Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 232
Phần 232: Anh Hùng Sở Kiến Lược Đồng

Hoàng công công dựa vào thân phận hoạn quan nội đình, Khâm Sai Phó Sứ, Tần Lâm cầm trát của Tả Đô Đốc Thái Tử Thái Phó Lưu Thủ Hữu Cẩm Y Vệ ủy thác phá án, dầu gì còn có thể lên tiếng trước mặt hai vị đại thần Tào Vận. Điền Thất gia kia chỉ là một Tổng Giáp Tào Bang, cho dù là mua chức Giám Sinh thêm chức hàm Trung Thư nội các cũng dám nói đi cầu tình. E rằng cho dù là y dập vỡ đầu chảy máu, người ta cũng sẽ không thèm liếc nhìn y lấy một lần.

Nhưng những thân nhân tào công kia không biết được nội tình, đều cảm tạ mà nước mắt nước mũi chảy ròng ròng, tạ Điền Thất gia ân trọng như núi, sau đó dìu dắt nhau dần dần tứ tán rời đi.

Trương Tử Huyên cau chặt chân mày, cũng không lộ vẻ gì vui mừng, cúi đầu suy tư chốc lát đột nhiên hỏi:

– Cổ lão bản, mới vừa rồi tình cảnh bên trong tổng đà Tào Bang thế nào?
– Chậc chậc, điêu khắc thư họa, kỳ hoa dị thạch, tranh treo trong thư phòng Điền Thất gia là bút tích thật của Ngô Đạo Tử tiền triều, trị giá hơn ngàn lượng bạc!

Sắc mặt Cổ Phú Quý hâm mộ ghen tị, lại không lĩnh hội chân ý của Trương Tử Huyên.

– Chỉ cách một cánh cửa, lập tức phân giàu nghèo…

Tần Lâm lắc đầu thở dài nói:

– Điền Thất gia phú thương cự cổ, gia tài vạn quán, bên trong tổng đà Tào Bang đường hoàng bực nào? Mà những thân nhân tào công này cuộc sống nghèo khổ, trên người tuy có áo bông nhưng cũng đã vá chằng vá đụp, quả thật chênh lệch giàu nghèo quá xa. Đạo trời vốn lấy chỗ dư mà bù chỗ thiếu, triều đình vốn nên thu thuế phú thương cự cổ, giảm bớt gánh nặng cho tiểu dân nghèo khổ.
– Nhưng bây giờ Điền Thất gia chỉ cần bỏ tiền mua chức quan là có thể tùy ý trốn thuế, những tào công nghèo khổ này phải nộp đủ đinh ngân (thuế đầu người) không được thiếu một đại tử nhi (một đại tử nhi bằng hai mươi đồng), quả thật khiến cho người ta không biết nên nói cái gì cho phải.

Trương Tử Huyên cực kỳ thưởng thức nhìn Tần Lâm một chút, đột nhiên hai mắt thoáng hiện ánh sáng:

– Phụ thân cả ngày lo lắng chính là “Tư gia giàu có, công sở bần hàn, nước thiếu dân nghèo”, những lời Tần huynh mới vừa nói chẳng phải là anh hùng sở kiến lược đồng (có cùng cái nhìn) sao? (Tư gia ở đây chỉ phú thương cự cổ và hiển quý quan hoạn).

Tần Lâm áy náy gãi đầu một cái, mặt đỏ lên, luôn miệng nói quá khen quá khen.

Cổ Phú Quý ở phía sau nghe vậy suýt chút nữa ngã nhào xuống đất. Má ơi, nữ nhi Trương Cư Chính lại nói Tần Lâm cùng cha nàng “Anh hùng sở kiến lược đồng”, đây chính là Nguyên Phụ Thiếu Sư Trương Thái Nhạc. Tương lai rốt cuộc Tần trưởng quan có thể làm được tới vị trí nào, Chỉ Huy Thiêm Sự, Chỉ Huy Đồng Tri, hay là Chỉ Huy Sứ Cẩm Y Vệ?

Nhiều năm sau Cổ Phú Quý ngồi nói chuyện phiếm với con cháu mình, mới mỉm cười nói suy đoán năm xưa sai với thực tế xa tới mức nào.

Ba người Tần Lâm trở về khách sạn, đợi đến chạng vạng tối, thuộc hạ chia ra đi tìm hiểu tin tức đều trở về.

Ngưu Đại Lực làm bộ nói muốn mướn thuyền lên phía Bắc thay thiếu gia, đi tới bến thuyền hỏi thăm thuyền công, phu kéo thuyền tin tức tào vận, từ trong miệng thuyền công không nhận được tin gì hữu dụng. Y lại hỏi có chuyện gì bất thường không, ai ai cũng nói năm nay đặc biệt lạnh, cóng đến lỗ mũi đỏ bừng, nếu không phải nước Đại Vận Hà là lưu động, đã sớm kết băng đông cứng lại.

