Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 119
Phần 119: Liên Thủ

Tần Lâm cười ha hả, bày ra dáng vẻ thế ngoại cao nhân, hồi lâu sau mới nói:

– Mặc dù Tam Muội Chân Hỏa lợi hại, so sánh cùng Huyền Đô Đâu Suất Hỏa của ta chỉ như đom đóm so với vầng trăng.

Dứt lời, Tần Lâm nhấc ngọn đèn lưu ly đồng xanh lên.

– Ngươi…

Tuyền Cơ đạo trưởng lui một bước, cẩn thận đề phòng ngọn đèn kia.

Chỉ thấy Tần Lâm đưa ngón tay ra búng vào tim đèn một cái, thình lình ánh lửa dấy lên, lúc này sắc trời đã mờ tối, ngọn đèn kia cháy sáng ngời, xa gần có thể thấy được.

Hắn búng vào tim đèn lập tức cháy lên, chẳng lẽ đây là một món pháp bảo?

Tần Lâm tỏ ra ung dung nhàn nhã nói:

– Hỏa này hết sức phi phàm, cũng không phải là không trung hỏa, thạch trung hỏa, U Minh Quỷ Hỏa, Tam Muội Chân Hỏa, mà chính là Huyền Đô Đâu Suất Hỏa của tầng trời thứ ba mươi ba!

Một trận kinh hô ào ào vang lên, lòng hiếu kỳ của tất cả mọi người đã bị khơi lên. Huyền Đô Đâu Suất Hỏa, chỉ nghe tên thôi đã cảm thấy hùng mạnh.

Tuyền Cơ đạo trưởng nghe vậy liền trong lòng có chút kinh hoảng, ngoài mặt vẫn giả bộ không thèm để ý:

– Chỉ là khoe khoang khoác lác mà thôi, lửa này của ngươi có gì đặc biệt hơn người?

Tần Lâm nghiêm nghị nói:

– Hỏa này lấy từ Ly Hận Thiên Huyền Đô Đâu Suất Cung, trong lò luyện đan của Thái Thượng Lão Quân, vì vậy được đặt tên là Huyền Đô Đâu Suất Hỏa. Hỏa này có thể cháy sáng ngời trong đèn lưu ly đồng xanh, phàm gió thổi không tắt, tưới nước không diệt, có uy năng lớn lao hàng yêu phục ma.
– Ta cũng không tin!

Tuyền Cơ đạo trưởng thừa dịp Tần Lâm không chú ý, hít sâu một hơi vào bụng sau đó thổi về phía đèn đồng xanh.

Tần Lâm khẽ mỉm cười, hắn đã tẩm vào trong tim đèn to đùng diêm tiêu, lưu huỳnh, sợi bông, sáp… hiệu quả phòng gió siêu cường, làm sao lại sợ lão đạo sĩ thổi?

Quả nhiên, bất kể Tuyền Cơ đạo trưởng ra sức gân cổ thổi thế nào, ngọn đèn vẫn cháy sáng như trước, chỉ tổ khiến cho lão đỏ bừng mặt mũi, mệt thở hồng hộc.

Dưới đài tất cả dân chúng quan sát đều bật cười, Lục Viễn Chí đang ôm bụng mập, cười lớn tiếng hơn nữa.

Tuyền Cơ đạo trưởng mấy chục năm qua chưa từng bêu xấu trước mặt mọi người thẹn quá hóa giận, bèn lấy chậu nước trong trên bàn hương án hất vào đèn lưu ly.

Rào một tiếng vang lên, cả ngọn đèn bị nước hắt trúng, làm ướt cả nửa ống tay áo Tần Lâm. Nhưng ngọn lửa trong đèn vẫn cháy bình thường như trước, ánh sáng càng ngày càng sáng giữa trời đêm tối đen vô cùng bắt mắt.

Tần Lâm tức giận trợn mắt, cao giọng quát:

– Yêu đạo lớn mật, lại dám bất kính với Huyền Đô Đâu Suất Hỏa lão quân giá hạ!

Chỉ thấy tay trái hắn giơ đèn lưu ly đồng xanh ở trước ngực, tay phải nắm kiếm quyết chỉ lên không một cái, ngón tay đột nhiên lóe sáng, vẽ một Thái Cực phù giữa không trung.

Ha! Tần Lâm mở kiếm quyết, hai ngón tay trỏ và giữa bắn ra về phía Tuyền Cơ đạo trưởng…

Trong hư không một ngọn lửa trong trẻo lạnh lùng vẽ ra một đường vòng cung sáng rực, hết sức chính xác bắn trúng ngực Tuyền Cơ đạo trưởng, sau đó nổ tung, ánh lửa cháy bùng lên rực rỡ.

Trong ngọn lửa màu trắng xanh, Tuyền Cơ đạo trưởng hoảng sợ thất sắc, mấy tiểu đạo đồng cũng xông lên luống cuống tay chân dập lửa. Nhưng bất kể bọn họ dập thế nào, ngọn lửa này do phosphor hình thành chẳng qua là bay tán loạn xung quanh, nhưng vẫn không tắt.

Cuối cùng Tuyền Cơ đạo trưởng phải cởi đạo bào ra mới tránh được họa lửa thiêu thân. Thế nhưng có không ít râu tóc lông mày lão đã bị cháy xém, chật vật không chịu nổi.

