Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 34
Phần 34: Cầu Hôn

Trương Kiến Lan vừa nghe thấy hai chữ biểu ca nhất thời cảm thấy lâng lâng, dường như dưới nách mọc cánh muốn bay thẳng lên cao. Nhưng sau khi nghe rõ hết câu mới biết, bất quá Hoàng Liên Tổ khách sáo như vậy chỉ vì hỏi thăm Thanh Đại, rõ ràng không có hảo ý, lại trở nên do dự.

Hoàng Liên Tổ tiếng xấu khắp nơi, tự nhiên Trương Kiến Lan biết y hỏi thăm Thanh Đại thật ra là cư tâm bất lương, mà chính Trương Kiến Lan cũng tự cho Thanh Đại là hôn phối tương lai của mình. Trong lòng y tính toán sau khi làm Lương Y Phó vương phủ sẽ trở về cầu hôn với Thái sư phụ, vì vậy trong lòng không muốn nói theo Hoàng Liên Tổ.

Nhưng từ khi Tần Lâm vào y quán, Trương Kiến Lan liên tiếp phạm sai lầm, tự mình làm cho mình chật vật không chịu nổi, cũng sắp sửa không còn mặt mũi. Lúc này gặp thế tử Kinh Vương mắc bệnh nặng được Lý Thời Trân, Bàng Hiến chữa khỏi, Vương gia phái Hoàng Liên Tổ tới tặng biển, vất vả lắm mới có cơ hội thân cận với Hoàng Liên Tổ, cũng có cơ hội phô trương thể diện của mình trước mặt mọi người trong y quán.

Nếu đắc tội Hoàng Liên Tổ, chẳng phải là uổng phí phen tâm tư này sao? Chẳng những không thể lên mặt với người trong y quán, nếu chọc giận Hoàng Liên Tổ, nói không chừng ngay cả tiền đồ Lương Y Phó cũng trôi theo dòng nước.

Ngẩng đầu nhìn thấy Thanh Đại đứng sóng vai cùng Tần Lâm, hai người chuyện trò vui vẻ, Trương Kiến Lan nhất thời từ ghen sinh hận, thầm nhủ: Có vẻ tiểu sư muội chung tình với tên họ Tần kia, Thái sư phụ cùng Bàng tiên sinh lại bao che cho hắn, địa vị con rể e rằng không tới phiên mình. Thôi bỏ đi, đại trượng phu cần gì lo không có vợ. Chỉ cần được Hoàng Đại nhân thích, tương lai ta ngồi lên vị trí Lương Y Phó, còn sợ không tìm được nữ tử xinh đẹp sao?

Trong lòng đã quyết, Trương Kiến Lan bèn giở giọng nịnh hót nói:

– Hoàng Đại nhân thật là tinh mắt, vị cô nương này là trưởng tôn nữ Thái sư phụ nhà ta, phương danh Thanh Đại, năm nay mười lăm tuổi (tuổi giả, tuổi ta), học được một thân bản lĩnh y thuật, tướng mạo xinh đẹp, nho nhã lễ phép. Cha nàng Lý Kiến Trung là Cử Nhân khoa Nhâm Tý, hiện đảm nhiệm Huyện lệnh Tứ Xuyên Bồng Khê. Phụ mẫu không có bên cạnh, Thái sư phụ nuôi dưỡng nàng lớn lên đến bây giờ. Nếu như Hoàng Đại nhân có ý cầu hôn, tại hạ bằng lòng làm Nguyệt lão.

Cầu hôn? Hoàng Liên Tổ cười lạnh hai tiếng, từ chối cho ý kiến.

Cử Nhân có lai lịch cũng có thể làm quan, nhưng thường thường là bốn năm mươi tuổi mới đến địa phương vắng vẻ như Xuyên Biên, Cam Thiểm, Lĩnh Nam đ làm một Huyện Thừa, Tri Huyện, Châu Đồng, Thông Phán từng cấp một thăng lên. Đến khi cáo lão về quê tối đa cũng chỉ là một Tri Châu nho nhỏ, so sánh với Tiến Sĩ kim bảng đề danh quả thật là một trời một vực, đừng nói là thừa kế tước vị.

Trắc phi Kinh Vương tỷ tỷ của Hoàng Liên Tổ đã thu xếp cho y một mối hôn sự, lão nhạc phụ tương lai là vị Cẩm Y Vệ Thiên Hộ Đại nhân quyền thế khuynh thiên tập ấm đời đời, so với Huyện lệnh nho nhỏ xuất thân Cử Nhân, chênh lệch quả thật không phải là ít.

Chỉ tiếc nghe nói thiên kim tiểu thư Cẩm Y Thiên Hộ kia vừa mập lại xấu xí lại hay ghen. Ngược lại thừa dịp còn chưa cưới cọp mẹ vào cửa, tranh thủ tìm cô nương xinh đẹp tìm vui là hơn.

Hoàng Liên Tổ nheo mắt lại, lấy ánh mắt dâm tà quan sát Thanh Đại:

– Cầu hôn thì không cần, gia thế không thể nào thích hợp, cha nàng thân phận Cử Nhân, làm đến năm sáu chục cũng bất quá là một Châu Đồng. Hắc hắc, tiểu nương tử một tay y thuật còn nho nhã lễ phép ư, đại gia đây rất thích chuyện này. Trương gia biểu ca, ngươi suy nghĩ một ít biện pháp, sau này ta muốn thân cận với tiểu nương tử này hơn.

