Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 12
Phần 12: Mộc Cận

Từ miệng Lý Thời Trân, Tần Lâm biết được “gia gia” Tần Thực lại có giao tình vô cùng thâm hậu cùng vị Đại Minh Y Thánh này.

Thì ra hai mươi lăm năm trước Lý Thời Trân từng được Sở Vương phủ Vũ Xương mời đảm nhiệm chính bát phẩm Phụng Từ Chính, chủ yếu phụ trách công việc y liệu. Lúc ấy Tần Thực đang đảm nhiệm chức Điển Trượng ở Nghi Vệ Ty vương phủ, là một võ quan cấp thấp chính lục phẩm, hai người là mạc nghịch chi giao.

Sở Vương rất tin Đạo gia phương thuật, chiêu vời đạo sĩ mở lò luyện đan ở trong phủ, làm cho chướng khí mù mịt. Những đạo sĩ đó còn nói nhăng cái gì có bệnh không cần y học trị liệu, chỉ cần thành tâm cầu thần luyện đan là có thể khỏi hẳn, luyện thành kim đan còn có thể thành tiên đạo, bạch nhật phi thăng.

Lý Thời Trân không tin phương thuật, nhiều lần cãi lại với đạo sĩ, bị đạo sĩ liên hiệp chèn ép, trong đó Tần Thực giúp lão không ít. Nhưng Sở Vương một lòng cầu tiên thiên bênh vực đạo sĩ, hai người bọn họ cũng không thể làm gì đối với chuyện này.

Sau đó đạo sĩ buông sàm ngôn hãm hại, quy kết nguyên do luyện đan thất bại là vì ở trong phủ có người bất kính đối với thần tiên, chỉ mũi giáo về phía hai người Tần Lý.

Luyện đan bất thành thăng tiên vô vọng, Sở Vương giận cá chém thớt, Lý Thời Trân là danh y có danh vọng, không thể làm quá đáng đối với lão. Vừa đúng lúc Gia Tĩnh Hoàng đế hạ chỉ mời danh y vào Thái Y viện, Sở Vương liền đề cử lão đi kinh sư Thái Y viện bên ngoài mấy ngàn dặm nhậm chức, tương đương với một cước đá ra vương phủ, mắt không thấy tâm không phiền.

Mà Tần Thực không có may mắn như vậy, tuy là chính lục phẩm, ở triều Đại Minh trọng văn khinh võ lại không có địa vị gì, võ quan Vương Phủ Nghi Vệ Ty càng giống như gia nô, Sở Vương hạ lệnh loạn côn đuổi lão ra khỏi vương phủ, trực tiếp gạch tên xóa sổ.

Tần Thực trở lại quê nhà Hán Dương huyện bên kia bờ Trường Giang, cuộc sống nghèo khó. Lý Thời Trân từ Thái Y viện trở lại Kỳ Châu hành y, kinh tế dần dần thong thả, bèn viết thư khuyên lão hữu dời đến Kỳ Châu, lại bị Tần Thực vốn sính cường từ chối. Lão lại sai người mang thư mang bạc đi, Tần Thực chỉ nhận lấy thư, một mực trả bạc trở về.

Nhắc tới chuyện cũ Lý Thời Trân không khỏi bùi ngùi thổn thức, bèn nói với Tần Lâm:

– Thế điệt tôn đã đến nơi này, hết thảy có ta an bài, cũng không tới nỗi phụ lòng Tần Thực lão hữu nhờ cậy. Đúng rồi, Vũ Xương ở thượng du Kỳ Châu mấy trăm dặm, vì sao con không tới Kỳ Châu thành tìm lão phu, ngược lại chạy đến Kinh Cức lĩnh ở phương hướng hạ du như vậy?

Tần Lâm không thể làm gì khác hơn là tìm cớ giải thích:

– Điệt tôn không muốn làm phiền thái thế thúc, chuẩn bị dọc theo Trường Giang xuống, đi Giang Nam làm ăn…

Còn chưa nói hết lời, sắc mặt Lý Thời Trân thình lình đỏ bừng, râu tóc bạc phơ dựng đứng lên, nghiêm mặt nghiêm giọng nói:

– Xằng bậy! Thế điệt tôn, trong thơ lệnh tổ nói tính tình con bất hảo, chỉ e con bước vào tà đồ, lão phu còn cho rằng lão ta quản giáo quá mức nghiêm khắc, hôm nay nghe con nói như thế, ngược lại đã chứng thực lời của lệnh tổ. Nghĩ tới đất Giang Nam ăn chơi xa hoa phù phiếm, cái gì sông Tần Hoài, Tây Tử hồ, tường hoa ngõ liễu, thanh lâu thuyền hoa, người tuổi trẻ tiến vào chẳng phải ý loạn thần mê, một bước sa chân ngàn đời ân hận, tương lai còn có thể đi lên con đường tốt đẹp sao?

