Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 124
Phần 124: Nửa Đêm Kinh Hồn

Hiện tại đã có quý khí của Vương gia chèn ép, tự nhiên mẹ con quỷ kia phải thác sinh đầu thai, cũng tránh cho gieo họa trang chúng ta, quậy phá địa phương không yên ổn.

Kinh Vương vừa nghe nói đến đúng tâm kết của mình, vội vàng ra lệnh:

– Bình thân, mau bình thân, ngươi nói mẹ con quỷ gì, đã xảy ra chuyện gì?

Triệu Hỷ Tài miệng lưỡi linh lợi, bò dậy quơ tay múa chân nói một lần, đại khái là bên trong trang đột nhiên có quỷ gây loạn, có đứa trẻ nói nhìn thấy quỷ mẹ dẫn quỷ con, vừa đến đêm bèn cỡi âm phong bay loạn khắp nơi. Còn có người nửa đêm canh ba nghe thấy tiếng kêu oan sâu kín văng vẳng, không phải là quỷ là cái gì? Vốn là trong trang muốn tìm đạo sĩ tới làm phép đuổi quỷ, bất quá vừa hay hiện tại Kinh Vương tới, có vương khí trấn áp, âm quỷ tự nhiên trốn xa.

Kinh Vương nghe xong hồi lâu nói không ra lời, chợt quay đầu lại nhìn Tần Lâm cùng Uy Linh Tiên vái chào thật sâu:

– Nếu không phải hai vị Đại sư chỉ điểm bến mê, tiểu vương vẫn còn lạc đường!

Bên kia Hoàng Liên Tổ đã bị dọa sợ đến hồn phi phách tán, y vừa mới đặt chân đến Hồng gia trang này, đột nhiên ván cầu gãy lìa, suýt chút nữa táng mạng dưới đáy sông, trong lòng đã nghi thần nghi quỷ. Sau đó bị Lục Viễn Chí, Uy Linh Tiên trước sau vạch trần, tim đập thình thịch như trống trận.

Mà chủ điền trang sở tại Triệu Hỷ Tài cũng nói trong thôn có mẹ con quỷ gây loạn, càng giáng một đòn nặng nề hơn, khiến cho y bị dọa sợ đến mặt không còn chút máu, cơ hồ muốn ngất đi.

Bên kia Tần Lâm, Uy Linh Tiên thản nhiên nhận Kinh Vương thi lễ.

Uy Linh Tiên thầm nói quả nhiên biện pháp của Tần Lâm vô cùng hữu hiệu, Kinh Vương điện hạ càng thêm rất tin Đạo gia không nghi ngờ, sau này muốn lấy ít tiền trên tay Vương gia chẳng phải càng thêm dễ dàng?

Tần Lâm nhìn Triệu Hỷ Tài với ánh mắt tán dương, lặng lẽ giơ ngón tay cái lên với y.

Rất nhanh phu thê Quách gia bị các Hiệu Úy Nghi Vệ Ty vương phủ tìm tới, lần trước bọn họ đã bị Tần Lâm mua chuộc, vì vậy không hề đề cập tới chuyện Tần Lâm đã tới đây, lập tức dẫn mọi người đi tới hậu sơn ngoài trang, nơi mai táng Quách Mi Mi.

Kinh Vương đang muốn hạ lệnh đào mộ phần khai quan, Uy Linh Tiên vung phất trần lên, tỏ ra nghiêm nghị nói:

– Không thể. Bần đạo thấy vị trí mộ phần này bên trái cao bên phải thấp, thế núi nanh ác, quả thật là tuyệt địa Cửu U Âm Sát. Mộ chủ mang thai chết yểu, lại táng ở tuyệt địa, đã sớm oan nghiệt dây dưa, oán khí ngất trời, chỉ sợ đã nuôi thành quỷ mẫu âm thai, tùy tiện khai quan sẽ gây ra họa thi biến!

Nghe thấy bốn chữ quỷ mẫu âm thai, mọi người kể cả Kinh Vương không khỏi đồng loạt hít sâu một hơi khí lạnh, đám hoạn quan Thừa Phụng Ty miệng niệm Quan Âm Bồ Tát, Vô Lượng Thọ Phật, Tông Nhân phủ Mao Đạc Mao Đại nhân từ kinh sư tới càng run lẩy bẩy, đôi môi run rẩy không ngừng niệm “Tử không nói quái lực loạn thần”, “Kính quỷ thần nhi viễn chi”.

Chỉ có Hoắc Trọng Lâu ỷ mình võ công cao cường, không thể nào tin được những chuyện này, khoanh hai tay cười hăng hắc, lớn tiếng nói:

– Sợ gì chứ, cho dù là có quỷ mẫu âm thai gì đó, Hoắc mỗ cũng sẽ vặn đầu nó xuống!

Tần Lâm lắc đầu một cái:

– Không phải là nói như vậy. Uy Linh chân nhân nói có lý, ta lấy Tiên Thiên thần thức xem, trên mộ phần có hai đạo sát khí một lớn một nhỏ phóng lên cao, chỉ sợ thật sự nuôi thành quỷ mẫu âm thai.

