Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 126
Phần 126: Không Đánh Đã Khai

Chỗ ở của Uy Linh Tiên nơi Hồng gia trang, cửa phòng bị người gõ vang, thanh âm cũng không lớn lắm nhưng dồn dập như trống trận, vừa nghe liền biết người ngoài cửa hết sức hoảng sợ.

Uy Linh Tiên vui mừng trong lòng, vội vàng ngồi dậy xuống giường: Trước đó Tần Lâm đã ước định cùng lão mượn chuyện quỷ mẫu âm thai dọa Kinh Vương cùng người thông gian với Quách Mi Mi một chuyến. Vừa làm cho Kinh Vương vì quá sợ hãi mà càng ngày càng tin tưởng đạo thuật của hai người hơn, lại muốn dụ gian phu trong bóng tối lộ mặt, kiếm chác lợi ích trong chuyện này.

Cho nên Uy Linh Tiên vô cùng ngoan ngoãn phối hợp với Tần Lâm, nhiều lần ra sức biểu diễn, quả nhiên Kinh Vương rất tin không nghi ngờ. Mà bây giờ người này gõ cửa nửa đêm, không phải là dê non đưa tới cửa sao? Nếu không bắt chẹt y một phen, Uy Linh Tiên sẽ cảm thấy vô cùng có lỗi với bản thân mình.

Mở cửa ra chỉ thấy Hoàng Liên Tổ đứng ở ngoài cửa, quan phục mới tinh rách tơi tả, ô sa trên đầu không biết đã rơi mất ở nơi nào, đầy mặt và đầu cổ toàn là bùn đất cùng cỏ dại. Môi y nứt toác chảy máu, trán bầm dập, ngay cả giày mang dưới chân cũng chỉ còn lại một chiếc, thật sự là chật vật không chịu nổi.

Mà sắc mặt y còn trắng hơn cả mặt người chết, hai mắt trợn trừng cơ hồ lồi ra khỏi hốc mắt, họng thở gừ gừ giống như dã thú bị thương, hai tay chống trên đầu gối, không thể đứng thẳng người lên được.

Phát hiện là Hoàng Liên Tổ, Uy Linh Tiên hơi ngẩn ra nhưng cũng không quá giật mình, mời y vào trong phòng ngồi xuống, biết rõ còn hỏi:

– Hoàng Đại nhân có gì sai khiến, cứ việc căn dặn là được, cần gì nửa đêm tới chỗ bần đạo như vậy?

Hoàng Liên Tổ sớm bị hù dọa mất ba hồn bảy vía, thấy vị “thế ngoại cao nhân” Uy Linh Tiên này mới hơi định thần, ngồi đó sững sờ ngây dại, một lúc lâu sau thình lình quỳ sụp xuống đất, giật giật đạo bào Uy Linh Tiên khản cổ kêu:

– Chân nhân nể tình Hoàng mỗ dẫn kiến ngài với Vương gia, thổi phồng trước mặt Vương gia giùm ngài, xin hãy cứu ta một mạng.

Thì ra ban đầu thầy trò Uy Linh Tiên lạc phách giang hồ đến Huyền Diệu quán ngủ nhờ, Tuyền Cơ đạo trưởng thấy Tam Muội Chân Hỏa, Thỉnh Thần Giáng phù của lão có vẻ hữu dụng, nói về kim đan Đại Đạo cũng hết sức rành mạch rõ ràng, bèn tiến cử lão cho Kinh Vương, do Hoàng Liên Tổ làm cầu nối.

Mới đầu Hoàng phi, Hoàng Liên Tổ sẽ khoác lác trước mặt Kinh Vương thay Uy Linh Tiên, chờ sau khi Uy Linh Tiên được Kinh Vương tín nhiệm lại dùng thủ đoạn lên đồng bói quẻ hại Đại vương tử Chu Do Phiền, trợ giúp Chu Do Tra do Hoàng phi sinh ra đoạt lấy ngôi vị thế tử.

Chính vì vậy, Hoàng Liên Tổ bị oan hồn Quách Mi Mi hù dọa, lúc lâm vào tuyệt lộ liền chạy tới cầu xin Uy Linh Tiên, xem vị chân nhân pháp lực cao cường này là cọng rơm cứu mạng.

Thế nhưng Uy Linh Tiên được Tần Lâm chỉ bảo, sớm mang ý niệm bắt chẹt, lúc này nghe Hoàng Liên Tổ nhắc tới giao tình lập tức tỏ vẻ không vui, vuốt chòm râu dê cười lạnh:

– Bần đạo thổi phồng cho tỷ đệ ngươi ở trước mặt thiên tuế gia cũng không ít, chuyện của Quách Mi Mi ngươi nói là Chu Do Phiền làm ra, bần đạo cũng tin là thật, nhưng không ngờ ngươi lại là kẻ táng tâm bệnh cuồng!
– Ông trời tác nghiệt còn có thể tránh được, tự mình gieo nghiệt không thể sống. Mi Mi mang thai hàm oan mà chết, lệ khí ngất trời, lại có Đông Nhạc Thiên Tề hạ pháp chỉ, cho phép nàng có cừu báo cừu, có oan báo oan. Ngươi làm ra ác nghiệp như vậy, muốn bần đạo tiêu giải cho ngươi, quả thật không phải là chuyện dễ…