Dứt lời y bật cười ha hả.

Đám người hầu cũng mặc sắc phục Cẩm Y Vệ lập tức cười theo phụ họa.

Trương Kiến Lan lúng túng không đất dung thân, không nghĩ tới tiểu sư muội tựa như thần tiên lại bị Hoàng Liên Tổ này dùng lời nói chà đạp như vậy, lập tức nổi giận trong lòng. Nhưng nhớ lại thân phận địa vị của đối phương lại đành phải cúi đầu, vâng dạ luôn miệng.

Trên bậc thềm trước đại môn y quán, Tần Lâm cùng Thanh Đại, Lục Viễn Chí đang cười nói vui vẻ với nhau, cơ hồ đồng thời đều phát hiện mấy ánh mắt không có hảo ý, thì ra là mấy tên người hầu bên cạnh Hoàng Liên Tổ đang chỉ trỏ về phía Thanh Đại bàn tán.

Tần Lâm không khỏi lấy làm kỳ: Hoàng Liên Tổ là một tên con nhà giàu, bởi vì quan hệ bám quần tỷ tỷ nên được làm cẩm y Tổng Kỳ, cũng không nói. Nhưng mấy tên người hầu tỏ vẻ bỉ ổi nịnh nọt như vậy, rõ ràng là lưu manh ngoài phố, vì sao cũng mặc sắc phục Cẩm Y Vệ?

– Không biết là cái thá gì!

Lục Viễn Chí nhổ toẹt xuống đất:

– Chỉ là mấy tên quân dư cũng dám mặc Phi Ngư phục, nếu không phải là Kỳ Châu chúng ta trời cao Hoàng đế xa, lại có Hoàng Liên Tổ làm lão Đại bọn họ, hừ, đã sớm rớt đầu!

Lục Viễn Chí giải thích cho Tần Lâm, thật ra thì mấy người này cũng không phải cẩm y thân quân chân chính.

Người có quân tịch chính thức xưng là chính quân, ở Cẩm Y Vệ lâu năm xưng là Hiệu Úy, ở thời gian ngắn lại là Lực Sĩ, đều là quân chính quy.

Ngoài ra có không ít lưu manh đầu đường xó chợ đầu nhập vào Cẩm Y Vệ, ỷ vào quyền thế thượng quan hoành hành ngang ngược. Đây chính là quân dư, nói cho cùng bất quá cũng chỉ là lưu manh khoác quân phục. Tuy rằng hôm nay trên người chúng mặc Phi Ngư phục, nói không chừng ngày hôm trước còn bị bộ khoái truy nã bắt bớ, phải đeo gông nặng ba mươi cân trước cửa châu nha.

Mấy người nói gần nửa canh giờ, Lý Thời Trân cùng Bàng Hiến, Lý Kiến Phương chậm rãi ra cửa.

Thì ra y giới Kỳ Châu tặng biển treo lụa có quy tắc, không thể bệnh nhân vừa đưa y gia liền nhận, y gia phải không ngừng từ chối, bệnh nhân thúc giục mấy lần mới có thể cung kính không bằng tuân mệnh, tỏ vẻ khiêm nhường.

Cũng không biết tên con nhà giàu Hoàng Liên Tổ này có hiểu quy củ hay không, hay là cố ý lên mặt, cũng không phái người vào y quán thúc giục mời thỉnh, chỉ cho một tên thổi kèn đánh trống trước cửa, giống như bức người bên trong đi ra.

Lý Thời Trân tức tối y không đủ thành ý, lại nghe nói vị Hoàng Liên Tổ này tiếng xấu khắp nơi, ngươi không tới thúc giục mời ta dứt khoát không ra, bắt Hoàng Liên Tổ đợi thật lâu mới nghe lời Lý Kiến Phương khuyên giải, chậm rãi đi ra đại môn.

Hoàng Liên Tổ đã chờ đến nỗi không kiên nhẫn, nếu không phải lưu ý Thanh Đại đã sớm phất tay áo đi mất, thấy Lý Thời Trân đi ra lập tức nghênh ngang tiến lên chắp tay một cái, không hề khom lưng chút nào:

– Lý thần y mời. Thế tử bệnh nặng mới khỏi, thân thể suy yếu, không rảnh tự mình đến chỗ này, vì vậy thiên tuế lệnh cho Hoàng mỗ tới đây tặng biển, treo lụa đỏ, tạ ân thầy trò Tạ thần y.

Lý Thời Trân thấy này Hoàng Liên Tổ hết sức ngông cuồng, trong lời nói xem Lý gia chẳng khác nào gia nô vương phủ, lập tức lộ vẻ không vui.

Mặc dù y gia chú trọng tâm tính bình hòa, nhưng cho dù là người đất cũng có ba phần hỏa khí, lão nhân bèn đáp lại không cao không thấp:

– Lão hủ cho rằng thế tử bệnh nặng mới khỏi, ở lại trong phủ tĩnh dưỡng, hẳn là không đến.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240