Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 69
Phần 69: Nhiệm Vụ Trọng Yếu

Đồng thời hung tợn nhìn chằm chằm Tần Lâm, thần sắc rõ ràng là nói “Ngươi nhất định phải chết”.

– Cường đạo thật là to gan, dám không coi Kinh Vương phủ cùng chúng ta ra gì! Là quân, trở về cầm danh thiếp thế tử đưa tới Kỳ Châu Vệ, là dân, giải tới châu nha môn…

Trương công công kia nói chuyện thanh âm mềm mại the thé, từ từ bước xuống thang lầu, tú bà vội vàng chạy tới, giống như vừa vớ được cọng rơm cứu mạng. Phàn Sơn quận vương là bàng chi của Kinh Vương, thật ra thì tại triều đình cũng không được coi trọng gì, chớ nói chi là Mã quản sự gì đó chỗ dựa của Xuân Phong lâu. Ngược lại vị Trương công công này là hồng nhân theo bên mình thế tử Kinh Vương, so ra thế lực của y còn lớn hơn nhiều lắm.

Tần Lâm ở nguyên tại chỗ chờ đợi, nở một nụ cười hết sức lạnh nhạt.

Ngược lại, Trương công công vừa nhìn thấy hắn liền bị dọa sợ đến run lên, tức gần nổ phổi vung tay áo gạt tú bà sang bên, sau đó khép nép đi tới gần Tần Lâm, cẩn thận nói:

– Tần công tử vào Cẩm Y Vệ từ khi nào vậy, tiểu nhân chưa kịp chúc mừng, thất lễ thất lễ. Mấy ngày nay ngài không tới vương phủ, Vương gia cùng thế tử nhà ta đều nói nhớ ngài…

Tú bà ngạc nhiên không hiểu chuyện gì.

Thì ra này Trương công công chính là hoạn quan Trương Tiểu Dương Thừa Phụng Ty Kinh Vương phủ, y đã từng thấy Kinh Vương thiên tuế lấy lễ đối đãi Tần Lâm như thế nào, thầm nhủ trong lòng: Mình len lén chạy tới đi dạo thanh lâu, ngàn vạn lần chớ bị Tần Lâm nói cho thế tử hoặc là thiên tuế biết.

Tần Lâm như cười như không quan sát Trương Tiểu Dương, thái giám phía dưới không có cũng tới đây dạo thanh lâu, chắc là giả phượng hư hoàng rồi. Trương công công này tuổi không lớn lắm, chiêu trò cũng không ít, nhưng cũng buồn cười.

Trương Tiểu Dương xoay người một cái tát vào mặt tú bà:

– Tần công tử có cái gì dặn dò, ngươi dám không làm theo sao? Thiên tuế gia cùng thế tử đều đãi Tần công tử như thượng tân, ngươi có mấy cái đầu mà dám vi lệnh lão nhân gia?!

Tú bà không còn lời nào có thể nói, ánh mắt vòng vo mấy vòng, thật đúng là mặt của kỹ nữ nói thay đổi liền thay đổi ngay, thoáng chốc nặn ra gương mặt tươi cười, vung khăn tay lên:

– Ôi chao Tần Đại nhân, vì sao không nói sớm… Bây đâu nữa, mau đưa tiền cữ thường lệ ra… Không, lấy thêm hai phần nữa, coi như là Xuân Phong lâu chúng ta chúc mừng Tần Đại nhân!

Tần Lâm ra hiệu bảo Triệu Ích Minh nhận lấy bạc, cự tuyệt tú bà mời mọc tìm mấy cô nương bồi rượu.

Nhìn dáng vẻ Trương Tiểu Dương thấp thỏm bất an, Tần Lâm suy đoán hơn phân nửa không cho thái giám đi dạo thanh lâu, bèn an ủi y một hồi, hứa sẽ không tiết lộ chuyện này.

Trương công công nhất thời cảm kích rơi nước mắt, ngược lại năn nỉ Tần Lâm tương lai có cơ hội nói tốt vài câu giùm y trước mặt Vương gia, thế tử, cuối cùng ngồi lên kiệu nhỏ, trở về Kinh Vương phủ.

Xuân Phong lâu vừa xuống nước, các kỹ viện đổ trường khác cũng xuôi theo chiều gió nộp tiền cữ thường lệ, đặc biệt là nghe nói Hiệu Úy dẫn đầu chính là vị Tần gia từng làm cho Hoàng Liên Tổ mấy lần thua thiệt, càng không ai dám vuốt râu hùm, chuyến đi này của Tần Lâm có thể nói là vô cùng thuận lợi.

Chúng quân dư rảnh rỗi, Tần Lâm cũng không để cho bọn họ đi ra ngoài gieo họa dân chúng, mà là tới sân viện Hàn Phi Liêm luyện tập kỹ năng chuyên nghiệp.

Vì vậy dân chúng chung quanh thường xuyên có thể nghe được tiếng hò hét bay qua tường rào, vô cùng dõng dạc rõ ràng:

– Tú Xuân đao ra nhanh chóng sét đánh, Đại Minh ưng khuyển là cẩm y! Gan ruột là sắt mật là thép, khuông phò nước tất cả đồng lòng. Chống nộp thuế phải bị đả kích, phong lâm hỏa sơn uy danh lập, đập là vỡ, đánh là tan, thu cho đủ tiền cữ thường lệ.

