Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 136
Phần 136: Phương pháp truy tung (Hạ)

Cho nên lão liều mạng hứng trảo trước ngực, lấy quyết tâm tráng sĩ đoạn cổ tay chịu đựng một chiêu Ưng Trảo công của Hoắc Trọng Lâu. Đồng thời sử dụng nội lực Thiên La Địa Võng Sưu Hồn Thủ quỷ dị đẩy vào yếu huyệt trước ngực Hoắc Trọng Lâu, khiến cho cường địch này tạm thời không thể nhúc nhích, sau đó sẽ phi thân chạy trốn.

Nếu cứ chạy trốn như vậy, Ngụy Thiên Nhai thân bị trọng thương không thể trốn xa, tất nhiên bị Hoắc Trọng Lâu đuổi kịp. Cho nên lão chạy tới cửa sau Huyền Diệu quán, cứu chúng Bạch Liên giáo đồ cùng nhau chạy trốn, đi tới địa phương có bốn ngã rẽ, cộng thêm quan đạo đi thông nơi xa tổng cộng năm con đường có thể lựa chọn, mà Hoắc Trọng Lâu chỉ có một người.

Đây chính là kế chia cánh hoa mai, chỉ cần địch nhân mạnh nhất Hoắc Trọng Lâu không đuổi kịp, Ngụy Thiên Nhai cũng không coi đám người còn lại ra gì, cho dù là đuổi kịp lão cũng có thể dễ dàng đối phó, ung dung trốn xa.

Quỷ Thủ Sưu Hồn Ngụy Thiên Nhai vốn là người âm độc, giảo hoạt nhất trong số mười trưởng lão Bạch Liên Ma giáo, cho nên tới Kỳ Châu chủ trì nhiệm vụ trọng yếu ám sát Đặng Tử Long, để có thể khống chế Kinh Vương phủ. Mặc dù bởi vì Tần Lâm mà thất bại trong gang tấc, nhưng đủ loại âm mưu quỷ kế, cộng thêm một thân võ công tà môn quỷ dị khó dò chính là nhân vật hết sức khó chịu.

Mà ở trong lòng Ngụy Thiên Nhai, Tần Lâm nhiều lần phá hư đại kế của lão đã thành đối thủ cấp thiết nhất Bạch Liên giáo phải trừ đi, thậm chí tầm quan trọng còn xếp trên cả Đặng Tử Long.

Giang hồ đồn đãi Ngụy Thiên Nhai quyết tâm muốn giết người, ngay cả hồn phách cũng không có đường nào có thể trốn, cho nên mới gọi là Quỷ Thủ Sưu Hồn.

Lão cười quỷ dị, tuy rằng vì phổi bị thương mà thanh âm trở nên khàn khàn, nhưng vẻ nanh ác trong giọng nói không giảm mà tăng:

– Đợi lão phu dưỡng lành thương thế, nhất định phải bầm thây họ Tần thành muôn mảnh, không, làm cho hắn muốn sống cũng không được, muốn chết cũng không thể, diệt cả nhà hắn ngay trước mặt hắn, y quán gì đó, còn có bốn tiểu nha đầu kia, tất cả đều phải chết…
– Ngụy lão ma, chỉ sợ lão không có cơ hội dưỡng lành thương thế!

Thanh âm của Hoắc Trọng Lâu từ cách đó không xa vang lên.

Ngụy Thiên Nhai cả kinh thất sắc, thu công tựa vào gốc cây sau lưng chậm rãi đứng dậy, giọng nói lộ vẻ khổ sở:

– Khụ khụ, Hoắc Đương Đầu ngươi hết sức may mắn, năm con đường chọn một, ngươi chỉ có hai thành cơ hội lại có thể chọn đúng… Khụ khụ, chẳng lẽ Vô Sinh Lão Mẫu muốn thu ta trở về quê quán chân không sớm ư?

Hoắc Trọng Lâu từ phía sau gốc tùng chậm rãi bước ra, nhìn Ngụy Thiên Nhai tựa như mèo vờn chuột, trong ánh mắt tràn đầy vẻ hài hước:

– Hai thành nắm chắc ư? Sợ rằng chưa chắc! Tần Tổng Kỳ sớm biết ngươi đi con đường này, cho nên Hoắc mỗ mới có thể đuổi đến chỗ này, rõ ràng là lão lên trời không đường xuống đất không cửa, ha ha ha…
– Không thể nào!

Phổi Ngụy Thiên Nhai bị thương rất nặng, chạy một mạch như điên, động thủ giết người, lúc này đã khó lòng duy trì. Lão ho khan thật mạnh mấy tiếng, khạc ra nước bọt pha lẫn máu tươi, giận dữ nói:

– Cho dù là kế phân cánh hoa mai có thể bị nhìn thấu, làm sao hắn có thể nhận ra ta chạy theo con đường nào? Trên mỗi con đường đều có dấu chân, trên mỗi con đường đều có vết máu người bị thương chảy xuống! Hoắc Trọng Lâu, mặc dù hai ta ai vì chủ nấy, nhưng Sưu Hồn Thủ cùng Ưng Trảo công võ lâm song tuyệt, Ngụy mỗ kính ngươi là một hán tử, ngươi cần gì phải gạt Ngụy mỗ?!

