Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 160
Phần 160: Đêm trăng tra án (Hạ)

Tần Lâm gật đầu liên tục:

– Hay, cực hay! May là họ Triệu kia chính là lão hồ ly lăn lộn trong công môn mấy chục năm, cũng bị công tử lừa gạt không biết đường nào mà lần, đây mới là mưu trí cơ biến!

Giang Mậu nghe vậy mừng rỡ, trong nhà học Tứ Thư Ngũ Kinh, phụ thân trở lại liền khảo hạch trị quốc an bang, mà loại chuyện phá án như vậy là lần đầu tiếp xúc, đã được lão thủ Cẩm Y Vệ ngợi khen. Hơn nữa đối phương không biết thân phận của mình, lời khen này càng chân thành hơn đám quan viên nịnh nọt vuốt mông ngựa, làm sao Giang Mậu lại không vui.

Giang Tử ở bên cạnh, cười một cách tự nhiên nói với Giang Kính:

– Theo tiểu muội thấy, cố nhiên Tam ca lừa gạt họ Triệu kia không biết đường nào mà lần, nhưng y cũng bị tên họ Tần lừa gạt mà không hay biết.

Giang Kính nghe vậy thấy buồn cười, thấp giọng nói:

– Chúng ta chớ nên lật tẩy, để cho y vui vẻ, xem tên họ Tần kia phá án thế nào cũng rất thú vị.

Tần Lâm lại ghé sát bên tai Giang Mậu nói thật thấp mấy câu, Giang Mậu liền đứng lên nói lớn:

– Hôm nay trời cao mây nhạt, buổi tối nhất định trăng sáng lên cao, chúng ta không nên ở giữa bến tàu đầy những dân thuyền hàng thuyền cũ kỹ này. Hãy cho thuyền ra giữa sông đi, ngắm trăng lên cao trên đầu chẳng phải là sảng khoái hơn sao?!

Đám thuyền phu lập tức điều khiển hai chiếc thuyền ra giữa sông, bày ra yến tiệc vô cùng thịnh soạn trên quan thuyền. Giang gia mang tới tỳ nữ, ca kỹ trên Giao Bạch thuyền thay nhau đi ra ca hát, đàn tỳ bà, nhảy múa. Từ xa nhìn lại chỉ thấy nghê thường vũ y lui tới không nghỉ giữa sóng biếc, đèn lửa rực rỡ vô cùng, mà người trên thuyền yến tiệc linh đình, không khí vô cùng vui vẻ.

Hai tên bộ khoái trên bến thuyền thấy vậy cười rạng rỡ, thấp giọng lẩm bẩm:

– Đám công tử quyền quý này chỉ thích tìm vui hưởng lạc, Triệu Bộ Đầu lo lắng hơi quá, bắt chúng ta đứng trên bến thuyền uống gió Tây Bắc.

Bọn họ không biết vào khoảnh khắc mây đen che khuất ánh trăng, trên sông hỗn loạn, có một chiếc thuyền nhỏ đã được chuẩn bị từ trước ở Hưng Quốc châu âm thầm lặng lẽ chạy tới quan thuyền. Hơn mười người lục tục từ dưới quan thuyền lên thuyền nhỏ này, thần không biết quỷ không hay đi xuống hạ nguồn.

Chỉ chốc lát sau mây đen tản đi, trăng sáng chiếu rọi mặt sông, hai chiếc thuyền lớn vẫn đang neo giữa sông, trên boong thuyền oanh oanh yến yến lui tới qua lại, mấy người mặc y phục hoa lệ còn đang yến tiệc vui say, không ngừng ra tửu lệnh, hát tiểu khúc…

Tần Lâm, Lục Viễn Chí, Hàn Phi Liêm, Ngưu Đại Lực, ba huynh muội Giang gia cùng ba tên hộ vệ bọn họ đều ngồi trên chiếc thuyền nhỏ kia.

Tần Lâm cùng các huynh đệ hắn không cảm thấy có cái gì, ba huynh muội Giang gia đều có chút kích động, Giang Mậu còn dương dương đắc ý nói:

– Năm đó Lý Tố Tuyết tập kích ban đêm Thái Châu, chỉ học sử sách, tuy không có khả năng nhưng lòng vẫn hướng tới. Hôm nay chúng ta ngồi trên sông đi dưới ánh trăng chạy tới Phú Trì trấn, phá án bắt hung, cũng giống như Lý Tố Tuyết tập kích ban đêm Thái Châu, tương lai ghi chép lại cũng sẽ là câu chuyện đặc sắc.

Giang Kính cùng Giang Tử liếc mắt nhìn nhau, cùng mỉm cười.

Lúc này ánh trăng sáng tỏ, chiếu khắp mặt sông sáng sủa một mảnh, thuyền nhỏ xuôi dòng tiến nhanh như mũi tên rời cung.

Phú Trì trấn nằm ở chỗ giao nhau giữa Phú Thủy hà cùng Trường Giang, ban ngày mọi người ngồi thuyền lớn từ Trường Giang vào Phú Thủy hà đi Hưng Quốc châu đã từng đi ngang qua. Nhưng lúc ấy chỉ ở trên sông nhìn xa xa, cũng không quan sát cẩn thận.

