Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 2
Phần 2: Kỳ Châu thành (Trung)

Đại hán râu rồng cầm đầu mặc sắc phục Bá Hộ thống lĩnh, thấy tình cảnh hỗn loạn người người nhốn nháo ở chợ Nam, lập tức cau mày, từ xa đã quát lớn:

– Cẩm Y thân quân ra khỏi thành tập nã nghịch phỉ Bạch Liên, dân chúng chớ có kinh hoảng, mau mau tránh đường cho chúng ta!

Vốn Cẩm Y Vệ có mười bốn Thiên Hộ Sở vào triều Vĩnh Lạc, đến triều Vạn Lịch này đã tăng lên đến mười bảy. Ngoại trừ bảo vệ kinh sư, còn có Thiên Hộ Sở chia ra đóng tại các Thừa Tuyên Bố Chính Sứ Ty, Bá Hộ Sở đóng ở các nẻo đường giao thông chính yếu tại các phủ châu.

Kỳ Châu thành ở bên bờ Trường Giang, không chỉ có bên trái giáp Khuông Lư, bên phải giáp Động Đình, là đất mà binh gia đời đời phải tranh, mà còn là chỗ Kinh Vương tông thất Đại Minh lập phủ. Từ năm Chính Thống (1436 – 1449) Kinh Hiến Vương Chu Chiêm Cương đến Kinh Vương Chu Thường Quán năm Vạn Lịch bây giờ, bảy đời sinh sôi con đàn cháu đống. Trong thành Quận vương, Quận chúa, Trấn Quốc tướng quân, Phụ Quốc tướng quân… nhiều vô số kể. Phủ đệ lầu đài mọc lên từ đất bằng, nguy nga không kém gì Hoàng cung, triều đình thiết lập Bá Hộ Sở Cẩm Y Vệ ở nơi này, ngoài sáng là vì bảo vệ tông thất, trong tối cũng là có ý giám thị.

(Biên chế quân đội thời Minh cứ mỗi quận được lập ra một sở, liên quận lập một vệ. Một vệ có sáu bảy ngàn người, một Thiên Hộ Sở có khoảng một ngàn hai trăm người. Bá Hộ Sở có trên dưới trăm người, chia ra hai Tổng Kỳ dẫn dắt năm mươi người, mười Tiểu Kỳ dẫn dắt mười người.)

Cẩm Y Vệ trú trong Kỳ Châu thành, quân lương từ trên ty phát đến Thiên Hộ Sở rồi đến Bá Hộ Sở, tầng tầng lớp lớp qua mỗi nơi hao hụt mất một phần, tới tay còn dư lại không có mấy, cộng thêm các Cẩm Y Hiệu Úy bên ngoài tự biết cách xa kinh sư xa ánh mặt trời, không tránh được lục soát vơ vét chút đỉnh tiền bỏ túi riêng. Ngoài ra còn cấu kết với đám lưu manh vô lại, cường hào ác bá địa phương, khiến cho dân chúng sợ bọn họ như sợ cọp, hai chữ Đề Kỵ quả thật có thể làm cho con nít khóc đêm phải nín ngay tức khắc.

Cho đến nghe nói đội Đề Kỵ này là ra khỏi thành lùng bắt nghịch phỉ Bạch Liên giáo, dân chúng chợ Nam mới thở phào một hơi dài.

Triều Đại Minh từ khi lập quốc tới nay nghiêm cấm các môn phái tà đạo phương thuật như Minh giáo, Bạch Liên giáo, nhiều năm qua Bạch Liên giáo khởi nghĩa vô số, Kỳ Châu lại là trung tâm truyền bá của Bạch Liên giáo tại địa khu Kinh Hồ.

Chỉ lấy Kỳ Châu bản địa mà nói đã có Vương Ngọc Nhị năm Hồng Vũ thứ sáu tụ chúng thắp hương, mưu làm loạn, năm Vĩnh Lạc thứ tư Tăng Thủ Tọa tụ tập nam nữ, lập Bạch Liên xã, hủy hình đoạn chỉ, giả thần giả quỷ, cho đến ngày nay vẫn có Bạch Liên giáo đồ hoạt động, phường thị thỉnh thoảng vẫn thường nghe nói.

Quan quân ra khỏi thành lùng bắt nghịch phỉ Bạch Liên thật ra là chuyện hết sức bình thường. Các Cẩm Y Hiệu Úy quân tình khẩn cấp không rảnh để quấy nhiễu các thương hộ, tự nhiên dân chúng đại định trong lòng, cục diện hỗn loạn nhanh chóng hóa giải trong chốc lát, rất nhanh đã nhường đường cho đội Đề Kỵ này chạy tới.

Sắc mặt ai nấy đều trở nên nhẹ nhõm, chỉ có thiếu niên áo vải đứng trong hẻm nhỏ bên cạnh hàng thịt vẫn đang cúi thấp đầu, lộ ra vẻ hết sức nổi bật trước mắt mọi người.

Vị Cẩm Y Vệ Bá Hộ râu rồng kia hơi có vẻ kinh ngạc, ánh mắt liền quét tới Tần Lâm.

