Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 22
Phần 22: Ban Đầu

Những lời này đã phạm vào kiêng kỵ của Trương Kiến Lan, sắc mặt y âm trầm như nước, trở nên đen sạm. Tài học không phân sau trước, kẻ nào thành đạt là trên, Đại đồ đệ y quán như y nhầm Xú Hao là Hương Hao, chẳng phải là phải nhận tiểu nha đầu Thanh Đại này làm sư tỷ sao?

Đời Minh nho học rất coi trọng tôn ti nam nữ, cho dù Lý Thanh Đại là cháu gái mà Lý Thời Trân yêu thương nhất, hỏi tới câu này chúng học đồ cũng không tiện trả lời, trong lúc nhất thời trên mặt đều có vẻ lúng túng.

Thanh Đại vốn là chỉ là nói câu đùa giỡn, tuổi nàng còn nhỏ, ngây thơ thuần khiết không hiểu thế thái nhân tình, lúc này thấy các sư huynh bày ra dáng vẻ không thèm để ý, lập tức chu cái miệng nhỏ nhắn:

– Hừ, ta cũng biết các ngươi xem ta như trẻ con, sư tỷ mà thôi, có gì là kỳ quái. Có Tần sư đệ nhận ta làm sư tỷ là đủ rồi, đổi lại là người khác ta cũng không chịu.

Tần Lâm cười thầm những sư huynh đầu gỗ của mình, đùa giỡn một chút cho tiểu cô nương vui vẻ không được hay sao. Hắn dứt khoát ôm quyền, dùng lời lẽ vô cùng nghiêm chỉnh nói:

– Y thuật dùng để chữa bệnh cứu người công đức vô lượng, đây gọi là cứu một mạng người còn hơn xây bảy cấp phù đồ, Thanh Đại cô nương kịp thời phát hiện vấn đề, cứu được tính mạng bệnh nhân, công đức này chính là tấm gương cho lớp thầy thuốc chúng ta, ta gọi một tiếng Đại sư tỷ có gì không được?

Thần sắc mấy tên đệ tử từ Trương Kiến Lan trở xuống lập tức trở nên cổ quái, thời này nam nữ chưa thành gia thất không thể tùy tiện khen ngợi đối phương, cho dù là giữa phu thê với nhau cũng phải nói câu phu xướng phụ tùy, trượng phu cũng không thể nói thê tử hay giỏi hơn mình, nếu không tất bị ngoại nhân xem thường. Cho dù là trong lòng bọn họ rất thích vị tiểu sư muội xinh đẹp khả ái này, nhưng thần sắc bề ngoài vẫn là nói năng thận trọng, càng không thể nào khen nàng lấy nửa lời.

Bất quá bọn họ cũng không nghĩ đến chuyện gì khác, chỉ cảm thấy quá nửa là Tần Lâm muốn lấy lòng Thanh Đại, mưu đồ đứng vững gót chân ở y quán. Dù sao hôn nhân thời này coi trọng lệnh phụ mẫu, lời bà mai, bản thân nữ tử không có được lựa chọn gì.

Thanh Đại nghe vậy cười tít mắt, chỉ vì thuở nhỏ nàng theo tổ phụ học y, lại không thể xuất thủ chẩn bệnh thay người, thân mang tuyệt học mà không thể thi triển, thật là khó chịu vô cùng. Chư vị sư huynh từ Trương Kiến Lan trở xuống vốn rất ít khi nói chuyện với nàng, hơn nữa mở miệng ra toàn là lời nghiêm chỉnh dạy dỗ, chưa từng nghe qua lời tán dương khen ngợi nào.

Hôm nay được Tần Lâm lên tiếng tán thưởng ngay trước mặt mọi người, lại có tỷ dụ thực tế cứu được Ngưu thị, không còn ai không thừa nhận y thuật của nàng, như vậy quả thật là vui hơn bất cứ chuyện gì.

Thanh Đại vỗ tay nhỏ bé, ánh mắt long lanh cười híp lại như vầng trăng khuyết:

– Hì hì, ta cũng có sư đệ, từ nay về sau Tần Lâm sẽ là tiểu sư đệ, các ngươi không được kêu ta tiểu sư muội nữa, hì hì, cũng có người gọi ta là sư tỷ…

Các đệ tử đang nói chuyện, Ngưu Đại Lực đột nhiên quỳ sụp xuống dập đầu với Tần Lâm, Thanh Đại:

– Hai vị cứu mạng lão nương ta, chính là phụ mẫu tái sinh ta, cho dù là sư phụ sư mẫu ta đây cũng nhận! Hai vị ở trên cao, hãy nhận của Ngưu mỗ một lạy!

Trải qua lần chữa trị này, bệnh tình Ngưu thị rõ ràng chuyển biến tốt, không những sắc mặt trở lại bình thường rất nhiều, không còn sắc ửng đỏ bệnh hoạn như trước, hơn nữa sốt cũng đã giảm, hô hấp từ phì phò như kéo bễ cũng đã trở nên nhè nhẹ vững vàng hữu lực.

