Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 33
Phần 33: Hoàng Liên Tổ (Hạ)

Tần Lâm bấm đầu ngón tay, bắt đầu đếm từng thứ:

– Rắm quạ bay trên trời, nước tiểu cá chép dưới nước, vải bọc chân của Vương Mẫu nương nương, khăn bịt đầu của Ngọc Hoàng Đại Đế, đổi lấy bốn thứ này cũng đã đủ rồi.
– Bại hoại!

Thanh Đại hứ Tần Lâm một cái, cười khanh khách:

– Đệ cho rằng mình là Tôn Hành Giả sao? Ta thấy đệ không có khi nào là nghiêm chỉnh, quả thật giống con khỉ. Chỉ bất quá không phải là con khỉ đá thần thông quảng đại trời sinh, mà là con khỉ đột nghịch ngợm phá phách.

Dứt lời đồng tử linh động của nàng đảo tròn, răng ngọc khẽ cắn môi, yểu điệu nói:

– Hảo sư đệ, ta sẽ vẽ một bức chân dung cho đệ, coi như chúng ta hòa nhau.

Tần Lâm khen hay, ho khan hai tiếng ngồi ngay thẳng lên, hai tay đặt trên đầu gối, vô cùng nghiêm chỉnh chờ Thanh Đại quan sát kỹ sẽ cất bút vẽ.

Thanh Đại nhịn cười, bắt đầu vẽ soàn soạt trên giấy, rất nhanh đã vẽ xong. Nàng nhét bức vẽ vào tay Tần Lâm, sau đó vội vàng trốn ra xa chỉ sợ hắn bắt mình lại, không nhịn được khom người cười khanh khách.

Chỉ thấy bức họa kia vẽ Tần Lâm miệng to như chậu máu, nanh lộ ra ngoài, tóc dựng đứng chẳng khác nào cương châm, đôi mắt to như chuông đồng bốc lửa, hai bàn tay thò ra khỏi ống tay áo to như quạt lá bồ. Mà điểm khiến cho người ta phải bật cười chính là, vẻ mặt của kẻ giống như Ma Thần này cũng không dữ tợn đáng sợ, ngược lại hết sức buồn cười, miệng rộng đến mang tai, vẻ mặt vô cùng bỉ ổi. Một bàn tay to như chiếc quạt lá bồ gãi đầu, tay còn lại đang gãi hông, động tác vẻ mặt cũng có bảy tám phần tương tự Tần Lâm.

Thanh Đại e sợ Tần Lâm tới bắt, nép ở cửa đề phòng nghiêm ngặt, chỉ cần có tình huống xảy ra sẽ thuận lợi chuồn đi.

Không ngờ rằng Tần Lâm cũng không thất vọng, ngược lại cầm tranh luôn miệng khen ngợi:

– Bức họa thật đẹp, vẽ thật đẹp. Dị nhân thời cổ ắt có dị tướng, uy phong lẫm lẫm, đằng đằng sát khí như vậy, tương lai tranh này không phải là treo ở Lăng Yên Các, cũng là khuôn mẫu khắc bia dựng tượng làm kỷ niệm.
– Đồ mặt dày, khoác lác mà không biết thẹn!

Thanh Đại hất gương mặt mịn màng lên cười cợt Tần Lâm:

– Cho dù là đệ không ngại tranh này, nhiều nhất nó có thể treo ở Thái Y viện đã là may mắn, Lăng Yên Các… đệ tưởng mình là Lý Vệ Công hay là Hoắc Phiêu Diêu?

Tần Lâm cười khúc khích gãi gãi đầu, động tác giống nhau như đúc “quái vật” trong bức vẽ, chọc cho Thanh Đại cười lăn lộn, chính hắn cũng cười xấu hổ.

Hai người đang cười đùa vui vẻ, chợt nghe bên ngoài nổi lên tiếng ồn ào huyên náo, tiếng chiêng trống, tiếng kèn đang dần dần tới gần.

Các đệ tử cư trú ở tiểu viện phía Tây học đường, Tần Lâm cùng Thanh Đại đi tới viện.

Lục Viễn Chí ngủ trưa bị đánh thức đi ra, vừa giụi mắt vừa càu nhàu nói:

– Nhà nào cưới mới vợ sao? Chúng ta đi đòi bánh kẹo cưới ăn mới được.

Bạch Liễm vô cùng cao hứng chạy ào vào nhanh như cơn lốc, dường như mới vừa được bảo bối kêu to:

– Kinh Vương thiên tuế phái người tới y quán chúng ta tặng biển, lụa đỏ, mọi người mau mau ra xem!

Lý Thời Trân huyền hồ tế thế, bệnh nhân khỏi hẳn tỏ lòng cảm tạ, người nhà nghèo mang tới ít trứng gà, hột đào, kẻ vô cùng nghèo ngay cả tiền thuốc cũng không trả nổi, gánh mấy thùng nước, quét sân một cái thay y quán cũng coi là bày tỏ. Nhà giàu sang lại tặng biển ngạch, có cả cổ nhạc, lụa đỏ treo cao, là chuyện oai phong giống như Trạng Nguyên vinh quy bái tổ, giống như được thưởng ở đời sau.

