Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 7
Phần 7: Kỳ xà (Hạ)

Tần Lâm suy nhĩ một chút lập tức hiểu ra dụng ý của Cao Sài Vũ mang theo những văn kiện này, hiển nhiên là chuẩn bị mượn chúng chạy trốn khỏi thiên la địa võng do Cẩm Y Vệ truy sát. Sở dĩ chuẩn bị nhiều như vậy, có lẽ là bởi vì đường chạy trốn không xác định, trong lúc vội vàng chuẩn bị không chu toàn, mang nhiều một chút để phòng tùy cơ ứng biến.

Chỉ tiếc Cẩm Y Vệ đã truy nã hình y khắp trên hai đường thủy bộ, cho dù là có Lộ Dẫn cũng không có cách nào đi trên đại lộ. Cao Sài Vũ vất vả lắm mới men theo đường nhỏ trốn được tới chỗ này, rốt cục quỷ thần xui khiến chết ở dưới tay Tần Lâm.

Nghĩ thông suốt khúc mắc trong đó, Tần Lâm vui mừng hết sức, bèn lật tìm lại trong số Lộ Dẫn và thư tín, rốt cục tìm ra Lộ Dẫn giới thiệu Hán Dương huyện: “Tần Mộc Cận, sinh năm Gia Tĩnh bốn mươi ba, thân hình trung bình, mặt trắng, không râu, nhiều đời sống ở Hán Dương, phụ thân là Tần Quy, mẫu thân Đàm thị, đã mất.”

Lộ Dẫn này thật tốt, tuổi tác vừa khớp vả lại phụ mẫu đã mất, giả mạo vô cùng thuận tiện, là cùng họ, họ Tần tên Lâm, tên chữ Mộc Cận, quả thật là quá hợp.

Lại thấy có một phong thơ, mở ra xem chỉ thấy: “Đông Bích huynh thấy tin như thấy mặt, từ khi từ biệt ở Sở Vương phủ đã hơn hai mươi năm, ngu đệ rất là nhớ…”

Phong thư này là Tần Thực viết cho Đông Bích huynh, theo như giọng điệu trong đó có thể thấy được hai bên là lão hữu lâu năm, con trai duy nhất và vợ của Tần Thực đã mất sớm, lão một mình nuôi dưỡng cháu trai Tần Mộc Cận lớn lên. Mà đứa cháu này tính tình bướng bỉnh bất hảo, đến mười bảy tuổi cũng không có một nghề nghiệp đứng đắn.

Hiện tại Tần Thực thân lâm bệnh nặng tự biết mình không còn sống được bao lâu, sợ sau khi mình chết không người quản giáo cháu trai, bị bọn gian tà dẫn dụ đi lên đường tà, cho nên trước khi lâm chung viết thơ cho cháu trai mang cho lão hữu, nhờ Đông Bích huynh chiếu cố quản thúc, tìm một nghề nghiệp mưu sinh ở Kỳ Châu.

Đáng tiếc, hiện tại Lộ Dẫn cùng phong thư này đã rơi vào trong tay Cao Sài Vũ, cũng đủ để chứng minh Tần Mộc Cận không chỉ đã bị dẫn dụ đi lên đường tà, thậm chí đã đi lên tử lộ.

– Như vậy, sau này để ta thay thế ngươi sống tiếp đi…

Tần Lâm phấn chấn tinh thần:

– Từ nay về sau, ta chính là Tần Lâm tự Mộc Cận!

Bất quá hắn cũng không chuẩn bị dựa theo thư đi nương nhờ vị Đông Bích huynh chưa từng gặp mặt kia, bây giờ đã có hai trăm lượng bạc, năm mươi lượng vàng lá, có thân phận hợp pháp, thiên hạ to lớn nơi nào không đi được? Cho nên vẫn quyết định dựa theo kế hoạch trước, đi Giang Nam duyên hải kinh tế phát đạt, tứ hải thông thoáng tìm cơ hội.

Tần Lâm kéo thi thể vào trong bụi rậm, hao hết sức lực dùng đơn đao Cao Sài Vũ đào một hố sâu, cho thi thể, bánh nghi ngờ có độc, mấy quyển kinh văn Bạch Liên giáo, Lộ Dẫn thư còn thừa cùng với đơn đao ném vào trong hố.

Vốn hắn định ném chiếc ngọc bội Bạch Liên óng ánh kia đi, nhưng xoay chuyển tâm niệm chợt nghĩ Cao Sài Vũ làm Đại sư huynh Bạch Liên giáo ở chỗ này, cất giữ kinh văn trong người mà không thèm để ý vàng bạc, quả thật là bản sắc của một tên đệ tử tà giáo. Nhưng y lại trân trọng cất miếng ngọc bội này vào trong tay áo, nói không chừng còn có tác dụng quan trọng gì đó, bèn giữ nó lại.