Hoắc Trọng Lâu thấy đại địch từ trước tới nay vẫn nổi danh cùng mình rơi vào tình cảnh như vậy, trong bụng cũng không khỏi sinh ra cảm khái, nói thẳng:

– Lão xem thử máu của mình chảy xuống có chỗ nào khác thường không?

Ngụy Thiên Nhai không kịp chờ đợi lau máu vết thương trước ngực một cái, định thần nhìn lại, màu sắc có hơi ngả màu hồng, bên trong mang theo chút bọt khí nho nhỏ, quả thật có chỗ bất đồng với giết người chảy máu bình thường.

– Chỉ… chỉ bằng vào điểm này ư?

Ngụy Thiên Nhai trợn trừng đôi mắt, không dám tin nhìn máu trên tay, kế phân cánh hoa mai lại bị biện pháp như thế phá giải, rốt cục họ Tần kia là ai?

Tần Lâm cùng bốn nữ binh, chúng Hiệu Úy cũng lục tục chạy tới, làm thành vòng tròn vây Ngụy Thiên Nhai vào trung tâm. Thật ra thì thương thế Ngụy Thiên Nhai đã phát tác, chỉ một mình Hoắc Trọng Lâu là có thể bắt lão lại.

Ngụy Thiên Nhai dùng ánh mắt khó có thể dùng lời diễn tả nhìn Tần Lâm không chớp, dường như muốn ấn hắn vào sâu trong linh hồn. Mà Tần Lâm cũng không sợ hãi chút nào nhìn thẳng vào mắt lão, ánh mắt uy nghi lẫm lẫm, giống như Chuyển Luân Vương xét xử ác quỷ dưới điện Sum La.

Ngụy Thiên Nhai chợt cười to:

– Nói gì Quỷ Thủ Sưu Hồn, các hạ mới là Vô Thường sứ giả truy hồn đoạt phách! Lão phu tung hoành thiên hạ, lại để cho ngươi đuổi không đường có thể trốn…
– Thúc thủ chịu trói đi!

Tần Lâm thành khẩn nói:

– Lão đã không có cơ hội.
– Ai nói?

Ngụy Thiên Nhai cười quỷ dị, chợt vận công, vung tay nổi gân xanh vỗ mạnh vào ngực mình, ánh mắt nhanh chóng trở nên ảm đạm, cơ mặt méo mó tạo ra nụ cười kinh khủng, lẩm bẩm nói:

– Ít nhất, ta cũng có thể trở về quê quán chân không…

Bọn Hoắc Trọng Lâu tranh nhau tiến lên, nhưng đã không còn kịp nữa.

Quỷ Thủ Sưu Hồn Ngụy Thiên Nhai cả đời giết người vô số, nợ máu đầm đìa, cuối cùng lại sưu hồn chính mình.

Hoắc Trọng Lâu đứng trước thi thể Ngụy Thiên Nhai, kinh ngạc ngây người hồi lâu, rốt cục là y mừng rỡ vì đánh bại cường địch, hay là vì Sưu Hồn Thủ nổi danh cùng Ưng Trảo công từ nay tuyệt tích mà tâm trạng tịch liêu? Không người nào có thể nhìn ra được.

Hồi lâu sau Hoắc Trọng Lâu thở dài một cái, phong phạm võ lâm cao thủ dần dần biến mất, vẻ tinh minh, khát vọng quyền thế của Đương Đầu Đông Xưởng trở lại trên mặt y. Có lẽ từ khoảnh khắc năm xưa quyết định gia nhập Đông Xưởng, mưu lấy cao quan hậu lộc phong thê ấm tử, Đông Xưởng đã chiếm cứ phần lớn vị trí trong lòng y.

Y kéo Tần Lâm qua một bên, tỏ vẻ hết sức vui mừng nói:

– Tần Tổng Kỳ, Hoắc mỗ có mắt không biết Thái Sơn, hôm nay mới nhận được chân thần, thỏi vàng này ngàn vạn lần không thể nhận…

Bàn tay Hoắc Trọng Lâu chậm rãi mở ra, năm lượng vàng nằm trong lòng bàn tay, bất tri bất giác dùng tới nội kình Ưng Trảo công, năm ngón tay căng ra, gân xanh mạch môn nổi lên, ngón tay ngả vàng lóe hàn quang. Theo thần sắc của y, e rằng lúc chiến đấu sinh tử với Ngụy Thiên Nhai cũng không tỏ ra khẩn trương như vậy.

Tần Lâm liếc mắt liền nhìn ra tâm tư của đối phương, cười đẩy tay y ra:

– Hoắc Đương Đầu khách sáo rồi, ngươi ở tốn hao trong kinh không ít, thu nhập lại thấp, huynh đệ là làm quan bên ngoài, nói gì cũng dễ thở hơn. Chút chuyện nhỏ này cũng không phải là gì khác, bất quá chỉ là chút tâm ý.

Quả thật Tần Lâm đã nói đúng vào điểm mấu chốt, lương bổng quan viên triều Đại Minh là thấp nhất trong các triều đại, quan địa phương có các thủ đoạn kiếm tiền bất chính bổ sung, đại quan trung ương có được bạc hiếu kính của cấp dưới.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240