Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 97
Phần 97: Xảo kế tìm tung tích (Hạ)

Hàn Phi Liêm cũng là người thường thấy sinh tử, giờ phút này không khỏi trong lòng run lên, không thể làm gì khác hơn là đưa túi dụng cụ giải phẫu tới.

– Mập, mau làm trợ thủ cho ta!

Tần Lâm không nói lời gì cũng kéo Lục Viễn Chí xuống nước.

Đáng thương thiếu niên mập không thể làm gì chỉ đành ngồi xổm xuống làm trợ thủ cho Tần Lâm, giúp đỡ hắn giải phẫu thi thể.

Tần Lâm đem rạch da ngực bụng thi thể ra thật nhanh, sau đó cầm cưa nhỏ lên bảo Lục Viễn Chí đè thi thể xuống, bắt đầu kéo cưa ken két, cưa đứt từng nhánh xương sườn.

Mặc dù huyết dịch thi thể đã chảy hết từ sớm, nhưng lục phủ ngũ tạng trong ngực bụng vẫn còn đủ màu sắc, nhìn qua khiến cho người ta cảm thấy muốn nôn mửa.

Mà Tần Lâm lấy tốc độ gần như điên cuồng kéo cưa, răng cưa kéo qua lại làm bắn tung lên vô số mảnh xương vụn li ti, nhìn qua đáng sợ vô cùng. Đường đường Cẩm Y Vệ Tần Tổng Kỳ giờ phút này giống như một con quỷ ăn thịt người đứng ở bên cạnh thi thể, nghiến răng nghiến lợi sắc mặt dữ tợn.

Hơn nữa sau khi hắn cưa đứt xương sườn bèn moi tim thi thể ra, dùng dao cắt ra nhìn, sau khi nhìn thả sang bên cạnh, lại đổi sang quan sát phổi…

Hỏng bét, Tần Lâm điên rồi… Đây là ý tưởng của tất cả mọi người.

Chỉ có Tần Lâm biết mình không điên, hắn đang chạy đua với thời gian. Cùng lúc đại quân Đặng Tử Long đến Kỳ Châu lại phát hiện ra một cỗ thi thể rất có khả năng bị cao thủ võ lâm sát hại, chẳng lẽ giữa hai chuyện này không có chút liên hệ nào sao? Có thể nào vạch trần được âm mưu của Bạch Liên giáo bắt đầu từ cỗ tử thi này không?

Hiện tại chuyện cấp bách chính là tra ra người này có thân phận thế nào, mà hết thảy thủ đoạn thông thường đều quá chậm, Tần Lâm chỉ có thể chọn lựa thủ đoạn phi thường, đánh cuộc với may mắn một lần.

Tim, không nhìn ra có bệnh gì, để qua một bên, phổi, không có vấn đề, cũng để qua một bên… Theo thói quen nghề nghiệp tôn trọng người chết, từ trước tới nay lúc Tần Lâm giải phẫu đều xếp cơ quan phủ tạng thật ngay ngắn chỉnh tề.

Nhưng trong mắt kẻ bàng quan, dường như hắn muốn móc sạch phủ tạng trong bụng thi thể, hơn nữa hành vi bày phủ tạng ngay ngắn chỉnh tề cũng lộ vẻ vô cùng quỷ dị.

Mấy Cẩm Y Hiệu Úy nháy mắt lẫn nhau, lặng lẽ lại gần, chuẩn bị đánh ngã Tần Tổng Kỳ mới vừa lên nhậm chức đã phát điên, bắt hắn trở về để cho hắn ngủ một giấc thật ngon, có lẽ sẽ khỏi bệnh.

Nhưng vào lúc này, Tần Lâm giơ quả mật người chết lên, ngửa mặt lên trời cười dài:

– Ha ha ha, vận may của lão tử không tệ!

Ặc, mật rắn có thể ngâm rượu uống, mật người… Tất cả Cẩm Y Hiệu Úy từ Hàn Phi Liêm trở xuống đều nổi da gà toàn thân.

Tần Lâm đứng dậy, ánh mắt lấp lánh hữu thần, không hề có dấu hiệu gì là điên loạn.

Tay phải hắn nắm túi mật đã vỡ, trong lòng bàn tay trái có mấy hòn sỏi nhỏ, thần thái sáng suốt hạ lệnh:

– Hàn Phi Liêm, thông báo Thôi Bộ Đầu, tất cả bộ khoái cùng các huynh đệ cẩm y chúng ta chia nhau đi thăm dò hỏi y quán khắp thành, hỏi xem có biết một bệnh nhân phái nam có sỏi mật… à không, bị đau thắt túi mật, mồ hôi đầm đìa, gan ẩm ướt uất kết, tính ngang ngược nóng nảy, có thể bị nóng ẩm lâu ngày tích lâu thành đá. Cách cổ tay phải bệnh nhân này chừng một tấc có một mụn thịt, thoạt nhìn không thấy được, nhưng lúc thầy thuốc bắt mạch sẽ phát hiện, có thể bây giờ trong trí nhớ còn có ấn tượng.

