạn kia vừa cung khai. Chính là bởi vì Khảo Thành pháp tiến hành khảo hạch chỉ tiêu thu thuế đối với quan viên địa phương, Phương Sư Gia mới nghĩ ra chủ ý xấu xa giảm bớt thuế thu đo đạc diện tích ruộng đất của đại hộ địa chủ ít lại, chuyển sang trên đầu nông dân nghèo khổ.

Chẳng lẽ thật sự như lời của tên họ Tần kia, Nhất Điều Tiên Pháp tự vừa ra đời đã đi theo phương hướng sai lầm, cho dù là thi hành tốt hơn nữa vẫn là sai lầm hay sao?

Không thể nào, không thể nào! Giang Mậu rất muốn ngửa mặt lên trời kêu to một trận, bởi vì thứ mà sâu trong lòng y đã từng cho là không thể dao động, hiện tại đã xuất hiện vết nứt.

Giang Tử chỉ thở dài một tiếng, hai tay chống hàm, cổ tay bóng loáng như ngọc, đôi mắt toát ra tia sáng óng ánh dường như càng thâm thúy hơn cả trời đêm.

Cho dù là hai vị ca ca cũng không biết vị tiểu muội trí khôn hơn người này rốt cục đang suy nghĩ gì.

Thuyền đi lên thượng nguồn là đi ngược dòng nước, tốc độ chậm hơn rất nhiều so với thuận dòng mà xuống. Cho đến khi phía Đông lộ ra ánh sáng trắng, thuyền lão Đại và các huynh đệ của y mệt mỏi kiệt sức, cuối cùng cũng đưa thuyền tới bên ngoài Hưng Quốc châu, cặp vào mạn quan thuyền thủy chung vẫn đang thả neo ở giữa sông.

Mấy tên người hầu cải trang thành công tử đã sớm uống đến say khướt, đám thị nữ đã trở về đi ngủ, bọn họ vẫn còn đang chạm chén với nhau.

Giang Kính cười sai người đỡ mấy tên giả mạo này xuống dưới khoang nghỉ ngơi, mặc dù uống rượu xem ca vũ không có lao lực gì, nhưng duy trì cả đêm cũng không dễ chịu.

Tần Lâm dẫn Uông thị đi nhận thi thể.

Mới vừa thấy thi thể, Uông thị liền bị dọa sợ đến sắc mặt trắng bệch, lảo đảo lui về phía sau, vừa đúng ngả vào lòng Đỗ Trọng, quay mặt đi không dám nhìn thi thể trượng phu.

– Còn nói không phải là gian phu dâm phụ?!

Sắc mặt Lục Viễn Chí nháy mắt bừng đỏ, chính nghĩa nhanh chóng dâng trào, suýt chút nữa đã quát lên câu “mang Cẩu Đầu trảm ra” như trong tuồng hát.

– Sợ rằng chuyện này có ẩn tình khác!

Tần Lâm lắc đầu một cái.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240