Tần Lâm không quen thấy người khác quỳ trước mặt mình, kinh hoảng vội vàng giơ tay ra đỡ. Nhưng Ngưu Đại Lực mạnh như Kim Cương, làm sao hắn có thể đỡ lên, không thể làm gì khác hơn là nhận một lạy của Ngưu Đại Lực.

Mới đầu Thanh Đại vẫn còn cười, nhưng dần dần nụ cười liền ngưng đọng trên khuôn mặt: Gọi sư huynh sư muội không có gì, sư phụ cùng sư mẫu hình như là…

Các đệ tử y quán Lục Viễn Chí lấm lét cười với nhau, tên lỗ mãng Ngưu Đại Lực này thật là, ẩn ý trong lời nói của y đáng để tra cứu một phen.

Thanh Đại dậm chân một cái, Đại sư tỷ mới vừa rồi còn uy phong lẫm lẫm chợt hừ một tiếng, hai tay bụm mặt như một làn khói chạy về hậu đường.

– Hừ, nam nam nữ nữ, còn thể thống gì?!

Trương Kiến Lan mặt sạm đen lại, thở hồng hộc vung tay áo, rời khỏi sương phòng.

Trước khi trước khi đi, ánh mắt oán hận của y lướt qua Tần Lâm một cái, thầm nhủ trong lòng: “Tiểu tử, ngươi chờ đó, cho là lấy lòng tiểu sư muội là có thể ôm được mỹ nhân vào lòng mình sao? Hừ hừ, chờ lão tử làm y quan vương phủ, lúc ấy chúng ta xem ai hơn ai, hãy đợi đấy!”

Bệnh nhân vừa bình an vô sự, chúng đệ tử, học đồ cũng lục tục tản đi, Lục Viễn Chí cũng ngáp dài, trở về phòng đi ngủ, phòng bệnh chỉ để lại hai tên học đồ, để phòng bảy tám bệnh nhân ban đêm trong sương phòng có nhu cầu gì không.

Sau khi Ngưu thị uống Xú Hao bệnh tình chuyển biến tốt rõ rệt, ngủ rất say, Ngưu Đại Lực cũng đại định trong lòng. Vốn căng thẳng hơn nửa đêm, tâm trạng lại từ khẩn trương cao độ đến buông lỏng, cơn buồn ngủ dần dần ập tới, hai mí mắt như muốn dán chặt vào nhau.

Chợt cảm giác bả vai bị người vỗ vỗ, thân thể Ngưu Đại Lực rung lên mở mắt, chỉ thấy Tần Lâm tươi cười đáng mến đang đứng trước mặt mình.

Trước hết Tần Lâm chỉ ra thuốc không đúng chứng, tiếp theo Thanh Đại nói rõ đạo lý sốt rét phải dùng Xú Hao, hai vị này đều là ân nhân cứu Ngưu thị. Nhìn thấy là Tần Lâm, gương mặt ngái ngủ của Ngưu Đại Lực lập tức nở một nụ cười chân thành, toét miệng ra đến tận mang tai:

– Tần huynh đệ, có chuyện gì không?

Tần Lâm gật đầu một cái, ra hiệu cho y cùng đi ra sân với mình.

Ngưu Đại Lực cân nhắc gói nhỏ trong ngực áo mình một chút, nụ cười của y có vẻ bất đắc dĩ.

Trong sân y quán có một ngọn núi giả nho nhỏ và hồ nước, hai người ngồi xuống bên hồ nước, không đợi Tần Lâm mở miệng Ngưu Đại Lực đã cười bồi, tranh trước lấy ra vài đồng bạc vụn:

– Tần huynh đệ, ngài là ân nhân cứu mạng mẫu thân ta, tuy rằng ta đây là người thô lỗ nhưng cũng hiểu được đạo lý ân báo ân. Nhưng trong nhà bây giờ nghèo nàn, lão nương vẫn còn đang bệnh… Chút bạc vụn này ngài cầm lấy đi uống trà trước, đợi ta đây kiếm được bạc sẽ trở lại tạ ân ngài sau.

Tần Lâm đầu tiên là ngẩn ra, kế đó nở nụ cười xấu xa, nhận lấy vài đồng bạc vụn của Ngưu Đại Lực ước lượng trong lòng bàn tay một chút, giọng hững hờ nói:

– Vậy ngươi chuẩn bị tìm công việc gì làm ra tiền đây?

Ngưu Đại Lực bị châu nha đuổi việc sau đó là mẹ già bị bệnh, còn chưa nghĩ kỹ sau này sẽ làm gì, bị Tần Lâm hỏi tới mặt đỏ lên:

– Trước kia ta chưa nghĩ ra, bất quá ta đây có chút sức lực, sẽ ra bờ sông gánh cát. Tóm lại ta nhất định sẽ báo đáp ân tình ân công, có thành hoàng ở trên cao, nếu như Ngưu mỗ nói láo, cho đầu lưỡi ta mọc mụn mười năm không trị hết!

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240