Các sư huynh đệ Lục Viễn Chí nhìn Tần Lâm cười híp mắt, có người còn giơ một ngón tay cái về phía hắn. Hiển nhiên chốn ăn chơi thanh lâu thuyền hoa ở Giang Nam có sức hấp dẫn rất lớn trong sự tưởng tượng của đám người trẻ tuổi này.

Lý Thanh Đại làm mặt quỷ với hắn, giơ một ngón tay lên sờ sờ mũi, bật cười khanh khách:

– Không biết xấu hổ, không biết xấu hổ!

Tần Lâm đã sớm trợn mắt há mồm, vốn hắn nói đi Giang Nam duyên hải là bởi vì những địa khu kia thương phẩm kinh tế phát đạt, thuận tiện làm chút chuyện, không ngờ Lý Thời Trân lại hiểu sai ý.

Hắn còn chưa nghĩ ra giải thích thế nào, Lý Thời Trân đã nói như chém đinh chặt sắt:

– Thế điệt tôn không cần phải nói, lão phu cùng lệnh tổ tình như thủ túc, nếu trước khi lâm chung lão đã nhờ ta chiếu cố, lão phu phải có trách nhiệm quản giáo con, quyết không cho con đi Giang Nam làm bậy. Được rồi, ta nhận tờ Lộ Dẫn này… Lưu Toàn mau tới đây, mang Lộ Dẫn tới châu nha, cầm danh thiếp của ta tìm Trương Lại Mục, thay Tần thế điệt tôn đăng ký ở lại bản châu!

Tần Lâm trợn tròn mắt, Lý Thời Trân không chỉ có là thái thế thúc trên danh nghĩa của hắn, còn là ân nhân cứu mạng thật sự. Lão đầu nhi này lấy uy phong thái thế thúc ra, dĩ nhiên hắn không thể làm gì, chỉ có thể trơ mắt nhìn quản gia Lưu Toàn cầm Lộ Dẫn đi tới châu nha.

Vì vậy hắn không thể làm gì khác hơn là cung kính không bằng tuân mệnh, ở lại Lý gia.

Thiếu niên mập Lục Viễn Chí đã học tập ở y quán Lý thị ba năm, chiếu cố bệnh nhân rất thuần thục, phòng bếp lại thỉnh thoảng đưa cháo gà, canh sâm tới, không đầy mấy ngày thân thể Tần Lâm đã khôi phục như thường, không để lại bất kỳ di chứng gì.

Thư Tần Lâm mang tới yêu cầu Lý Thời Trân tìm cho hắn một nghề nghiệp mưu sinh, Lý Thời Trân để cho hắn ở lại y quán học tập y thuật, quyết định này nhất thời khiến cho học đồ cùng bọn người làm y quán không ngừng hâm mộ Tần Lâm.

Lục Viễn Chí nói cho hắn biết, y quán Lý thị này cũng không phải là dễ dàng tiến vào như vậy, đầu tiên phải có gia thế ba đời trong sạch, tiếp theo bản thân phải hiếu học cầu tiến, cuối cùng còn phải có thiên tư đĩnh ngộ.

Điều kiện nghiêm khắc như vậy, người muốn vào y quán làm việc bên trong bên ngoài Kỳ Châu thành lại chen chúc tranh nhau kéo tới.

Thì ra học sinh y quán Lý thị chia làm tam đẳng, nhất đẳng thấp nhất là người làm tiệm thuốc, được chưởng quỹ cùng những người có kinh nghiệm hướng dẫn phân biệt các loại dược vật, quen thuộc dược tính. Chỉ cần ở y quán Lý thị làm năm năm trở lên, trở thành có kinh nghiệm, tự có tiệm thuốc lớn khác dùng rất nhiều vàng bạc làm sính lễ mời về làm Nhị chưởng quỹ, Tam chưởng quỹ. Nếu là tiệm thuốc cỡ trung cỡ nhỏ thậm chí sẽ được làm chưởng quỹ cũng không chừng.

Nhị đẳng là học đồ, có tư cách vào y quán học hỏi, bất quá vẫn phải gánh vác tạp vụ và công tác trong y quán. Học đồ của y quán Lý thị được coi như là đệ tử ngoại môn của thần y Lý Thời Trân, sau khi học chừng năm bảy năm xuất sư, hành y khắp các nơi trong địa khu Kinh Hồ sẽ không lo cơm áo.

Làm người ta hâm mộ nhất là học sinh chính thức của y quán, là đệ tử chính thức của Đại Minh thần y Lý Thời Trân. Chỉ cần học y có thành tựu, các nơi vương phủ Kinh Vương Sở Vương đều để sẵn vị trí chờ đợi. Nếu y thuật cao minh nói không chừng còn được đề cử đến Thái Y viện, đó chính là mệnh quan triều đình, quang tông diệu tổ.

Chỉ bất quá trước mắt điều kiện y quán Lý gia chiêu thu học sinh chính thức cực kỳ nghiêm khắc, bao gồm Lục Viễn Chí cùng Lý Thanh Đại chỉ có sáu người, Tần Lâm là người thứ bảy.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240