Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 4
Phần 4: Độc Kế

“Đồ… đồ… có mắt không tròng!”

Kim Trấn Phủ vẫn còn thóa mạ, sau đó xoay người lại nặn ra vẻ mặt tươi cười, hơi khom lưng nói với Tần Lâm đang tỏ ra ung dung tự tại:

– Làm cho công tử chê cười, làm trễ nãi hành trình khách quý, quả thật có lỗi!

Nói ra cũng kỳ quái, lúc nói chuyện với vị “quý nhân” Tần Lâm này, Kim Trấn Phủ lại không cà lăm chút nào.

Tần Lâm nói giọng quan thoại Nam Trực Lệ, không hoảng hốt không vội vàng hỏi:

– Không kiểm tra Lộ Dẫn sao?

Kim Trấn Phủ lúng túng ho khan mấy tiếng, liếc xéo Ngưu Đại Lực đang tức giận nhìn Tần Lâm trừng trừng tựa hồ muốn nói điều gì, nhưng đã có mấy tên đồng bạn che miệng y lại.

Tần Lâm mỉm cười một tiếng, cất bước đi ra ngoài thành.

Bên ngoài thành thiên địa rộng lớn, ruộng nương kéo dài liên tiếp, ngoài xa núi non trùng điệp xanh biếc, tâm trạng Tần Lâm cũng trở nên thoải mái.

Thế nhưng rất nhanh hắn đã trở nên buồn bực: Ở nơi này vào năm Vạn Lịch thứ sáu, vạn dặm bờ cõi triều Đại Minh, rốt cục nơi nào mới là đất dung thân của mình?

Phía Nam Kỳ Châu, vạn dặm Trường Giang mênh mông cuồn cuộn chạy chồm về phía Đông. Cây cối trên núi non bờ Bắc sum suê rậm rạp, sơn đạo quanh co đã hoang vu không dấu chân người lui tới. Hiện tại chỉ có Tần Lâm đang bước thấp bước cao đi trên con đường đã bị cỏ hoang che lấp.

Triều Đại Minh nghiêm khắc thi hành chính sách chèn ép Bạch Liên giáo, mà Bạch Liên giáo xôn xao ở địa khu Kinh Hồ làm quan phủ tra xét nghiêm ngặt. Đối với Tần Lâm không có nguyên quán, không có Lộ Dẫn, chuyện cấp bách trước mắt là mau sớm thoát đi địa khu Kinh Hồ, đi tới địa khu nào đó có chính sách kiểm tra Lộ Dẫn tương đối thoáng hơn một chút. Trên thực tế sau thời Vĩnh Lạc, chính sách Lộ Dẫn đã trở nên vô cùng lỏng lẻo, chỉ áp dụng lúc tình trạng xã hội trở nên cấp bách nghiêm ngặt…

Năm Vạn Lịch thứ sáu triều Đại Minh tuy đã có không ít tai họa ngầm ẩn núp, nhưng bên trong có Trương Cư Chính nắm việc triều chính, bên ngoài có các tướng tài như Thích Kế Quang, Du Đại Du lãnh binh. Phía Bắc Yêm Đáp Hãn xưng thần nạp cống, phía Nam cướp biển đã bị san bằng, được coi là thời kỳ thái bình thịnh trị. Ngoại trừ địa khu Kinh Hồ có Bạch Liên giáo gây loạn, những địa phương khác nhất định sẽ không tra xét người đi đường quá mức nghiêm khắc.

Từ Kinh Hồ xuôi dòng mà xuống chính là Giang Nam, từ thời Đường Tống đã được xưng là đô thị phồn hoa, thương nhân lui tới như dệt cửi, chế độ Lộ Dẫn ở đó e rằng đã trở thành một mảnh giấy lộn mà thôi.

Tần Lâm chuẩn bị đi đường núi tránh khỏi trạm canh, từ từ tìm một bến thuyền nhỏ bên bờ Trường Giang, đáp thuyền xuôi gió đi về phía hạ nguồn Trường Giang. Như vậy một mặt né tránh được địa khu Kinh Hồ tra xét Lộ Dẫn nghiêm ngặt, mặt khác đến Giang Nam ven biển thương phẩm kinh tế phát đạt, thân là người hiện đại kiến thức phong phú còn sợ không có đất dụng võ sao?

Sơn đạo ít có người đi, con đường hơn phân nửa bị cỏ hoang che lấp, chông gai mọc đầy. Một thân áo vải của Tần Lâm bị gai góc trên đường xé cho rách bươm.

Sau khi qua một ngã ba, chợt hắn dừng bước, cảnh giác nhìn về phía trước: Nơi đó có mấy nhánh gai bị gãy.

Chuyện này đối với người bình thường cũng không có gì kỳ quái, mặc dù đường núi vắng vẻ nhưng thỉnh thoảng cũng có thợ săn, tiều phu lui tới, cũng có thể là dấu vết của dã thú cỡ lớn đi qua để lại.