Hàn Phi Liêm, Lục Viễn Chí cùng tất cả những Cẩm Y Hiệu Úy khác đều dùng ánh mắt khó có thể mô tả nhìn Tần Lâm, hiểu rồi, hiện tại bọn họ đã hiểu tất cả hành vi của Tần Lâm vừa rồi.

Không ngờ rằng có người tâm trí có thể so với quỷ thần như vậy!

Hàn Phi Liêm tâm phục khẩu phục quỵ một gối xuống đất ôm quyền:

– Thuộc hạ tuân mệnh!

Tần Lâm ở tại bãi tha ma nơi phát hiện thi thể, lo lắng chờ đợi tin tức.

Người chết là một nam tử trung niên, vào tuổi này trên người thường sẽ có chút bệnh nho nhỏ, với tướng mạo đặc thù người chết có thể phán đoán điều kiện kinh tế khá tốt, như vậy y đi y quán chẩn bệnh cũng là chuyện dĩ nhiên. Chỉ cần tìm được bệnh của y mắc, thông qua y quán điều tra, vậy sẽ có khả năng tra ra được thân phận thật của người chết.

Cho tới bây giờ vận may của Tần Lâm cũng rất tốt, mặc dù tim, phổi, dạ dày người chết đều khỏe mạnh không có bệnh hoạn gì, nhưng trong túi mật lại phát hiện sỏi. Mật có sỏi phát tác sẽ rất đau, người chết này có khả năng rất lớn đã từng tới y quán chẩn bệnh trước đây, điều tra từ manh mối này cũng sẽ có hy vọng tương đối lớn tra rõ chân tướng.

Bất quá cuối cùng kết quả như thế nào vẫn phải trông vào vận may, trong quá trình phá án hình sự quả thật có rất nhiều yếu tố không xác định. Có thể hắn hao hết tâm huyết tìm được kẻ mục kích án mạng, nhưng kẻ đó lại bị cận thị nặng, lúc xảy ra án mạng không nhìn rõ được gì.

Cũng có thể người mục kích án mạng có thị lực rất tốt, nhưng bởi vì tinh thần kích thích quá lớn khiến cho đoạn ký ức lúc chuyện xảy ra biến mất. Thậm chí có người thị lực rất tốt, thần kinh cũng kiên cường, nhưng trước khi cảnh sát tìm tới y lấy chứng cứ lại bị xảy ra tai nạn xe cộ chết…

Như án phân thây này, nếu như người chết là một người ngoại địa, không có chẩn bệnh ghi chép ở Kỳ Châu, hoặc là người địa phương, nhưng thầy thuốc chẩn bệnh cho y hôm nay vừa khéo đi ra ngoài… Các khả năng ngoài dự liệu này cũng có thể làm cho tất cả nỗ lực trước đó mất đi giá trị.

Phá án hình sự vĩnh viễn là chín mươi chín phần trăm mồ hôi, cộng thêm một phần trăm vận may.

Bất quá lời mà Tần Lâm thường hay răn mình là “Chỉ cần có một phần trăm cơ hội, sẽ phải bỏ ra trăm phần trăm cố gắng!”

Lần này hắn cố gắng như vậy, kết quả sẽ như thế nào?

Tần Lâm tựa người vào một gò đất, đếm nhịp tim để cho suy nghĩ dần dần bình tĩnh.

Lục Viễn Chí nằm ở bên cạnh, trong miệng cắn cọng cỏ:

– Tần ca, đệ thật phục huynh sát đất, biện pháp như thế cũng nghĩ ra được… Này, cho đệ làm Lực Sĩ thủ hạ của huynh có được chăng?

Vốn tên mập cảm thấy quân dư đã là không tệ, ít nhất không ai khi dễ, lục soát thu tiền hàng thịt nhà y nữa, nhưng bây giờ Tần Lâm đã là Tổng Kỳ, mập mạp đã cảm thấy lấy chức Lực Sĩ hẳn không thành vấn đề.

Ánh mắt Tần Lâm đang nhìn bầu trời, nhàn nhạt nói:

– Một Lực Sĩ đã thỏa mãn đệ rồi sao?

Đôi mắt nhỏ của Lục Viễn Chí sáng ngời.

Tần Lâm lật người lại, nhìn tên mập bằng ánh mắt nghiêm nghị:

– Huynh đệ của ta, ít nhất cũng phải từ Hiệu Úy leo lên.

Một thân thịt béo Lục Viễn Chí vui sướng rung lên, mắt vốn không lớn đã cười tít tới nỗi không nhìn thấy nữa.

– Bất quá còn phải trông vào chuyện lần này, nếu như hỏng chuyện, ngay cả chức Tổng Kỳ còn nóng hổi của ta đây cũng tiêu tùng, chức Hiệu Úy của đệ chờ đời sau đi.

Tần Lâm cũng ngậm một cọng cỏ, chậm rãi nói:

Nếu là như vậy, ta mở tiệm thuốc làm chưởng quỹ, mời đệ làm thầy thuốc tọa trấn.

Tên mập lập tức giống như quả bóng xì hơi:

– Vậy còn không bằng về nhà giúp cha đệ giết heo.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240