Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 123
Phần 123: Thế Công Tâm Lý

Tuy rằng mới nhìn thấy Hoàng Liên Tổ chiếm thượng phong trước Tần Lâm, Hoắc Trọng Lâu cũng không lấy làm cao hứng, ngược lại trong lòng có chút tức tối chua xót: Ngay cả tên con nhà giàu phế vật như vậy cũng có thể cho họ Tần nếm mùi đau khổ, lão tử lại bị thua thiệt trên tay hắn, không khỏi cũng quá xui xẻo.

Cho nên lúc Tần Lâm tới gần, y nghiêng đầu nhìn lên trên bờ, chỉ hừ mũi một tiếng coi như chào hỏi.

Tần Lâm vẫy vẫy tay, Hoắc Trọng Lâu vốn không muốn nghe lệnh hắn, nhưng lại không nhịn được lòng hiếu kỳ bèn nghiêng người sang bên, đưa tai ra lắng nghe.

Tần Lâm nói thật thấp mấy câu, lại nhét thứ gì vào tay Hoắc Trọng Lâu, chợt Đông Xưởng Hoắc Đương Đầu cười híp mắt, gật đầu lia lịa.

Tay chèo quan thuyền vương phủ đông đảo, thuyền đi như bay, chỉ một canh giờ đã đi qua ba mươi dặm đường thủy, đến bến thuyền nhỏ bên ngoài Hồng gia trang. Đám thuyền phu lập tức lấy ra một số mảnh ván, khúc gỗ, mỗi chiếc thuyền đều ráp mấy mảnh ván cầu, để cho quý quan môn thuận tiện xuống thuyền.

Trên chiếc quan thuyền lớn nhất, Kinh Vương cùng Hoàng phi theo như lễ chế đi trước nhất, chuẩn bị theo tấm ván cầu lớn nhất được trải thảm lông xuống thuyền.

Hoàng Liên Tổ cũng xông tới, chuẩn bị đi theo sau lưng tỷ tỷ cùng xuống.

Không ngờ rằng hai người Tần Lâm cùng Uy Linh Tiên trước sau đi tới, Kinh Vương vừa thấy lập tức bỏ lại Hoàng phi bất kể, kéo hai vị này một tả một hữu, muốn chấp lễ đệ tử để cho hai người bọn họ xuống thuyền trước.

Hoàng Liên Tổ giận nhưng không làm gì được, không thể làm gì khác hơn là đi trở về bên cạnh một tấm ván cầu khác, đồng hành cùng chúng quan võ Nghi Vệ Ty. Chợt thấy Lục Viễn Chí, bốn nữ binh cũng đứng ở chỗ này, y dương dương đắc ý chen ra phía trước, đắc ý bỏ rơi những người này ở phía sau.

Nhưng khi tới sau lưng một người mặc áo màu nâu sẫm, đầu đội mũ đỉnh nhọn cũng không dám chen lên nữa, bởi vì người này là Đông Xưởng Hoắc Trọng Lâu Hoắc Đương Đầu. Chỉ có kẻ trong đầu có bệnh mới cạnh tranh với người của Đông Xưởng, mặc dù Hoàng Liên Tổ ỷ quyền ỷ thế kiêu căng phách lối, nhưng chưa tới mức điên rồ.

Bên kia Kinh Vương cùng Tần Lâm, Uy Linh Tiên cặp tay xuống thuyền, Hoàng phi cùng đội nghi thức theo sát phía sau, bên này quan võ cũng lục tục xuống thuyền, vương phủ Nghi Vệ đang cùng Hoắc Trọng Lâu nhường nhau. Dù sao khách mạnh không ép chủ, Nghi Vệ đi trước một người, Hoắc Trọng Lâu cũng chậm rãi theo sau.

Hoàng Liên Tổ là vị quan võ thứ ba xuống thuyền, y dương dương đắc ý quay đầu lại, cất tiếng huýt gió với tiểu Đinh còn rất ngây thơ, lúc này mới ung dung nhàn nhã cất bước lên ván cầu.

Không ngờ mới vừa đi mấy bước, ván cầu đột nhiên lay động, chỉ nghe một thanh âm rắc vang lên, bất ngờ gãy đôi.

Hoàng Liên Tổ không kịp đề phòng, bị dọa sợ đến nỗi kêu la ỏm tỏi, không giữ được thăng bằng, tay chân múa may loạn xạ ngã ùm xuống sông.

– Cứu mạng, cứu mạng!

Hoàng Liên Tổ lập tức lớn tiếng kêu cứu, y không biết bơi.

Mọi người trên thuyền trên bờ đều cả kinh ngây người, chỉ chốc lát sau đám thuyền phu vội vàng nhảy xuống nước cứu.

May là nước nơi này cạn, những thuyền phu này lại là hành gia trên Trường Giang, ai nấy đều là Lãng Lý Bạch Điều (biệt danh của Trương Thuận trong Thủy Hử), một lúc sau đã vớt được Hoàng Liên Tổ lên, mang lên trên bờ cho y ói nước ra.

Chỉ thấy tòng ngũ phẩm Nghi Vệ Phó Hoàng Liên Tổ Hoàng Đại nhân mũ miện đường hoàng uống một bụng nước, nằm trên bờ giống như con cóc ghẻ, bị người đè một cái phun ra một ngụm nước, nôn đến trời sầu đất thảm, toàn thân ướt sũng, chật vật tới cực điểm.