Vàng của Tần Lâm còn cộm trong ngực, Hoắc Trọng Lâu không tranh cãi với Tần Lâm, đứng bên cạnh nở một nụ cười, rốt cục cũng không chịu tin tưởng.

Kinh Vương lại bị dọa sợ đến kinh hồn khiếp vía, quỷ mẫu âm thai là Âm Sát hung lệ nanh ác nhất trong truyền thuyết. Y liền vội vàng hỏi Uy Linh Tiên nên xử trí như thế nào.

Uy Linh Tiên nghiêm nghị nói:

– Trước khi khai quan nhất định phải dâng hương cầu nguyện để tiêu giải lệ khí, nếu không họa hoạn vô cùng!

Kinh Vương lập tức hạ lệnh bày bàn hương án, Uy Linh Tiên tế điện một phen ở trước mộ phần, lão đạo sĩ mở phất trần ra, lưỡi nở hoa sen:

– Cứu khổ Thiên Tôn, trải khắp mười phương giới. Thường lấy uy thần lực, cứu giúp chư chúng sanh khỏi lầm đường lạc lối…

Bọn Kinh Vương vô cùng lo sợ nhìn phen biểu diễn này, chỉ có Hoàng phi tựa hồ biết chút lai lịch Uy Linh Tiên, không tôn trọng lão như những người khác, trong giọng điệu còn mang theo vài phần oán khí:

– Cũng không biết rốt cục dưới mộ này như thế nào, hiện tại nói có quỷ mẫu âm thai, đợi lát nữa quật ra… hừ hừ…

Hoàng Liên Tổ đã sắp sửa sụp đổ, nghe nói như thế mới hơi định thần lại một chút.

Dâng hương cầu nguyện đã xong, Kinh Vương liền hạ lệnh quật mộ phần, chúng Hiệu Úy Nghi Vệ Ty nhất tề động thủ, rất nhanh đã đào quan tài lên.

Mặc dù bùn đất đào lên có hơi rời rạc phân tán, nhưng vốn chính là mộ phần mới vừa chôn không lâu, cho nên không ai nghi ngờ mộ phần này trước đây đã từng bị người đào lên.

Sắp khai quan, các Hiệu Úy ngơ ngác nhìn nhau, dù sao trước đó Uy Linh Tiên cùng Tần Lâm nói quá hung hiểm, vào thời này người ta đều tương đối kính sợ quỷ thần, không dám tùy tiện động thủ.

– Làm lính giết địch đầu người rơi vô số, còn sợ gì tiểu quỷ? Để cho ta!

Hoắc Trọng Lâu quát chúng Hiệu Úy, đi tới bên cạnh quan tài.

Chỉ thấy hai tay y trở nên đen kịt giống như được đúc bằng thép ròng, móng tay ngả vàng, có hơi tương tự vuốt lão ưng, đưa tới nắp quan tài phát lực, quát to một tiếng. Lập tức đinh đóng nắp quan dài ba tấc bị nhổ lên, thuận tay phất một cái, đinh bay đến thân cây gần đó cắm ngập vào sâu chừng hai tấc.

Hoắc Trọng Lâu cố ý phô trương, tay phải rút đinh ra, tay trái bắn đinh đi, những tiếng soạt soạt vang lên liên tiếp, thóng chốc đinh đóng nắp quan đã bị y nhổ ra hết, xếp thành một hàng chỉnh tề trên thân cây gần đó.

Các quan võ Nghi Vệ Ty biết người biết của, đều quát một tiếng khen ngợi:

– Hay cho Đại Lực Ưng Trảo công!

Hoắc Trọng Lâu đắc ý phi phàm, giữa tiếng hoan hô ủng hộ vén nắp quan tài lên, nhất thời thi xú xông vào mũi, y cũng liều mạng, miệng cười nói:

– Làm gì có thi biến, cho dù là có quỷ, Hoắc mỗ cũng sẽ làm thịt nó!

Chỉ thấy thi thể đã sình lên, mặt mũi hết sức nanh ác, tuy là cao thủ như Hoắc Trọng Lâu cũng không nhịn được sinh ra cảm giác ghê tởm chán ghét, quay mặt sang bên không dám nhìn thẳng thi thể.

Có người đứng xa hơn một chút kêu lên:

– Giữa hai chân thi thể đang kẹp thứ gì…

Hoắc Trọng Lâu nghe tiếng nhìn lại, quả nhiên là một khối phình ra không hiểu vật gì, y bèn dùng tay hất vải liệm ra, chợt hét lớn một tiếng, hai chân lui về phía sau liên tục, thân hình giống như một con thiết sí thương ưng.

Mọi người định thần nhìn kỹ, giữa hai chân thi thể hẳn là thai nhi nho nhỏ, đã sớm thay đổi thành sắc xanh đen, thân thể khô héo hết sức dữ tợn, hơi hé miệng ra giống như đang nở một nụ cười quỷ dị.

Quách Mi Mi là mang thai hạ táng, người đã chết, làm sao có thể sinh được thai nhi!?

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240