Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 168
Phần 168: Nịch tử thủ sáo (Hạ)

Thì ra Lục Viễn Chí tìm khắp thi thể không thấy có thứ gì có giá trị, cuối cùng đành phải mổ dạ dày người chết ra, khí vừa chua vừa thối bên trong dạ dày toát ra khiến cho mọi người chỉ muốn nôn mửa, liên tiếp lui về phía sau.

Lần này Tần Lâm không có đi lên phía trước, từ xa nhìn tên mập cười nói:

– Xem thử trong dạ dày vị Lý Trưởng này có thứ gì, có lẽ có đầu mối trong đó.
– Tần ca thật xấu xa!

Tên mập lẩm bẩm, cuối cùng đã hiểu tại sao Tần Lâm phải gọi y làm chủ đạo giải phẫu. Cũng may lúc mổ bụng heo cũng có mùi xú uế không chịu nổi như vậy, y đã quen từ nhỏ, hiện tại cũng không có cách nào thối lui, chỉ có thể dùng vạt áo che miệng mũi lại tiếp tục công việc.

Lúc kiểm tra nội dung trong dạ dày, phàm là người gan lớn nhìn xem không ai là không kinh hãi: Người chết đi hơn nửa tháng, thức ăn trong dạ dày vẫn không tiêu hóa, mà vẫn còn giữ hình dáng vốn có của nó. Rau cải, thịt cơm nhai nát… cũng có thể nhận ra.

Giang Mậu chịu đựng ghê tởm nhìn gần một chút, lấy làm kỳ bèn hỏi:

– Đã hơn nửa tháng, vì sao vẫn chưa tiêu hóa thành phân, lại giống như mới vừa ăn như vậy?

Dĩ nhiên Tần Lâm biết nguyên nhân, người sau khi tử vong chức năng tiêu hóa lập tức dừng lại, thức ăn sẽ không tiếp tục bị tiêu hóa, Thi thể này chìm ở đáy sông lạnh như băng, những mảnh vụn thức ăn này tự nhiên cũng thối rữa tương đối chậm, cho nên bây giờ vẫn có thể phân biệt được chủng loại.

Hắn dùng từ ngữ mọi người có thể nghe hiểu giải thích qua một lượt, mọi người nghe xong cái hiểu cái không, Giang Mậu ngược lại gật đầu liên tục:

– Không nghĩ tới công việc Ngọ Tác cũng có nhiều đạo lý như vậy, không trách Tống Từ Tống Đề Hình tiền triều phải viết ra Tẩy Oan Tập Lục.

Giang Kính cũng than thở:

– Khổng Tử nói tam nhân đồng hành tất hữu ngã sư, hôm nay ta mới tin câu này.

Hai huynh đệ nói xong cũng nhìn muội muội, nhưng lần này Giang Tử chưa kịp nói gì, bị hai vị huynh trưởng nhìn như vậy, thậm chí hoảng hốt cúi đầu.

Tiểu muội hôm nay uống lộn thuốc rồi sao? Giang Mậu không giải thích được, sau đó nhìn thử Tần Lâm, theo bản năng cảm thấy có điều cổ quái.

Rốt cục tên mập đã tìm được trong nội dung dạ dày vật cần tìm, bèn dùng nhíp nhỏ gắp giơ lên:

– A, dường như vật này không phải là thịt cá tôm gì, chẳng lẽ là Giang Dao Trụ?

Mã lão bản Ngọc Thực hiên lập tức đổ mồ hôi trán, ấp úng không dám trả lời.

Trương Lỗi, Vương Thắng cũng lộ vẻ hoảng sợ.

– Cái gì mà Giang Dao Trụ?

Phương Đường Tiến Phương Sư Gia vừa nháy mắt ra dấu với Mã lão bản, vừa nói:

– Rõ ràng chính là thịt cá trắm!
– Đúng đúng, là thịt cá trắm!

Mã lão bản gật đầu không ngừng.

Lục mập cười khẩy một tiếng:

– Được, vậy cứ cho là thịt cá trắm đi.

Mã lão bản thở dài một cái, không ngừng bận rộn cầm tay áo lau mồ hôi lạnh trên trán.

– Như vậy vật này là cái gì, vỏ cá trắm ư?

Lục mập cười ranh mãnh, gương mặt đầy thịt béo vì vui sướng mà nhộn nhạo.

Y giơ nhíp lên thật cao, trên đó có kẹp một vật mỏng, được ánh mặt trời chiếu hết sức rõ ràng, là một mảnh vỏ giáp xác nhỏ hơn móng tay một chút.

Hơn nữa chỉ cần tín đồ sành ăn là có thể nhận ra, chính là một phần vỏ của sò biển làm nên món Giang Dao Trụ.

Một tiếng hô khẽ, Mã lão bản Ngọc Thực hiên mềm nhũn ngã xuống.

Tần Lâm lắc đầu, đi tới trước mặt lão, đưa mắt ra hiệu cho Ngưu Đại Lực, tên Đại Lực Kim Cương này bèn nhấc bổng Mã Lão bản mềm nhũn dưới đất lên.