Nhưng đối với Tần Lâm thân là cao thủ trinh sát hình sự, bất cứ dấu vết nào cũng sẽ không dễ dàng bỏ qua.

Hắn lập tức nằm xuống đất kiểm tra dấu chân, sau khi phát hiện mấy dấu chân đầu tiên là ngẩn ra, sau đó sắc mặt ngưng trọng dùng chân của mình ướm thử, lại đo đạc khoảng cách giữa hai dấu chân trước sau, rốt cục mới thở phào nhẹ nhõm.

Kế tiếp Tần Lâm lại tìm kiếm tỉ mỉ trong bụi gai gãy kia, cho đến khi tìm được một mảnh vải chỉ to bằng đầu ngón tay út mắc trên nhánh gai, hắn mới nở một nụ cười thoải mái.

Hắn vừa đi tiếp vừa quan sát cẩn thận, sau khi tiến về phía trước chừng hai ba dặm, Tần Lâm lại ngừng lại một lần nữa, nhìn nhìn một bụi gai cũng bị gãy giống như trước, sau đó thình lình quay về phía một bụi cây rậm rạp cách đó chừng bảy tám trượng kêu to:

– Vị bằng hữu này, ra đây đi! Đường lớn mênh mông mạnh ai nấy đi, chúng ta không quen biết, gặp nhau ở chỗ này cũng coi là duyên phận, cần gì phải giấu đầu lòi đuôi như vậy?

Nơi bụi cây kia không có chút động tĩnh nào cả, giữa núi rừng hết sức yên tĩnh, chỉ có nơi xa có tiếng chim hót ríu rít.

Tần Lâm lòng tin mười phần nói:

– Lão huynh không cần ẩn núp nữa, ngươi một thân một mình đi tới đây, mặc trường sam màu nguyệt bạch, chân mang giày nhẹ đế bằng, thân cao chừng năm thước hai tấc, tuổi chừng hai mươi lăm, thân thể cường tráng. Điểm quan trọng nhất là trên chân trái ngươi có thương tích, bằng hữu, ta nói không sai chứ?

Trong bụi cây chợt vang lên tiếng lào xào, chợt một thanh niên thân thể cường tráng từ trong đó chui ra, lưng đeo một cái bao nhỏ, tay nắm một thanh đơn đao, quả nhiên chân trái có vết máu loang lỗ, dáng đi khập khiễng. Sau khi y nhìn thấy Tần Lâm chỉ là một tên tiểu tử mười lăm mười sáu tuổi, trên mặt của thanh niên vốn là hung ác nham hiểm lộ ra vẻ kinh ngạc.

Tần Lâm thấy xác nhận phán đoán của mình, không khỏi có mấy phần tự đắc.

Lúc ban đầu hắn phát hiện dấu chân là giày da trâu, có hơi thắc thỏm trong lòng. Bởi vì trước đây hắn đã quan sát dân chúng ở thời này không phải là mang giày cỏ chính là giày vải, kẻ mang giày da trâu như vậy rất có thể là người trong công môn. Mình một thân một mình đi nơi vùng hoang dã như vậy, rất có thể bị cản lại kiểm tra, sẽ bị ngộ nhận là nghịch phỉ Bạch Liên giáo.

Rất nhanh nhận ra dấu chân trên đường mới đây đều thuộc về cùng một người, hắn mới thở phào nhẹ nhõm, sau đó phán đoán chân trái người này rõ ràng có hơi tập tễnh, hình dáng dấu chân cũng không phải là trước sau như một giống như người bị thọt chân bình thường. Từ đó mới biết người này chỉ mới bị thương chân gần đây, bởi vì bị đau mà dùng sức không đều mới có dấu chân không ổn định như vậy, Tần Lâm càng thêm xác định suy đoán của mình.

Mặc dù biến thành thiếu niên mười lăm mười sáu tuổi, khí lực yếu bớt không ít, nhưng công phu cầm nã đánh nhau vẫn còn, đối phó một đối thủ chân bị thương không nhẹ vẫn rất ổn.

Sau khi tìm được mảnh vải trong bụi gai chính là bằng chứng xác nhận suy đoán cụ thể hơn. Màu sắc miếng phải này không phải là loại “Thanh chiến bào, hồng khỏa đỗ” (chiến bào màu xanh có miếng yếm bụng màu đỏ) của nha dịch, lại không phải là chiến y màu đỏ uyên ương của vệ sở binh, càng không phải là Phi Ngư phục màu vàng kim của Cẩm Y Vệ, chẳng qua là loại y phục của bách tính bình dân hay mặc.

Thanh niên hung ác nham hiểm kinh ngạc vì chỉ mấy câu Tần Lâm đã vạch trần gốc rễ của y, lại không biết căn cứ dấu chân phác họa ra hình dáng kẻ hiềm nghi là kỹ thuật trinh sát hình sự đơn giản nhất.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240