Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 36
Phần 36: Cốt Cách Thanh kỳ

Lục Viễn Chí đồng hành cùng Tần Lâm đi Xóa Loan thôn, đi uống rượu mừng tân nhậm Ban Đầu tráng ban Ngưu Đại Lực nha môn Tri châu, có chút bận tâm nhìn bằng hữu bên cạnh một chút.

Bất kể lúc nào Tần Lâm đều tỏ ra hết sức tự tin, cho người ta có được lòng tin lớn lao. Nhưng từ khi ghé qua tiệm sách kia, hắn liền trầm mặc cho tới bây giờ, toát ra vẻ thất vọng, làm cho Lục Viễn Chí vốn hay lạc quan tươi tắn cũng u sầu theo.

Chẳng lẽ tiệm sách kia có quỷ, Tần ca trúng tà? Lục Viễn Chí chớp đôi mắt nhỏ.

Tần Lâm thở dài một tiếng thật dài, mày kiếm cau chặt.

Nhà giàu sang trước khi cưới chính thê mua mấy tiểu thiếp bên người, là chuyện thường xảy ra ở thời đại này. Loại thị thiếp này địa vị cực thấp, tương lai sau khi chính thê nhập môn càng bị khi dễ, quả thật không khác gì nô tỳ. Nếu không phải là nghèo cùng không còn đường nào để đi, cho dù là dân chúng tiểu môn tiểu hộ cũng không muốn đẩy con mình tới tình cảnh làm thiếp cho người.

Tuy Lý Kiến Trung là xuất thân Cử Nhân tiền đồ ảm đạm, dầu gì cũng là chính thất phẩm Tri huyện, huống chi lấy tình cảm thương yêu của Lý Thời Trân đối với cháu gái mà nói, tương lai Thanh Đại bất kể thế nào cũng phải gả làm chính thê cho người.

Hoàng Liên Tổ lại dám nói lên muốn Thanh Đại làm thị thiếp y, thực là vũ nhục lớn lao, Lý Thời Trân giận đến cả người phát run, liền trở mặt tại chỗ với y, rót trà đuổi khách.

Hôm qua lúc bọn Tần Lâm trở lại y quán, Hoàng Liên Tổ đã sớm chật vật mà đi, nếu không thật sự là Tần Lâm muốn giáo huấn tên này một chút.

Vốn là theo ý tưởng Tần Lâm, nếu Lý Thời Trân quả quyết cự tuyệt yêu cầu Hoàng Liên Tổ, Lý gia lại là Kinh Hồ thần y đại danh đỉnh đỉnh, phụ thân của Thanh Đại Lý Kiến Trung lại thân là Tri huyện Tứ Xuyên Bồng Khê, chẳng lẽ Hoàng Liên Tổ còn dám công khai cướp hôn?

Các đệ tử ở y quán lo lắng vô cùng đã hoàn toàn lật đổ cái nhìn của Tần Lâm. Bị giới thượng lưu nho lâm và quy pháp quốc gia ước thúc, tất nhiên Hoàng Liên Tổ không dám công khai dùng sức mạnh cướp dân nữ. Nhưng y ôm dạ xấu xa, khó bảo đảm sau này không làm ra chuyện gì làm khó y quán Lý thị.

Có câu nói không sợ giặc trộm, chỉ sợ giặc dòm ngó, Hoàng Liên Tổ có thân phận Cẩm Y Vệ Tổng Kỳ, có tỷ tỷ là trắc phi Kinh Vương làm chỗ dựa, còn có cái gì không làm được? Tương lai y quán hơn phân nửa phiền phức sẽ nối đuôi nhau kéo tới.

Tần Lâm nghe nổi giận trong lòng, hắn sớm biết vào thời đại này quan phủ quyền lực cực lớn, đây gọi là “Phá nhà Tri huyện, diệt môn Tri phủ”, dân chúng phổ thông quyết không dám chống lại cùng quan phủ, cho nên mới ra bạc tương trợ Ngưu Đại Lực làm chức dân tráng Ban Đầu. Hắn có ân cứu mạng Ngưu thị, nếu tương lai muốn làm gì đó ở Kỳ Châu thành, ắt Ngưu Đại Lực sẽ hết lòng giúp đỡ.

Nhưng ba ban nha dịch nhiều nhất cũng chỉ có thể trấn áp lưu manh địa phương phá hoại, gặp loại con nhà giàu như Hoàng Liên Tổ không có tác dụng gì. Luận võ công Ngưu Đại Lực một cái tát là có thể đánh cho y sống dở chết dở, nhưng người ta mặc trên người Phi Ngư phục Cẩm Y Vệ Tổng Kỳ, có người dân nào dám đánh thân quân của thiên tử, phạm vào tội danh mưu nghịch tạo phản?

Muốn trị Hoàng Liên Tổ, phải động thủ từ phương diện quan trường… Tần Lâm càng ngày càng khao khát làm quan hơn, vào thời đại này chỉ có lên làm quan, làm đại quan, mới có thể có danh dự cùng tư cách, mới có thể bảo vệ người bên cạnh mình.

