Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 165
Phần 165: Đối chất ngay mặt (Hạ)

Chỉ lấy chủ quan phán đoán tìm kiếm hung thủ, không khác nào lên cây bắt cá, cuối cùng sẽ gây ra không biết bao nhiêu án oan.

Đơn cử như chuyện lần này, Uông thị thấy thi thể trượng phu vừa không có ôm thi thể khóc rống, cũng không kêu oan khuất, chẳng qua là thái độ phản bình thường tránh sang bên ngã vào lòng biểu đệ, từ đó có thể nói rằng nàng rõ ràng là hung thủ giết chồng hay không?

Không biết được.

Nếu là người mới chết cũng không nói, Tề Tào đã chết hơn nửa tháng, sau khi chết thân thể con người nhiễm thật nhiều vi khuẩn vi sinh vật, khiến cho thi thể nhanh chóng thối rữa, còn bị nước ngâm bành trướng thành một vật khổng lồ. Các khoang trống, các cơ quan khắp toàn thân tràn đầy khí ô trọc, mặt sưng phù chẳng khác nào trái bóng, đôi môi lật ra ngoài giống như đại tinh tinh châu Phi, ánh mắt lồi hẳn ra ngoài như quả bóng bàn, chất lỏng sệt hôi thối dơ bẩn chảy ra theo thất khiếu…

Dáng vẻ đáng sợ như vậy so với người còn sống hoàn toàn là hai người khác nhau, cho dù là phu thê mặn nồng ân ái cũng không thể nào làm được chuyện “ôm lấy thi thể khóc rống”.

Ngược lại đối mặt một cỗ thi thể đáng sợ, toát ra mùi hôi thối khiến cho người ta muốn nôn mửa như vậy, cho dù là vị Ảnh Đế nào dám diễn trò ôm xác khóc rống trước mặt mọi người, Tần Lâm cũng sẽ nhận định người này có vấn đề trăm phần trăm, không chút do dự bắt lại.

Suy nghĩ một chút, Tần Lâm cân nhắc nói:

– Nếu quả thật là Uông thị cùng Đỗ Trọng sát hại Tề Tào, làm sao nàng dám đi tới châu nha đòi người mấy lần, gây ra lớn chuyện, nếu nói như vậy là vừa ăn cướp vừa la làng, cũng không xuôi cho lắm.

Lục Viễn Chí xoa xoa tay vắt óc suy nghĩ, hồi lâu sau mới do dự nói:

– Phương Sư Gia biết vóc người, giới tính cỗ thi thể chết trôi chúng ta vớt được này, hiện tại cũng có thể giải thích, bởi vì Uông thị từng đi nha môn đòi người. Nhưng Phương Sư Gia không có người giao ra, chúng ta vớt thi thể lên giao cho y, y lại không muốn, chuyện này lại càng kỳ quái. Vì sao y không mượn cơ hội lấy thi thể giao lại cho Uông thị, bịt miệng của nàng?

Xem ra, chỉ có con đường đối chất ngay mặt có thể đi.

Uông thị từng nói trượng phu là bị hai bộ khoái Trương Lỗi, Vương Thắng gọi đi, sau đó bặt vô âm tín, Tần Lâm liền dẫn mọi người lại đi châu nha một lần nữa.

Đi tới cửa nha môn, mặt trời mới vừa dâng lên, chiếu vào bốn chữ Công Chính Liêm Minh trên vách lấp lánh rực rỡ, Tần Lâm nhìn thấy chỉ phì cười một tiếng.

Cũng không gọi hai bên nha dịch thông truyền, Tần Lâm dẫn người đi thẳng vào trong.

Tri Châu Hưng Quốc châu họ Hồ, Hồ Đại lão gia bệ vệ ngồi trên cao đầu đội ô sa, thân mặc thanh bào, lưng đeo thắt lưng ngân hoa, trước ngực áo thêu gà lôi trắng (Bạch Nhàn, tượng trưng chức quan ngũ phẩm), dáng người mập mạp trắng trẻo, đang ngáp dài nhìn lên xà nhà.

Còn chưa ngáp xong, chợt nhìn thấy một đám Cẩm Y Vệ cùng mấy quý công tử không trải qua thông báo đã xông đến công đường, Tri Châu này cả kinh ngậm miệng, sau đó trợn to mắt hỏi:

– Các… các ngươi là ai?
– Bá Hộ Cẩm Y Vệ, vì án sát hại nhân mạng, ý đồ phá hư triều chính mới của triều đình, đặc biệt tới nha môn Đại nhân mời hai người Trương Lỗi, Vương Thắng đối chứng đương trường với vợ của người chết.

Tần Lâm nói xong Lục Viễn Chí liền vỗ đùi, âm thầm khen hay, vốn là Cẩm Y Vệ không thể nhúng tay vào án mạng bình thường ở địa phương, Tần ca nói chuyện liên quan với triều chính mới Vạn Lịch, Cẩm Y Vệ sẽ có quyền tra xử.

Hồ Tri Châu trợn tròn hai mắt, ấp úng không biết trả lời thế nào.

Phương Đường Tiến Phương Sư Gia từ hậu đường đi ra, ghé vào tai Hồ Tri Châu nói mấy câu, ánh mắt âm hiểm liếc về phía Tần Lâm một cái.