Thấy dáng vẻ của y như vậy, mọi người không khỏi âm thầm buồn cười, ngay cả Kinh Vương cũng vuốt râu, khóe miệng khẽ nhếch lên, nhưng ngại thể diện của Hoàng phi, cuối cùng không cười ra tiếng.

Một lúc lâu sau Hoàng Liên Tổ mới từ từ tỉnh lại, chỉ trách mình xui xẻo, ván cầu kia sớm không gãy muộn không gãy, lại gãy đúng vào lúc y đi lên.

Y không hề biết Tần Lâm cho Hoắc Trọng Lâu năm lượng vàng, mời vị cao thủ này âm thầm hạ thủ.

Quan nhỏ trong kinh triều Đại Minh rất khó sống, Nội Giám, Đông Xưởng cũng cùng một đạo lý. Cho ra bên ngoài làm giám thuế, giám quặng sẽ có thu nhập không ít, dù cầm quyền trong kinh sư cũng có thu nhập ba tiết hai kính. Chỉ có những tiểu quan kinh sư không cầm quyền, không gặp may, chỉ dựa vào chút bổng lộc ít ỏi, nghèo tới nỗi có khi phải mang khố đi cầm.

Hoắc Trọng Lâu ở trong nhóm này, y ỷ mình võ công cao cường, tính khí không tốt, không hiểu nịnh nọt lấy lòng cấp trên, lăn lộn nhiều năm ở Đông Xưởng vô cùng vất vả. Lần này cực khổ lắm mới được ra ngoài một chuyến, lại là đến Kinh Vương phủ tra án, chẳng lẽ còn trông cậy vào Kinh Vương thiên tuế sẽ hối lộ cho một Đương Đầu nho nhỏ như y? Tưởng làm xong chuyện này, bên vương phủ cũng chỉ theo như quy củ tặng mười, hai mươi lượng bạc làm lộ phí, trở về kinh sư trong nhà có thể dùng được bao lâu.

Vì vậy Tần Lâm chợt đưa cho y năm lượng vàng, tính ra là bốn mươi lượng bạc trắng, Hoắc Trọng Lâu hết sức mừng rỡ, cho Tần Lâm là đệ nhất tri kỷ bình sinh. Ngay cả mối nhục lần trước cũng đã quên đi hơn phân nửa, chỉ bảo y động tay chân vào ván cầu, đó là chuyện hết sức dễ dàng.

Hoắc Trọng Lâu đi ở phía trước, dưới bàn chân ngầm vận nội lực, từng bước một đạp cho ván cầu trở nên giòn, đến khi Hoàng Liên Tổ đi tới ngay giữa, vừa đúng rắc một tiếng gãy đôi.

Chuyện này trừ hai người Tần Lâm, Hoắc Trọng Lâu biết được, có lẽ cũng chỉ có bốn nữ binh nhìn ra mấy phần đầu mối, nép ở một bên cười khanh khách.

Mà Lục Viễn Chí thủy chung không hay biết gì, thấy Hoàng Liên Tổ ngã xuống, y vui mừng lớn tiếng nói:

– Đây mới là ác hữu ác báo, cũng không biết người này gieo họa cho bao nhiêu nữ tử lương gia, hôm nay Giang Long Vương muốn thu y, ngày mai Diêm Vương gia cũng sẽ không dung tha!

Hoàng Liên Tổ được đám thuyền phu am hiểu cấp cứu xoa bóp vốn đã khôi phục hơn phân nửa, chợt nghe Lục Viễn Chí nói những lời này, y ngẩn người ra, không tự chủ nhìn về phía Hồng gia trang một cái, trên mặt lộ ra thần sắc cực kỳ sợ hãi thoáng qua.

Tần Lâm đã cùng Kinh Vương đồng loạt lên trên bờ, Hoàng phi quan tâm thương thế đệ đệ chạy tới tra xét, Tần Lâm liền thừa dịp không ai chú ý đưa mắt ra hiệu cho Uy Linh Tiên.

Uy Linh Tiên hội ý, lớn tiếng nói với Kinh Vương:

– Ủa, trang này có vẻ kỳ quái, trên ngọn núi hoang phía Bắc kia mơ hồ có điềm đại hung hiện ra, chẳng lẽ là có tà quỷ tác quái?

Hoàng Liên Tổ nghe vậy rùng mình một cái, vốn là sau khi rơi xuống nước sắc mặt đã tái nhợt, hiện tại đã pha thêm sắc xanh.

Kinh Vương di giá đến đây, không bao lâu sau Lý trưởng, chủ điền trang vắt giò lên cổ chạy tới. Lý trưởng là một tiểu địa chủ đầu đội mũ quả dưa, chủ điền trang là cữu cữu của Thanh Đại Triệu Hỷ Tài.

Triệu Hỷ Tài vừa gặp mặt liền dập đầu với Kinh Vương, sau đó nói một hơi:

– Thật là hay quá, có quý nhân to như Vương gia đến trang chúng ta, mẹ con quỷ kia còn có thể tác quái được sao?

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240