Nghe nói lại là Kinh Vương thiên tuế tặng đồ, Tần Lâm âm thầm kinh ngạc, thầm nghĩ: Vị Vương gia này không khỏi quá khách sáo, đầu tiên là mời ba người Lý Thời Trân dự tiệc trắng đêm, hiện tại còn tặng biển treo lụa.

Trước cửa chính y quán, hơn hai mươi tên tráng niên cầm khiêng đủ các loại rương lớn rương nhỏ, mở ra nhìn thấy bên trong đựng toàn là gấm lụa. Sau đó là hai tên người hầu vương phủ bưng một cái mâm, phía trên đậy bằng lụa màu đỏ, như quả nhiên không ngoài dự liệu phía dưới chính là vài lượng bạc trắng. Lại có hai người khiêng biển sơn đen dát vàng, trên viết bốn chữ “Việt Nhân tái thế”, dùng điển cố nguyên danh Tần Việt Nhân của Biển Thước. (Biển Thước tên thật là Tần Hoãn, tự Việt Nhân.)

Trung tâm hết thảy những thứ này là một thanh niên tay phe phẩy chiết phiến, lúc này Đại đồ đệ Trương Kiến Lan hay tự cao tự đại trước mặt đồng học đang khom mình thật thấp, nói lời a dua nịnh nọt với thanh niên thân mặc Phi Ngư phục màu vàng này:

– Thiên tuế gia quá khách sáo, tệ y quán không đảm đương nổi! Thế tử vẫn mạnh chứ? Hoàng Đại nhân, làm phiền ngài khuất giá tới một chuyến, thật là áy náy…

Đây cũng là Cẩm Y Vệ sao? Tần Lâm âm thầm cau mày, thanh niên được gọi là Hoàng Đại nhân kia dung mạo cũng không kém, chỉ bất quá gương mặt đầy khí tửu sắc, mí mắt sưng vù, thần sắc khinh bạc, bên hông không có đeo Tú Xuân đao, trong tay cũng phe phẩy một thanh chiết phiến trên mặt dát nhũ vàng, bước chân hư phù vô lực, nhìn qua biết ngay là con nhà giàu bị tửu sắc vắt kiệt sức.

So với Thạch Vi Thạch Bá Hộ như hổ như lang mà Tần Lâm gặp được lúc vừa tới Kỳ Châu rõ ràng là hai thái cực, thế nhưng trên người thanh niên này còn mặc sắc phục Tổng Kỳ.

Lục Viễn Chí ghé vào tai Tần Lâm nói:

– Người này tên là Hoàng Liên Tổ, là thân đệ đệ của trắc phi Hoàng thị của Kinh Vương, Kinh Vương tiến cử y vào vị trí Tổng Kỳ Cẩm Y Vệ, ỷ vào thế lực vương phủ hoành hành ngang ngược trong Kỳ Châu thành chúng ta. Nghe nói tháng trước còn có tiểu thư nhà giàu chưa xuất giá bởi vì y mà treo cổ tự sát… Đại sư huynh là bà con xa với Hoàng Liên Tổ, đi theo y mới được tiền đồ Lương Y Phó Kinh Vương phủ…

Tần Lâm xoa xoa lỗ mũi, tỏ vẻ bình thản:

– Nói như vậy y chỉ là oắt con vô dụng nắm gấu quần tỷ tỷ đi lên thôi sao? Như vậy Trương sư huynh đi theo con đường của oắt con vô dụng này, tựa hồ cũng không quang minh chính đại chút nào.

Lục Viễn Chí nghe vậy sửng sốt, Thanh Đại lại phì cười. Tiếng xấu của Hoàng Liên Tổ có thể nói như sấm động bên tai các khuê nữ trong Kỳ Châu thành. Thanh Đại còn từng gặp gỡ vị tiểu thư treo cổ tự sát kia, tự nhiên có cảm giác có chung kẻ thù. Tần Lâm mắng nghe sướng tai, nàng cũng cảm thấy hả giận.

Lý Thời Trân ở phía sau viện chậm chạp không ra, Hoàng Liên Tổ chờ mãi nhàm chán, bèn đưa mắt nhìn quanh quất. Đúng lúc chợt nhìn thấy nụ cười tự nhiên của Lý Thanh Đại, nhất thời thân thể nghiêng sang bên, trong lòng nảy sinh tà niệm.

Hoàng Liên Tổ cười gian quan sát Thanh Đại, lè lưỡi liếm môi một cái, không chút kiêng kỵ hỏi:

– Biểu ca, tiểu nương tử mặc áo xanh kia cũng là người của y quán các ngươi sao? Dáng dấp thật là đúng với khẩu vị Hoàng gia.

Mặc dù hai người là biểu huynh biểu đệ, bất quá một người là thân đệ đệ của trắc phi Kinh Vương, Tổng Kỳ Cẩm Y Vệ uy phong lẫm lẫm, một kẻ bất quá chỉ là đệ tử y quán Lý thị, cho dù là làm Lương Y Phó vương phủ cũng bất quá chỉ là chức quan tạp phẩm. Cho nên tuy rằng Trương Kiến Lan có vai vế lớn hơn, nhưng từ trước tới nay Hoàng Liên Tổ vẫn gọi thẳng tên y trong lúc xưng hô không khách sáo chút nào.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240