Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 133
Phần 133: Chọn Một Trong Năm

Thân pháp hai người cũng hoàn toàn trái ngược, Hoắc Trọng Lâu giống như thương ưng giương cánh, lúc phân lúc hợp thẳng tiến trung cung. Ngụy Thiên Nhai là âm khí trầm trầm giống như quỷ mị, thân pháp xoay tròn cổ quái khó có thể nắm bắt.

Đấu mười bảy mười tám chiêu, song trảo Hoắc Trọng Lâu chộp vào ngực đối phương, Ngụy Thiên Nhai không né không tránh nghênh đón chính diện, ưng trảo cùng quỷ thủ va chạm vào nhau, thanh âm giống như trúng vào da mục.

Da mặt Hoắc Trọng Lâu đỏ lên giống như say rượu, sắc mặt Ngụy Thiên Nhai xanh tới mức đáng sợ, hai người đồng thời lui ba bước.

– Ưng trảo Đông Xưởng, quả nhiên trảo rất cứng rắn.

Ngụy Thiên Nhai hừ lạnh trong mũi một tiếng.

Hoắc Trọng Lâu cao giọng cười nói:

– Quỷ Thủ Sưu Hồn Ngụy Thiên Nhai đứng thứ tư trong mười trưởng lão Bạch Liên Ma giáo, Thiên La Địa Võng Sưu Hồn Thủ danh bất hư truyền!

Này, hai người các ngươi có giao tình sao? Tần Lâm thừa dịp hai vị cao thủ nói chuyện, lặng lẽ đi vòng qua sau lưng một gốc tùng to lớn, âm thầm đâm vào lưng Ngụy Thiên Nhai.

Công phu nghe tiếng gió định vị của Ngụy Thiên Nhai cực kỳ cao minh, giả như không biết cử động Tần Lâm, đợi hắn giơ kiếm đâm tới mới cười khành khạch:

– Ha ha, tiểu ưng trảo ngươi chạy không thoát!

Hoắc Trọng Lâu phi thân tới cứu, Tần Lâm vội vàng lui về phía sau, cầm Thất Tinh Kiếm trong tay múa loạn trước ngực.

Ngụy Thiên Nhai vươn tay một cái chộp về phía bảo kiếm Tần Lâm, thầm nghĩ sẽ bẻ gãy bảo kiếm như lúc nãy, sau đó bắt Tần Lâm.

Nhưng không biết Thất Tinh Kiếm chính là thần binh lợi khí, Ngụy Thiên Nhai mới vừa bắt được đã cảm thấy lòng bàn tay đau nhói, may là lão phản ứng cực nhanh buông lỏng tay, ngón áp út cùng ngón út tay phải cũng đã bị cắt đứt, máu chảy như suối.

Vốn nếu lão lấy thân pháp quỷ dị tránh được một kiếm này, cũng không có hy vọng bắt được Tần Lâm. Nhưng lão từng giao thủ cùng Tần Lâm, biết hắn không có võ công, từ đó nổi lên lòng khinh thị trực tiếp đưa tay bắt kiếm. Không ngờ tuy Tần Lâm không có tuyệt thế võ công lại có tuyệt thế bảo kiếm, một đòn đã làm cho lão bị trọng thương.

Mười ngón tay liên tâm, ngón tay Ngụy Thiên Nhai bị cắt đứt lập tức đau thấu tim gan, nghĩ đến cho dù chữa khỏi thương này công phu cũng bị phế ba thành, lập tức hận Tần Lâm tận xương tủy. Lão quát to một tiếng xông tới nhanh như điện chớp, thân hình quỷ mị mau lẹ tuyệt luân, tránh khỏi Thất Tinh Kiếm Tần Lâm công kích, đưa tay trái không bị thương ra chộp mạnh vào huyệt Thái Dương Tần Lâm.

Ma thủ nổi đầy gân xanh của đối phương còn cách chừng hai thước, Tần Lâm đã cảm giác được âm phong đập vào mặt, lấy kình lực âm độc của Thiên La Địa Võng Sưu Hồn Thủ Ngụy Thiên Nhai, nếu như bị chộp trúng chẳng phải là vỡ đầu nát óc?

A lên một tiếng, Tần Lâm nhanh tay nhanh chân lui về phía sau.

– Tần công tử!

Giáp Ất Bính Đinh đã lấy trường kiếm mới tới, thấy tình hình như vậy đồng thời kêu to, vung kiếm tới cứu.

Hai mắt Ngưu Đại Lực đỏ ngầu, không để ý hổ khẩu chảy máu, phát lực phi nước đại tới vung côn gỗ đập xuống đầu Ngụy Thiên Nhai.

Bất quá gần nhất vẫn là Hoắc Trọng Lâu, nhìn thấy Tần Lâm chợt ngã xuống giật mình kinh hãi, lập tức vận chân khí tới mười hai phần, thân hình như thương ưng lăng không xông tới nhanh như sao xẹt. Tay trái y sử Tầm Xà Thức, năm ngón tay co lại bao lấy các nơi yếu hại sau lưng Ngụy Thiên Nhai, tay phải vận Liệt Thạch Thức, năm ngón tay giống như móc câu chộp xuống huyệt Bách Hội trên đầu Ngụy Thiên Nhai.

Ngụy Thiên Nhai vội vàng dồn sức xuống chân, thân hình trượt ngang sang bên cạnh ba thước, chuyên tâm nghênh đón Ưng Trảo công Hoắc Trọng Lâu.