Lục mập lấy cớ mua xe ngựa, ngựa tốt cho thiếu gia, đến chợ ngựa, tiệm cho thuê xe hỏi thăm tình huống, kết quả thiếu chút nữa bị xem là đồng mưu trộm bạc bắt giữ. Không cần hỏi cũng biết Cẩm Y Vệ Dương Châu đã kín đáo bố trí, Bạch Liên giáo muốn chuyển vận ngân lượng từ đường bộ là không thể nào.

Du Quải Tử đi tới các trà quán tửu lâu thám thính, lấy danh nghĩa thương khách làm ăn tơ lụa hỏi thăm tin tức một dãy Tô Tùng Thường, Hàng Gia Hồ liên quan tới án này. Nghe nói từ Trấn Giang mãi cho đến Hàng Châu, quan phủ các nơi đều vạn phần khẩn trương. Mặc dù là xảy ra chuyện ở Dương Châu Tam Loan, quan phủ trải qua dọc đường trước đó bao gồm Trấn Giang không có bao nhiêu trách nhiệm, nhưng nếu triều đình tức giận phát xuống một đạo thánh chỉ, ai dám nói sẽ không xảy ra tai họa gì?

Khắp trong dân gian bàn tán sôi nổi, thủ đoạn trộm bạc của Bạch Liên giáo được truyền đi hết sức thần kỳ. Ngoài ra còn có lời đồn đãi nói không tìm bạc về được, quan phủ sẽ phải tăng thêm chinh thu thuế phú lần nữa để bổ sung cho đủ số, cho nên lòng người bàng hoàng.

– Há đâu có lý như vậy?!

Trương Tử Huyên khẽ cau mày liễu, trong mắt lóe lên vẻ tức giận:

– Tự mình làm mất bạc còn muốn gia tăng chinh thu thuế phú dân chúng, cho tới bây giờ cũng chưa có tiền lệ! Trần Vương Mô, Lý Quăng, tên nào có gan này, không sợ kích thích dân biến?

Du Quải Tử bị sợ hết hồn, không nghĩ tới Trương Tử Huyên thiên tư quốc sắc như vậy đến lúc nổi giận phát ra khí thế bức người còn hơn Bá Hộ, Thiên Hộ Cẩm Y Vệ mà y đã gặp.

Rất nhanh Trương Tử Huyên ý thức được mình vừa thất thố, áy náy nhìn Du Quải Tử cười cười:

– Nhất định là hạng người rảnh rỗi không có chuyện làm đồn đãi, Trần Vương Mô, Lý Quăng quyết không hành động bất trí như vậy.

Du Quải Tử thấy tướng phủ thiên kim khiêm tốn như vậy, nhất thời cảm động đến nỗi hồ đồ.

Lúc này Hàn Phi Liêm cũng từ bên Hoàng công công, Hoắc Trọng Lâu trở lại, bọn họ cũng không tra được đầu mối gì hữu dụng, nghe nói Bình Giang Bá Trần Vương Mô đã có vẻ không nén được tức giận.

Tần Lâm cũng đem tin tức hôm nay dò la được nói một lượt với mọi người, mọi người cùng nhau tiếp thu.

Lục mập xoa xoa mặt, vừa nghĩ vừa nói:

– Nếu Tào Bang nói khố đinh Trấn Giang phủ tốn thời gian nhiều hơn nơi khác, như vậy có phải là bọn họ động tay chân hay không? Tỷ như đổi đĩnh bạc thành thỏi chì gì đó, đến Tam Loan lại ném ra ngoài theo lỗ bài tiết trong khoang bạc?

Trương Tử Huyên lắc đầu một cái:

– Không, đáy sông đoạn Tam Loan đều dùng thiết trảo móc câu mò không chỉ một lần, nếu như có thỏi chì, đã sớm bị phát hiện.

Bốp! Lục Viễn Chí vỗ hai tay một cái:

– Đó chính là khối băng, băng tan thành nước, rơi xuống sông sẽ không tìm được…

Trương Tử Huyên vẫn tiếp tục bác bỏ:

– Trời giá rét muốn đóng băng, bên trong khoang thuyền lại không thể nổi lửa, làm thế nào cho băng tan ra? Hơn nữa làm như vậy sẽ làm ướt khoang thuyền, sẽ rất dễ dàng bị phát hiện.

Ặc… Tần Lâm sờ sờ cằm, đột nhiên hỏi:

– Ta nhớ ngày hôm qua Hàn Bá Hộ từng nói qua, trên thuyền sáng sớm mỗi ngày đều phải tra xét rương đựng bạc phải không?

Hàn Phi Liêm gật đầu một cái:

– Hôm nay cẩn thận hỏi qua rồi, là do Bả Tổng tiếp nhận canh giữ thay ca chọn một rương bất kỳ mở ra xem thử, sau đó sẽ tra xét tổng số rương đựng bạc.

Lục Viễn Chí lập tức cười xấu hổ, nếu như chọn một rương bất kỳ mở ra xem, như vậy sẽ không thể nào là khối băng hoặc thỏi chì được, trừ phi là các Bả Tổng cùng hợp mưu lấy cắp. Nói như vậy, Bạch Liên giáo dứt khoát cướp đi cả chiếc thuyền cho rồi, cần gì tốn hao tâm tư bí mật sắp xếp thủ đoạn như vậy?

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240