– Giỏi cho tên giả danh lừa bịp!

Hồ Tri Châu gằn giọng quát:

– Ngươi được Thiên Hộ Sở Hồ Quảng điều đi Nam Kinh nhậm chức, Hưng Quốc châu tới phiên ngươi quản từ lúc nào vậy, lúc nào quan qua đường cũng có thể nhúng tay vào chuyện bản địa, luật Đại Minh có điều này sao? Còn không mau đi, bản quan sẽ tố cáo ngươi có hành vi tự cao tự đại, trong mắt không có quan nha địa phương, tự tiện xen vào công vụ của châu huyện.

Phương Đường Tiến cười âm hiểm, hai hàng ria chuột run lên, mặc dù Cẩm Y Vệ bên ngoài quyền thế cực lớn, cũng bất quá ngang ngửa với quan văn địa phương, thực quyền lại hơi kém một chút. Thật ra là cục diện cân bằng với nhau, nhưng bằng vào quan qua đường Cẩm Y Vệ mà muốn áp đảo tòng ngũ phẩm Tri Châu bản địa, chuyện này quả thật không thể.

Giang Kính, Giang Mậu liếc mắt nhìn nhau, chuẩn bị ra mặt thay Tần Lâm.

Thấy ba huynh muội Giang gia nhìn sang bên này cười lạnh liên tục, trong lòng Phương Đường Tiến đột nhiên cả kinh, biết đã mắc bẫy bọn họ, dứt khoát trong lòng tranh nói trước khi bọn họ kịp mở miệng:

– Tiểu Kỳ Cẩm Y Vệ bản châu sẽ lập tức dẫn người đến, đến lúc đó mắc phải tội danh giả danh lừa bịp, hừ hừ, đồn đãi ra ngoài coi như khó mà nói… Ba ngàn lượng ba ngàn lượng, hắc hắc!

Ba huynh muội Giang gia nghe vậy giận không chỗ phát tiết, Giang Mậu muốn mắng Sư Gia này giảo hoạt, lại bị Đại ca Giang Kính kéo lại, thần sắc trịnh trọng nhìn y lắc đầu một cái.

Giang Tử thấp giọng:

– Chuyện của công tử Tổng Đốc Hồ Tông Hiến bị thanh quan Hải Thụy làm nhục, Tam ca đã quên sao? Phụ thân vì chuyện “đại tang đoạt tình” đã bị thanh lưu trong thiên hạ chỉ trích, nếu như chúng ta gây chuyện vào thời khắc mấu chốt này…

Giang Mậu chợt hiểu ra, đã có vết xe đổ của công tử Hồ Tông Hiến bị Hải Thụy sửa trị trước đó. Quả thật lần này bọn họ lấy ba ngàn lượng bạc nói chuyện, vốn là vì tạm thời lừa gạt châu nha để đi Phú Trì trấn tra xét, nếu như Phương Đường Tiến thật sự lấy chuyện này ra vu hãm bọn họ cũng khó mà cãi lại. Thình lình mắc phải ô danh, ngược lại đối phương giành được danh dự chính trực, người khác còn nói y là Hải Thụy thứ hai!

Chẳng lẽ không làm gì được Tiền Lương Sư Gia âm hiểm xảo trá này sao?

Chờ trên đại đường một hồi, Tiểu Kỳ Cẩm Y Vệ đóng ở bản châu liền mang theo mười tên Hiệu Úy dưới quyền ba chân bốn cẳng chạy tới châu nha.

Triều Minh châu chia làm Trực Lệ châu và tán châu, Trực Lệ châu do tỉnh quản hạt, về mặt hành chính tương đương với phủ, tán châu do phủ quản hạt, về mặt hành chính tương đương với huyện, nhưng Tri Châu đều là tòng ngũ phẩm. Hưng Quốc châu cùng Kỳ Châu đều là tán châu, Kỳ Châu bởi vì là đất Kinh Vương khai phủ, cho nên phái trú một Bá Hộ Cẩm Y Vệ Sở, mà Hưng Quốc châu cũng chỉ thiết lập Tiểu Kỳ.

Tiểu Kỳ này họ Phùng, Phương Đường Tiến Phương Sư Gia nhìn thấy y dẫn người vội vã chạy tới, nhất thời nhìn Tần Lâm cười âm hiểm liên tiếp. Bất kể là quan nha gì, hận nhất là nhúng tay vào địa bàn không phải của mình cai quản, thân là quan qua đường lại nhúng tay vào chuyện bản địa, Phùng Tiểu Kỳ không nóng nảy bốc lửa mới là chuyện lạ.

Quả nhiên, Phùng Tiểu Kỳ rõ ràng nhìn thấy Tần Lâm mặc Phi Ngư phục, bên hông đeo lệnh bài Bá Hộ cũng bất chấp, nhìn về phía hắn nói:

– Theo lý ngài là Bá Hộ Cẩm Y Vệ, tại hạ cũng phải gọi hai chữ Thượng quan, nhưng ngài có hiểu quy củ hay không, quan qua đường làm sao quản được chuyện bản châu?

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240