Hoàng Liên Tổ lo cho tính mạng, cũng không kịp lo quá nhiều, bèn kể rõ hết đầu đuôi gốc ngọn:

– Cầu xin chân nhân thương xót! Cũng không phải là ta đẩy Quách Mi Mi xuống nước, là Tuyền Cơ đạo trưởng mời giang hồ hiệp khách ra tay, oan có đầu nợ có chủ…

Hoàng Liên Tổ chảy nước mắt nước mũi, kể lại mọi chuyện một hơi. Thì ra là y dâm đãng thành tính, thấy thị nữ Mi Mi bên người Kinh Vương dung mạo xinh đẹp bèn nổi lòng dẫn dụ, đưa tới mối họa sau đó.

Tính tình Quách Mi Mi cũng vô cùng hám lợi, một lòng muốn nương tựa quyền quý. Mà lòng tu đạo của Kinh Vương nặng hơn ham mê nữ sắc, lại thêm Hoàng phi nghiêm phòng tử thủ, Mi Mi cũng không có cơ hội câu dẫn Kinh Vương. Nàng mắt thấy bên này vô vọng, lại bị mấy câu nói Hoàng Liên Tổ dụ dỗ, si tâm vọng tưởng muốn gả cho y làm cáo mệnh phu nhân, rốt cục đôi nam nữ này thông gian với nhau.

Hoàng phi biết chuyện không những không ngăn cản, còn mượn quyền thế trắc phi bảo vệ đệ đệ, chỉ gạt một mình lão Vương gia mà thôi.

Sau đó Chu Do Phiền ngã bệnh, Mi Mi được điều tới hầu hạ thang thuốc, nhưng vẫn lén lút tìm cơ hội qua lại với Hoàng Liên Tổ.

Chợt có một ngày Mi Mi nói mình đã có thai, dần dần bụng sẽ lớn, không gạt được người, bèn buộc Hoàng Liên Tổ mau sớm cưới nàng.

Hoàng Liên Tổ đã định tình với nữ nhi duy nhất của Vu Thiên Hộ Cẩm Y Vệ, đợi Vu tiểu thư tròn mười sáu tuổi sẽ thành hôn. Mặc dù Vu tiểu thư xấu xí lại hay ghen, nhưng có phụ thân là cẩm y Thiên Hộ, dĩ nhiên Hoàng Liên Tổ không thể nào bỏ thân gia có quyền thế này mà thành thân cùng Quách Mi Mi xuất thân nông hộ quê mùa như vậy.

Thế nhưng Quách Mi Mi ỷ mình đã hoài thai, cứ buộc Hoàng Liên Tổ không những phải thành thân với nàng, hơn nữa phải làm chính thê, nếu không sẽ tố cáo chuyện hai bên thông gian tới tai Kinh Vương. Ngoài ra còn những chuyện xấu mà nàng biết Hoàng Liên Tổ đã làm, tỷ như khích bác quan hệ Kinh Vương giữa cùng Đại vương tử Chu Do Phiền, sẽ nói ra hết thảy.

Hoàng Liên Tổ luống cuống tay chân liền thương nghị cùng tỷ tỷ, Hoàng phi vừa giúp y trấn an Quách Mi Mi, vừa bảo y đi tìm Tuyền Cơ đạo trưởng nghĩ cách. Quan hệ giữa bọn họ với Tuyền Cơ Tử rất tốt, ngay cả chuyện này cũng thương lượng với lão, có thể thấy lão đạo này quen biết không ít dị nhân giang hồ.

Tuyền Cơ đạo trưởng không từ chối chút nào, tìm một vị giang hồ hiệp khách cho bọn họ, dưới sự an bài của hai tỷ đệ trà trộn vào vương phủ, thần không biết quỷ không hay sát hại Quách Mi Mi.

Chuyện đã như vậy, Tuyền Cơ đạo trưởng lại đề nghị tỷ đệ Hoàng phi gài tội danh này sang cho Chu Do Phiền, vu cáo y con ngủ với thiếp của cha, bại hoại luân thường. Từ đó giáng y xuống làm dân thường, hoàn toàn tảo thanh chướng ngại cho con trai ruột Hoàng phi Chu Do Tra thừa kế vương vị.

Hoàng phi mừng rỡ, theo kế mà làm, quả nhiên Chu Do Phiền trăm miệng cũng không thể bào chữa, Kinh Vương dưới cơn nóng giận thượng tấu triều đình, muốn giáng y làm dân thường.

Chuyện duy nhất khiến cho hai tỷ đệ Hoàng phi không ngờ tới, chính là sau khi Quách Mi Mi chết oán khí ngất trời, lại nuôi thành quỷ mẫu âm thai, muốn báo thù tuyết hận bọn họ.

Mà Hoàng Liên Tổ hại chết Quách Mi Mi tuy không có danh phận phu thê nhưng lại là phu thê thật, đồng thời hại chết con của mình do nàng mang trong bụng. Cho dù là người cùng hung cực ác cũng khó tránh khỏi chột dạ, sau khi nhiều lần kinh sợ càng tin oan hồn đã bị mình câu hồn lấy mạng hiện tại quấn lấy mình.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240