Đường tắt tốt nhất bước vào sĩ đồ triều Đại Minh, dĩ nhiên chính là cuộc thi khoa cử. Vất vả học tập, Tam Tự kinh khai ngu dốt cho đệ tử, Tứ Thư Ngũ Kinh vào tay, thi Tú Tài vào châu học phủ học, thi Hương thi Cử Nhân, thi Hội thi Cống Sĩ, thi Đình thi Tiến Sĩ. Chỉ cần lên làm Tiến Sĩ chính là cá nhảy long môn, ba năm Thứ Cát Sĩ Tán Quán, bên trong là Điểm Hàn Lâm, bên ngoài là Phóng Cấp Sự, Ngự Sử, đi lên nữa trong triều chính là Đại Tiểu Cửu Khanh, Trực Điện Học Sĩ, ra ngoài chính là Bố Chính Sứ, Tuần Phủ, Tổng Đốc, quả thật là con đường lên thẳng chín tầng mây.

Nếu là kim quang đại đạo, dĩ nhiên Tần Lâm muốn nhắm vào đó. Đương triều Trương Cư Chính chấp chính Giang Lăng, chớ nói chỉ là Cẩm Y Vệ Thiên Hộ, trắc phi Kinh Vương, cho dù là Cẩm Y Vệ Chỉ Huy Sứ, Phiên Vương các nơi, chỉ cần thấy lão nhân gia ngay cả cái rắm cũng không dám đánh, uy phong bực nào, quyền lực bực nào!

Không ngờ rằng sau khi tới thư điếm Liễu gia xem ghi chép Cử Nhân, Tiến Sĩ khoa Bính Tý, nhất thời Tần Lâm cảm thấy lạnh lòng: Khoan nhắc tới thư pháp đoan trang mỹ lệ, cho dù là cơ cấu văn chương pháp độ, dùng điển cố tinh xảo, khí thế uy nghiêm, sợ rằng giáo sư hệ Trung văn Trung Quốc đời sau chưa chắc có thể vượt qua.

Về phần bản thân Tần Lâm, thậm chí có một số chữ ít thấy cũng không nhận ra.

Không có cách nào, học sinh đời sau phải học mười mấy môn công khóa, phải rèn luyện thể dục, chơi game lên nét… Học sinh thời cổ mười năm như một ngày học vùi đầu miệt mài vất vả, hai bên không ở cùng một khởi điểm, không thể nào so sánh. Bất kể đời sau đánh giá bát cổ văn (Chỉ một thể loại văn trong khoa cử thời Minh – Thanh, quy định về phân đoạn rất nghiêm ngặt, nội dung rỗng tuếch, hình thức cứng nhắc, gò bó tư tưởng con người. Gồm 4 đoạn, mỗi đoạn 2 vế, tất cả có 8 vế) khô khan cứng nhắc tới mức nào, nhưng không thể không thừa nhận, quả thật các thư sinh triều Đại Minh viết loại văn này rất giỏi, khó có thể vượt qua.

Con bà nó, vì sao rất nhiều tiền bối xuyên việt chỉ cần dựa vào mấy câu thơ đời sau là có thể tung hoành khoa trường đánh đâu thắng đó, Thám Hoa, Trạng Nguyên, ngay cả Tam Nguyên cũng có thể trúng cử. Đến phiên lão tử xuyên việt ngay cả mấy chữ ít thấy cũng không nhận ra, thiên lý ở đâu?!

Tần Lâm thật sự muốn chỉ lên trời mắng tặc lão Thiên, đầu ngón tay vừa mới giơ lên một nửa sực nhớ lúc này cũng không thể mắng loạn trời cao. Vạn nhất bị hiểu lầm là Hoàng Sào, Tống Giang sẽ bị quan phủ bắt lại, không thể làm gì khác hơn là ủ rũ thu tay lại.

Bên cạnh Lục Viễn Chí một mực quan sát thần sắc Tần Lâm, thấy vẻ mặt hắn âm trầm bất định lại toát mồ hôi, thiếu niên mập chợt bĩu môi, lên tiếng nói:

– Đậu hủ Tây Thi, Tần ca, bọn họ nói đậu hủ Tây Thi ở phía trước, không phải là huynh từng hỏi qua sao, xem kìa, phía dưới lá cờ màu hạnh huỳnh (màu vàng hơi đỏ) kia kìa…

Mấy ngày trước đây các sư huynh đệ đùa giỡn nhắc tới đậu hủ Tây Thi Kỳ Châu, Tần Lâm tò mò hỏi tới, ai nấy đều nở nụ cười nói cho hắn biết đậu hủ Tây Thi này có dung nhan có chim sa cá lặn, bế nguyệt tu hoa, chọc cho lòng hiếu kỳ hắn nổi lên, muốn tới kiến thức một chút.

Nhưng nhìn theo đầu ngón tay Lục Viễn Chí, nào có cái gì đậu hủ Tây Thi? Chỉ có một lão thái bà tóc bạc da mồi ngồi ở phía sau quầy đậu hủ, nếp nhăn trên mặt cũng có thể dùng làm bàn giặt y phục.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240