Hắn lấp đất đào lên trở lại, san bằng, sau đó cẩn thận ra ngoài xa đào một ít cây cỏ mang về trồng trên mặt. Lúc này là giữa mùa Xuân và mùa Hạ, cây cối sinh trưởng phồn thịnh, mấy hôm sau cho dù là Bao Công Bao Đại nhân tới nơi này cũng không nhìn ra dưới lòng đất có chôn người.

Cẩn thận dọn dẹp dấu vết lưu lại, Tần Lâm cười hì hì cắm ba cây nhánh cây trên đất, trong miệng niệm thầm:

– Có câu quản giết không quản chôn, đại gia đây từ giết tới chôn đều phục vụ hết mình, Cao huynh coi như phát tài rồi. Ôi… thật ra cũng tại bản thân ngươi không tốt, mùi vị trúng độc trong bánh mà chết cũng không phải bất cứ lúc nào cũng có thể thưởng thức…

Nếu Cao Sài Vũ dưới cửu tuyền biết được, có thể nào giận dữ mà sống lại hay không?

Tâm trạng Tần Lâm không tệ, điểm qua thu hoạch của mình lần này: Hai trăm lượng bạc ròng, năm mươi lượng vàng lá, một chiếc ngọc bội Bạch Liên, một bình độc dược, một phong thư, một tấm Lộ Dẫn, lấy bao cho hết vào trong đó, vác lên vai đi bộ.

Đi về phía trước ba dặm, vượt qua một tòa núi nhỏ chính là một sơn thôn nhỏ chỉ có năm sáu hộ dân. Áo vải mặc mấy ngày vừa dơ vừa thối, còn bị gai đâm rách nát không chịu nổi, Tần Lâm liền dùng chút bạc vụn tìm sơn dân mua y phục vải thô thay, cởi bỏ áo vải cũ, sau đó lấy Lộ Dẫn và vàng bạc cho hết vào trong bao.

Nghe sơn dân nói bờ sông phía trước mười dặm có Mã Khẩu trấn hơi lớn một chút, thỉnh thoảng còn có thuyền nhỏ đậu lại trên bến thuyền gần trấn. Nhìn thấy đã sắp tới lúc mặt trời xuống núi, Tần Lâm quyết định đến Mã Khẩu trấn tá túc, chờ đợi thuyền đưa du khách ghé Trường Giang.

Vượt qua hai ngọn đồi nhỏ, đi trên sơn đạo đầy cỏ rậm, bộ y phục vải thô mà Tần Lâm mới mua lại bị gai góc xé rách không ít.

Đột nhiên cảm giác trên bắp chân đau nhói một trận, vội vàng lui lại mấy bước.

Chợt thấy trong bụi cỏ có con rắn dài năm thước, màu đen đốm trắng, vảy trên đầu mở lên về phía sau, đầu hình tam giác, lưng màu nâu, đầu, cổ, bụng màu trắng, lại có một ít đốm nâu loang lỗ, bụng dẹp, đuôi có một hàng vảy vừa nhọn vừa dài.

Rắn này nằm khoanh tròn, đầu ngẩng lên thật cao, lưỡi rắn màu đỏ tươi thò ra thụt vào, phát ra tiếng phì phì đáng sợ, để lộ hai cái răng nhọn trong miệng, mới vừa rồi chính là nó cắn Tần Lâm.

Nhìn qua cũng biết con này là rắn độc, Tần Lâm vô cùng áo não nhưng vẫn cố gắng hết sức giữ bình tĩnh, đồng thời từ từ lui về phía sau, không để chọc giận nó. Bị cắn một cái đã xui xẻo như vậy, nếu bị cắn thêm cái nữa chẳng phải là oan uổng hay sao?

Quả nhiên con rắn kia từ từ thụt đầu trở về, một lúc lâu sau Tần Lâm lui lại xa hơn, rắn độc cũng đắc ý ngẩng đầu, phát ra tiếng kêu phì phì, chậm rãi chạy vào trong bụi rậm.

Phù…

Tần Lâm thở ra một hơi thật dài, lúc này mới rảnh rỗi kiểm tra thương thế.

Vén ống quần bên phải lên, nơi bụng chân có hai vết răng rất sâu, máu không ngừng chảy ra, vết thương sưng lên thật to. Hắn thử dùng tay xoa bóp, đau tới nỗi kêu trời. Vết thương sưng to trở nên cứng rắn, chỉ trong thời gian ngắn, vùng da xung quanh đã hóa thành màu xanh.

Tần Lâm vội vàng xé một mảnh áo ra, buộc chặt vào chân phía trên vết thương chừng hai tấc, ngõ hầu ngăn chặn nọc độc ngấm vào máu tuần hoàn đi khắp toàn thân.

Mặc dù không phải là thầy thuốc lâm sàng chuyên nghiệp, nhưng Tần Lâm thân là pháp y hình sự, tự nhiên có sẵn kiến thức y học căn bản.

Rắn độc chủng loại bất đồng, tính chất độc dịch cũng bất đồng, chia làm bốn loại độc tố huyết dịch tuần hoàn, độc tố thần kinh, độc tố hỗn hợp cùng độc tố tế bào.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240