Ngưu Đại Lực nóng nảy vạn phần, cùng bốn nàng chạy vội tới bên người Tần Lâm, cũng không biết thương thế hắn như thế nào, chỉ nhìn thấy nhắm mắt lại nằm dưới đất.

Bốn nàng tiến lên chuẩn bị tiến hành cấp cứu.

Ngưu Đại Lực lấy quyền đấm vào ngực mình liên hồi, hán tử thô kệch này tỏ ra hối hận tới cực điểm:

– Trời ơi, nếu ân công xảy ra chuyện gì, ta còn mặt mũi trở về gặp mẫu thân sao?

Vẻ mặt Giáp Ất Bính Đinh như đưa đám, công lực Ngụy Thiên Nhai bực nào, bị âm kình Thiên La Địa Võng Sưu Hồn Thủ của lão theo não mà vào, cho dù là phương trượng Thiếu Lâm, chưởng môn Võ Đang cũng không chịu nổi…

Mặc dù thời gian quen biết không lâu, bốn nữ binh đã xem Tần Lâm như nửa chủ nhân, mắt ba nàng Giáp Ất Bính đỏ hoe, tiểu Đinh giụi giụi mắt, khóc sụt sùi.

Chợt Tần Lâm mở mắt to, nhìn các nàng toét miệng cười một tiếng, trong lúc mọi người kinh ngạc thi triển Lý Ngư Đả Đĩnh đứng lên, cười hì hì nói:

– Muốn khóc tang lão tử ư, còn sớm một trăm năm!

Thì ra mới vừa rồi lúc hắn lui về phía sau đột nhiên bị nhánh cây ngáng chân một cái, bèn dứt khoát mượn thế ngã ngửa ra sau, vừa kịp tránh khỏi một đòn chí mạng của Ngụy Thiên Nhai, không tổn thương cọng lông sợi tóc nào cả.

Ngưu Đại Lực cùng bốn nữ binh lập tức đổi buồn làm vui, nước mắt vẫn còn lăn dài trên gương mặt ngây thơ của tiểu Đinh, lại nhoẻn cười, bị nữ binh Giáp gõ đầu một cái:

– Ngu ngốc, chúng ta mau đi giúp Hoắc Đương Đầu!

Hai người Ngụy Thiên Nhai cùng Hoắc Trọng Lâu đang đấu nhau sinh tử, hai tay trưởng lão Ma giáo hiện đầy gân xanh, chộp bắt điểm đánh, Thiên La Địa Võng Sưu Hồn Thủ ảo hóa ra đạo đạo chưởng ảnh màu xanh. Móng tay Đương Đầu Đông Xưởng ngả vàng, sử xuất Ưng Trảo công, tầng tầng lớp lớp trảo ảnh màu vàng giao chiến với bóng chưởng màu xanh chập chùng.

Lúc này hai ngón bàn tay phải của Ngụy Thiên Nhai bị phế, công lực suy yếu không ít, lúc múa chưởng máu tươi bắn ra loạn xạ. Hoắc Trọng Lâu dần dần chiếm thượng phong, ép đối phương lui về phía sau liên tiếp.

Nếu là so đấu giang hồ, Hoắc Trọng Lâu sẽ không có ý tứ thừa dịp người gặp nguy lấn tới, nhưng đây là triều đình tập nã phản loạn, không khác gì chiến đấu chốn sa trường. Vì vậy y không buông lỏng chút nào, ép tới từng chiêu, định nhất cử xé nát Ngụy Thiên Nhai đứng hàng thứ tư trong mười trưởng lão Bạch Liên giáo dưới trảo của mình.

Ngụy Thiên Nhai bị thương rất nặng, đã không phải là đối thủ Hoắc Trọng Lâu, lại thấy Ngưu Đại Lực cùng bốn nữ binh cũng đang xông về phía này, tự biết nếu còn không đi chỉ sợ sẽ phải để mạng lại chỗ này. Cho nên lão lập tức vận khởi mười hai phần công lực, sắc mặt trở nên xanh biếc, luôn miệng kêu to, điên cuồng thúc giục Thiên La Địa Võng Sưu Hồn Thủ.

Hoắc Trọng Lâu biết đối phương đã là nỏ mạnh hết đà, cho nên đứng vững đánh chắc quấn lấy không buôn, trong lòng rất muốn mượn đầu của trưởng lão Bạch Liên giáo để thăng quan phát tài.

Lúc này nơi xa đã có đại đội binh mã từ phương hướng nha môn Chỉ Huy Sứ xuất kích, trường thương đại kích, cung mạnh nỏ cứng, chính là thân binh, gia tướng dưới quyền Chỉ Huy Sứ Vương Tiến Hiền.

Ngụy Thiên Nhai bất đắc dĩ, liều mạng tráng sĩ chặt tay, lúc ưng trảo Hoắc Trọng Lâu sắp cắm vào ngực lại không né không tránh, song chưởng cùng xuất để lộ ra không môn trước ngực.

Hoắc Trọng Lâu mừng rỡ, thế tới tăng nhanh ba phần.

Bất ngờ song chưởng Ngụy Thiên Nhai từ phía dưới bay lên, một chiêu Sâm La Thiên Ngục cũng đánh vào ngực Hoắc Trọng Lâu.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240