– Dường như ở Hưng Quốc châu trừ Ngọc Thực hiên ra, xa gần không có quán cơm nào có thể làm Giang Dao Trụ phải không?

Tần Lâm nhìn Mã lão bản chế giễu:

– Như vậy bây giờ lão có hai lựa chọn, đầu tiên là nói ra thật tình, thứ hai chính là chịu tội thay người khác, lấy đầu của mình đổi cho người khác bình an, Mã lão bản, lão chọn thế nào?

Mã lão bản giống như chuột bị mèo vờn, nhìn ngang nhìn dọc lấm lét sợ hãi không dứt, cuối cùng ánh mắt của lão lướt qua Hồ Tri Châu, dừng ở trên mặt Phương Sư Gia.

Phương Đường Tiến cũng vô cùng nôn nóng, từ trước tới nay y chưa từng gặp đối thủ có thể thấu triệt u minh như Tần Lâm. Chỉ là một thi thể trần trụi lại thối rữa trương sình, cho dù là Bao Công tái thế, Tống Đề Hình sống lại cũng không thể làm gì, không ngờ rằng hắn có thể tìm ra chứng cứ từ trong bụng thi thể.

Chỉ sợ Mã lão bản sẽ nói thật, Phương Đường Tiến lập tức lấy mắt ra hiệu, ra dấu tay cho lão.

Sắc mặt Mã lão bản lúc đỏ lúc trắng, không biết làm thế nào cho phải.

Tần Lâm cười hắc hắc quái dị, để lộ hàm răng đều đặn trắng nõn, ánh mắt dường như có thể biết hết thảy nhìn chằm chằm vào mặt Mã lão bản:

– Đừng tưởng rằng có thể giở trò gì, bản quan là cẩm y Bá Hộ, cầm giá thiếp Cẩm Y Vệ, phụng mệnh Bắc Trấn Phủ Ty phàm có phường đại gian ác nghịch có quyền tiên trảm hậu tấu. Lý Trưởng Tề Tào này cũng không phải là hạng người tầm thường, là khâm phạm Bạch Liên giáo mà bản quan trấn áp tra xét, lão giết y diệt khẩu chính là đồng đảng của yêu phỉ, hiện tại bản quan có quyền giết chết lão tại chỗ!

Đương nhiên Tề Tào không phải là yêu phỉ Bạch Liên giáo, nhưng Tần Lâm nói phải, ai dám nói y không phải. Thời gian trước Tần Lâm từng bắt mấy tên đầu mục, trưởng lão, Hương chủ Bạch Liên giáo.

Bọn Phương Đường Tiến ở Hưng Quốc châu dối trên gạt dưới tạo ra mạng lưới liên lạc, lại là lão hồ ly xảo quyệt ở công môn đã lâu năm. Nếu Tần Lâm giở trình tự bút mực quan ty ra chắc chắn sẽ rơi vào bẫy rập của y. Cho nên dứt khoát khoái đao chém loạn ma, chụp lên cái mũ Bạch Liên giáo, xem bọn chúng làm gì.

Phương Đường Tiến gấp đến độ giống như kiến trên chảo nóng, nhưng lại không có cách nào.

Bằng vào bản lĩnh tranh cãi, thoái thác, đùn đẩy giữa quan địa phương cùng cấp, thượng hạ cấp với nhau, lần nào y sử dụng cũng hiệu nghiệm, cũng lợi dụng những biện pháp này bảo vệ lợi ích của không ít người, kết thành một mạng lưới liên lạc tương đối nghiêm mật ở Hưng Quốc châu.

Nhưng y ngàn vạn lần không nghĩ tới, Tần Lâm cũng không chơi trò tranh cãi, thoái thác, đùn đẩy với mình.

Quan qua đường không thể vượt quá quyền hạn, Cẩm Y Vệ không nhúng tay vào hình án địa phương, không thể làm thay việc người khác ở công đường châu huyện. Tần Lâm không thèm để ý tới tất cả các quy củ này, lột ra từng lớp mai của con rùa Phương Đường Tiến, khiến cho y không còn chút sức đánh trả nào.

– Trời ơi, tên họ Tần này không chịu nói lý!

Phương Đường Tiến muốn khóc.

Tần Lâm thấy Mã lão bản đã có ý động lòng, bèn gia tăng thêm một mồi lửa, rút soạt thanh Thất Tinh Kiếm bên hông ra một đoạn, vờ như muốn lấy đầu lão.

Bị tử vong uy hiếp, rốt cục Mã lão bản thổ lộ thật tình: Ngày đó hai vị công sai lên phòng đơn lầu hai Ngọc Thực hiên ngồi xuống, mà Tề Tào là từ cửa sau tiến vào. Quả thật bọn họ đã gọi món Giang Dao Trụ nổi danh nơi này, uống rượu dùng bữa ước chừng một canh giờ, bọn họ lại đỡ Tề Tào nhìn qua rất say rời khỏi cửa sau.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240