Bây giờ mới phát giác thị trấn này có quy mô không nhỏ, nhà cửa nối tiếp san sát, tất cả đều là tường hồng ngói xanh thường gặp ở Kinh Hồ. Lúc này đèn lửa lốm đốm nhìn qua hết sức ấm áp, mà trung tâm thị trấn có một địa phương ánh đèn sáng hơn các nơi khác, dưới ánh đèn thấp thoáng không ít bóng người, không biết là hội hè gì đó hay là trò chơi dân gian.

Sau khi thuyền phu chống thuyền cặp bờ, mọi người nối đuôi xuống, vừa đi hỏi người đi đường, chạy thẳng tới nha môn Tuần Kiểm Ty.

Đến Tuần Kiểm Ty mới phát hiện mới vừa rồi trên sông nhìn thấy đèn đuốc sáng choang chính là nơi này, rất nhiều hương nông đang đốt đuốt chen chúc trên mảnh đất trống trước mặt nha môn Tuần Kiểm Ty, trên gương mặt bởi vì canh tác cực khổ mà xuất hiện đầy nếp nhăn của bọn họ đều tỏ ra tức giận vô cùng.

Một vị lão nông vô cùng căm phẫn quát lên:

– Thật là quá đáng, tính cả nghĩa địa, núi hoang Ly Hà thôn chúng ta thành ruộng đất để thu thuế, trên đời này có đạo lý như vậy sao?

Đám đông lập tức nhao nhao đáp lại:

– Đúng vậy, cho tới bây giờ chưa từng chống lại hoàng lương quốc thuế, chúng ta đều là dân chúng tốt của triều Đại Minh, hiện nay quan phủ làm như vậy rõ ràng là muốn ép chúng ta tới chết!

Mấy tên hậu sinh mặt đỏ lên:

– Dựa vào cái gì ruộng đất nhà cửa cẩu đại hộ được đo đạc ít như vậy, rõ ràng một mẫu chỉ coi là tám phần, ruộng đất chúng ta một mẫu lại đo thành một mẫu hai?

Trưởng quan Tuần Kiểm Ty gọi là Tuần Kiểm, chẳng qua là một tiểu quan tòng cửu phẩm, nhưng tướng tá mập mạp ra dáng quan lại mười phần, lên mặt nói:

– Đám điêu dân này… Nha môn Tuần Kiểm Ty ta chỉ chú trọng tróc nã đạo tặc, bắt bớ phản loạn. Ruộng đất là do người trong nha môn Tri Châu Đại lão gia đo đạc, các ngươi kêu la với ta có tác dụng cái rắm!

Lão hương nông cầm đầu nói:

– Thư Bạn châu nha tới đo đạc không phải là người trong nha môn các ngươi sao, ngươi và bọn họ chính là một phe, ức hiếp đám nông dân quê mùa chúng ta…

Tuần Kiểm trợn trừng mắt, hốt nhiên biến sắc:

– Đúng vậy thì đã sao, chẳng lẽ lão dám xung kích nha môn, công khai tạo phản sao?

Dứt lời liền đưa tay tát một cái đánh vào mặt của lão nông:

– Điêu dân, không cho lão một bài học, không biết cái gì gọi là quốc pháp vô tình! Bây đâu, bắt đám điêu dân này lại!

Binh lính Tuần Kiểm Ty cầm đao thương kiếm kích vây lại, muốn bắt giữ lão nông cầm đầu này. Đám hương dân thấy vậy cùng kêu lên hết sức ồn ào hỗn loạn, có vẻ sắp sửa xảy ra dân biến.

Lão nông ôm mặt, không dám tin nhìn Tuần Kiểm lão gia. Cả đời này của lão là con dân Đại Minh, chuyên cần canh tác làm ruộng rẫy, dùng mồ hôi và công sức đổi lấy thu hoạch, sau đó ngoan ngoãn nộp thuế nước đầy đủ, cho tới bây giờ không dám thiếu. Trong mắt lão, quan phủ phải thương xót dân chúng tốt như mình vài phần mới đúng.

Nhưng bây giờ chỉ là muốn lấy lại công đạo, Tuần Kiểm lão gia lại dùng một cái bạt tai cắt đứt toàn bộ ảo tưởng của lão đối với quan phủ, oan ức, tức giận, không cam lòng, nước mắt vẩn đục chảy dài trên gương mặt đầy nếp nhăn của lão.

Mấy người tuổi trẻ lập tức chen lên phía trước:

– Tam thúc công hơn bảy mươi tuổi, còn bị cẩu quan làm nhục, chúng ta liều mạng với y!

Tuần Kiểm lão gia bị dọa sợ đến lui về phía sau mấy bước:

– Phản rồi phản rồi, các ngươi muốn đánh quan tạo phản sao?

Đám binh lính cũng bị dọa sợ đến ngơ ngác nhìn nhau. Nếu nông dân gây loạn nhiều như vậy, cũng không phải là mấy tên thổ binh Tuần Kiểm Ty bọn họ có thể chế trụ được!

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240