Tần Lâm tựa hồ phát hiện tình huống có vẻ không đúng, đưa tay nâng đấu lạp lên, đúng lúc đụng phải ánh mắt như điện của Bá Hộ râu rồng, sau khi hai bên đồng thời ngẩn ra, hắn làm như không có chuyện gì xảy ra đưa mắt nhìn sang nơi khác.

Trong lòng Bá Hộ râu rồng lấy làm kỳ, phải biết Cẩm Y Vệ Đề Kỵ sát khí đằng đằng, dân chúng bình thường hết sức sợ hãi, nếu như gặp phải ánh mắt vị Bá Hộ Đại nhân như y nhất định bị dọa sợ đến kinh hãi run rẩy, há có thể tỏ ra không có chuyện gì như thiếu niên này.

Trong lòng sinh mối nghi ngờ, Bá Hộ râu rồng quay đầu ngựa, hai chân kẹp nhẹ bụng ngựa, nhìn về phía thiếu niên áo vải vừa xoay qua chỗ khác.

Tần Lâm cười khổ, thấp giọng lẩm bẩm mấy câu mà người xung quanh nghe qua không hiểu ất giáp gì:

– Quả thật là xui xẻo, không ngờ rằng kinh nghiệm phản trinh sát của đời trước dùng ở đời Minh này, kết quả lại hoàn toàn ngược lại…

Năng lực phản trinh sát đời trước của hắn yêu cầu lúc đối mặt người khác tra xét phải bình thản như không, không thể kinh hoảng thất thố. Tần Lâm bằng vào kỹ năng phản trinh sát căn bản trà trộn qua được mấy chỗ tuần tra, nhưng đến lúc gặp phải Cẩm Y Vệ lại không qua được.

Dân chúng thấy Đề Kỵ đều sợ như rắn rít, chỉ mình ngươi tỏ ra thản nhiên như không, không phải là hết sức khác thường sao?

Vốn là người thông minh tuyệt đỉnh, tâm niệm thay đổi thật nhanh, thoáng chốc Tần Lâm liền hiểu đạo lý trong đó, như vậy bây giờ không thể làm gì khác hơn là đánh cuộc một lần.

Thấy Cẩm Y Hiệu Úy nhìn chằm chằm thiếu niên, vốn là những người đứng ở bên cạnh hắn không có chuyện gì lập tức dang ra thật xa. Trên mặt bọn họ ra vẻ “Chuyện không liên quan đến ta, ta chỉ là bàng quan xem hát”. Quan binh canh cửa Nam cách đó không xa cũng bắt đầu chú ý tới phương hướng này, khẩn trương cầm đao thương lên.

Ngay cả cơ hội thừa dịp loạn chạy đi Tần Lâm cũng không có, bất quá hắn tựa hồ sớm có suy tính, cũng không kinh hoảng.

Bá Hộ râu rồng giục ngựa tới trước mặt thiếu niên kia, ở trên lưng ngựa nhìn từ trên cao xuống thiếu niên bên dưới một cách lạnh lùng. Thiếu niên không tỏ ra sợ hãi như trong tưởng tượng của y, ngược lại dùng ánh mắt tò mò quan sát vị Cẩm Y Vệ Bá Hộ vốn chỉ có thể nhìn thấy trong phim ảnh, vẻ mặt vẫn lạnh nhạt như trước, thậm chí khóe miệng từ từ bắt đầu nhếch lên, hóa thành một nụ cười tiêu chuẩn chỉ để lộ bốn cái răng cửa. Hắn ôm quyền nhìn Bá Hộ, lưng vẫn thẳng tắp như trước, không hề khom xuống dù là nửa tấc.

Trong lúc mọi người còn đang suy đoán chỉ trong khoảnh khắc Tú Xuân đao có ra khỏi vỏ, suối máu ngất trời đầu người rơi xuống đất hay không, chỉ nghe soạt một tiếng, Bá Hộ râu rồng run tay mở ra một bức vẽ.

Thì ra là một bức vẽ chân dung yếu phạm của Bạch Liên giáo, bên dưới có một hàng chữ đỏ: Kỳ Châu gian tà yêu phỉ thủ ác Cao Sài Vũ, truy nã trên đường thủy lẫn đường bộ bất kể sinh tử, treo thưởng tám trăm lượng bạc.

So sánh tỉ mỉ, thấy rõ ràng chân dung yếu phạm trên bức vẽ khác xa thiếu niên trước mặt, Bá Hộ râu rồng vừa thất vọng rồi lại lắc đầu một cái, đây là chuyện nằm trong dự liệu của y.

Lúc Tần Lâm học đại học có mấy người bạn sinh ra lớn lên ở Nam Kinh, hắn bèn bắt chước khẩu âm bọn họ, lấy giọng Nam Kinh nói với Cẩm Y Vệ Bá Hộ kia:

– Đại nhân, chẳng lẽ ngài hoài nghi ta là nghịch phỉ Bạch Liên giáo sao?

Bá Hộ râu rồng nghe Tần Lâm nói giọng quan thoại Nam Trực Lệ (cách gọi Nam Kinh ngày xưa), nhất thời cả người run lên, vội vàng thu hồi bức vẽ, quay đầu ngựa lại chạy trở về đại đội.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240