Tần Lâm đánh bậy đánh bạ, thậm chí còn khiến cho nhiều năm sau cẩm y quân dư trở thành một cánh quân đánh đâu thắng đó của triều Đại Minh, trăm trận trăm thắng uy chấn địch đảm, đánh ra quân uy đánh ra quốc uy.

Có Đông Doanh võ thuật gia Cung Bản Vũ Tàng tiên sinh hai mươi năm sau lưu lạc cảng Ninh Ba, làm xiếc tạp kỹ kiến thức làm chứng:

– Khi gạch đá tung bay đầy trời cùng vô số quyền cước không thấy rõ lai lịch ngăn cướp biển ở cảng khẩu, ta thật không dám tưởng tượng đây chỉ là một chi cẩm y quân dư quy mô nhỏ… Nếu như nói võ sĩ Nhật Bản dưới tàng cây anh đào là bụi bậm, như vậy cẩm y quân dư triều Minh tuyệt đối là bão cát!

Cuộc sống tiêu dao của Tần Lâm không được mấy ngày, công việc Bá Hộ Sở Kỳ Châu từ từ bắt đầu trở nên bận rộn. Từ Tổng Kỳ, Tiểu Kỳ cho đến quân dư tầng dưới chót nhất tất cả đều chia ra đi tới khắp các hang cùng ngõ hẻm trong thành, tỉ mỉ dò xét động tĩnh Bạch Liên giáo.

Bởi vì một đại nhân vật vai gánh trách nhiệm nặng nề sắp suất binh đi ngang nơi đây, chuyện hệ trọng liên quan đến quân quốc, không cho phép nửa điểm sai lầm.

Từ năm ngoái Bạch Liên giáo bắt đầu phản loạn ở địa khu Kinh Tương liên tục, phần lớn đã bị quân Minh cùng Cẩm Y Vệ kịp thời trấn áp. Chỉ có Tương Tây Ma Dương Kim Đạo Lữ cực kỳ hung hăng ngang ngược, mượn tà thuyết Vô Sinh Lão Mẫu đầu độc dân chúng, lại cấu kết Tương Tây Miêu Dao ba mươi sáu động chủ, binh thế quá lớn, đã công chiếm Ma Dương huyện thành, đang khua cờ gióng trống tiến quân Thần Châu phủ, binh phong nhắm vào Trường Sa, Vũ Xương.

Địa phương quân Minh chậm chạp mãi không thể tiêu diệt Kim Đạo Lữ, thế giặc càng ngày càng trở nên mạnh mẽ, các Tuyên Úy Ty động chủ trại chủ Cửu Khê Man, Vĩnh Thuận gần đó cũng bắt đầu lung lay không chừng. Nếu như không cấp tốc tiêu diệt, thế cục Tương Tây rất có khả năng sụp đổ mà không thể thu thập.

Vì vậy triều đình vội vàng điều lão tướng Đặng Tử Long, Đô Chỉ Huy Thiêm Sự, chấp chưởng Đô Chỉ Huy Sứ Ty Chiết Giang lấy hàm Tham Tướng dẫn ba ngàn Chiết binh (binh Chiết Giang) tinh nhuệ tăng viện Kinh Tương, hỏa tốc chạy tới Ma Dương diệt quân phản loạn.

Đặng Tử Long từ Chiết Giang chạy tới Tương Tây, đương nhiên là đi thuyền theo Trường Giang mà lên, qua Động Đình hồ vào Thần Châu. Kỳ Châu Vệ nhiều năm qua gánh vác vận chuyển đường thủy trên Trường Giang, có bến tàu hoàn bị, xưởng sửa thuyền cùng lương thực chất đống như núi. Chiết binh ngồi hạm thuyền Thủy sư trước khi vào Động Đình hồ sẽ ghé chỗ này sửa chữa thuyền bè, bổ sung quân lương.

Đặng Tử Long là một viên danh tướng kháng Oa (lùn, chỉ người Nhật thời xưa), Chiết binh thủ hạ của lão lại là bách chiến chi sư do Thích Kế Quang huấn luyện qua. Lão đến không khác nào một gậy giáng vào đầu quân phản loạn Tương Tây, như vậy, Bạch Liên giáo vốn nổi danh quỷ kế đa đoan tuyệt đối sẽ không ngồi chờ chết, nhất định sẽ nghĩ hết biện pháp ngăn trở Đặng Tử Long dẫn quân tham chiến.

Trạm trung chuyển Kỳ Châu này không nghi ngờ gì là địa điểm tốt nhất cho bọn họ hạ thủ. Bắc Trấn Phủ Ty, Thiên Hộ Sở đều phát mệnh lệnh tới, yêu cầu Bá Hộ Sở Kỳ Châu cần phải tra xét cả ngoài sáng lẫn trong tối, đập tan âm mưu Bạch Liên giáo, bảo đảm đại quân dẹp loạn tới được Thần Châu đúng kỳ hạn.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240