Chiêu này của Tần Lâm đẹp mắt, ngón tay bấm kiếm quyết dùng ánh sáng vẽ bùa, thình lình dùng thần hỏa tập kích nhất thời chấn nhiếp toàn trường, thật lâu mới có người thở ra một hơi thật dài, hết sức đè nén run giọng hô to:

– Hay quá, Huyền Đô Đâu Suất Hỏa thật là lợi hại!

Lúc này sắc trời đã tối, tay trái Tần Lâm cầm đèn lưu ly đồng xanh, Huyền Đô Đâu Suất Hỏa cháy sáng bên trong đèn, tay phải bấm kiếm quyết, hai ngón tay trỏ giữa lóe lên ánh sáng, nương theo gió đánh tới. Tay áo giơ lên phất phơ, dáng vẻ phiêu hốt giống như Lữ Đồng Tân giáng phàm, thần sắc trang nghiêm không thể xâm phạm, lại giống như Chân Võ Đãng Ma Thiên Tôn hạ giới.

Tuyền Cơ đạo trưởng chật vật không chịu nổi tránh sang một bên, trong đôi mắt nhìn Tần Lâm hung quang thoáng hiện, nhưng sau lưng trong bóng tối truyền tới một tiếng cười lạnh thật thấp, lão lập tức nhớ lại kẻ đáng sợ kia, đôi tay quỷ dị kia, hung quang trong mắt lập tức tắt ngấm.

Không ra ngoài dự liệu của Tần Lâm, hắn vừa mới về tới y quán, lập tức Uy Linh Tiên vừa nhận được tin tức giống như có lửa đốt mông, vô cùng lo lắng chạy nhanh tới. Sau khi kéo Tần Lâm ra chỗ vắng bèn đấm ngực giậm chân kể khổ:

– Tần công tử, ngươi đi dương quan đạo của ngươi, ta đi cầu độc mộc của ta, đại lộ mênh mông mỗi người đi một bên, cớ gì phải làm khó bần đạo như vậy? Cho dù là kim đan có luyện thành, Kinh Vương uống vào cũng sẽ không chết, ngươi cần gì phải nhúng tay vào, cắt đứt tài lộ của bần đạo như vậy? Từ trước tới nay bần đạo chưa hề đắc tội với công tử kia mà?

Mặc dù trong lời của Uy Linh Tiên mang theo vài phần oán giận, nhưng vẫn tỏ ra sợ hãi nhiều hơn. Bắt đầu từ hung án Mã gia ở Xóa Loan thôn, lão đã cảm thấy Tần công tử tuổi còn trẻ lại mưu trí như quỷ thần này tựa hồ là có thể nắm giữ vận mạng của mình rất dễ dàng. Bất kể lão giở trò lừa gạt thế nào, quay đầu lại vẫn là Tôn Hầu Tử nhảy không ra khỏi Ngũ Chỉ Sơn của Phật Như Lai.

Tần Lâm mới vừa cãi cọ đôi câu ở trước mặt Kinh Vương thiên tuế, đã xoay người đi ngay Huyền Diệu quán gây sự. Mặc dù Uy Linh Tiên không có ở đây, hai cao đồ cũng bị làm trò cười cho thiên hạ, ngay cả Tuyền Cơ đạo trưởng cũng mất thể diện, nếu như chuyện này truyền tới tai Kinh Vương thiên tuế, đường đường Uy Linh chân nhân mặt mũi còn đâu, làm sao đặt chân ở Kinh Vương phủ được nữa?

Tần Lâm đầu tiên là không nói một lời, khiến cho Uy Linh Tiên áy náy không yên một trận, sau đó đột nhiên sắc mặt hắn thay đổi tràn đầy gió Xuân, vỗ vai Uy Linh Tiên một cái:

– Chân nhân, vốn ta có lòng tốt, tại lão không hiểu mà thôi.

Uy Linh Tiên không khỏi được sủng ái mà lo sợ, hết sức trịnh trọng ôm quyền nói:

– Kính xin công tử chỉ điểm bến mê.
– Lão có muốn phát đại tài hay không? Có muốn làm cho Kinh Vương càng thêm tín nhiệm hay không?

Tần Lâm mỉm cười, giống như ma quỷ đang cám dỗ.

Ánh mắt Uy Linh Tiên lập tức trở nên vô cùng giảo hoạt, Tần Lâm giơ tay vẫy vẫy, lão bèn kê lỗ tai tới.

Chỉ chốc lát sau, trên gương mặt đắc đạo cao nhân của Uy Linh Tiên chợt lộ ra biểu lộ của lưu manh vô lại bắt được Chí Tôn Bảo, bỉ ổi cùng mừng rỡ xen lẫn với nhau, vô cùng khó tả.

Thế nhưng chỉ trong thoáng chốc lão đã tỉnh táo lại, nhìn chằm chằm Tần Lâm hỏi:

– Vậy Tần công tử có ích lợi gì?
– Gia quan tấn tước…

Tần Lâm ghé bên tai Uy Linh Tiên nói nhỏ:

– Lão muốn tiền, ta muốn quan, chúng ta liên thủ với nhau, bám vào sợi dây Kinh Vương này…

Uy Linh Tiên lập tức chĩa ngón tay cái lên:

– Cao, thật sự cao minh!

Sau đó vái chào Tần Lâm tới đất, hân hoan vui vẻ sải bước bỏ đi.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240