Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 142
Phần 142: Quyền thần – gian thần (Hạ)

Lúc Hoàng đế học, chỉ có Trương Cư Chính có thể ngồi, đây quy củ hình thành từ rất sớm. Cho nên đám người Văn Uyên các Đại Học Sĩ Thân Thời Hành, Vũ Anh điện Đại Học Sĩ Trương Tứ Duy, Lễ bộ Thượng Thư Vạn Sĩ Hòa, Lại bộ Thượng Thư Vương Quốc Quang đều chỉ có thể đứng cạnh nghe.

Chu Dực Quân đọc đến câu trong Luận Ngữ Hương Đảng:

– Quân triệu sử bấn, sắc bột như dã, túc khước như dã… (Khi vua triệu ông tiếp khách, ông đổi sắc mặt tỏ vẻ nghiêm nghị, trịnh trọng.)

Chợt Trương Cư Chính mở ra hai mắt khép hờ, cáu kỉnh quát:

– Đọc sai chữ Bột!

Chu Dực Quân bị dọa sợ đến run run một cái, quyển sách trên tay rơi xuống bàn, hết sức sợ hãi nhìn Nguyên Phụ Trương thiếu sư tiên sinh.

Đám đại thần Thân Thời Hành, Vương Quốc Quang, Vạn Sĩ Hòa không hề tỏ ra cả kinh thất sắc, những gì Trương Cư Chính làm trong mắt bọn họ đã sớm mất đi lễ giáo quân thần, gần như đại nghịch bất đạo.

Nhưng bọn họ đều cụp mắt cúi đầu, không nói gì cả.

Trương Cư Chính bên trong liên minh với Ty Lễ Giám chưởng ấn thái giám Phùng Bảo, bên ngoài lấy Khoa Đạo khống chế Lục bộ, lấy Lục bộ dìu đỡ nội các, lấy nội các thao túng Khoa Đạo, lại được Từ Thánh Lý Thái hậu kiên quyết ủng hộ, uy quyền cực cao, Đại Minh khai quốc hai trăm năm chưa từng có, ngay cả Lục bộ Thượng Thư chỉ có thể khép nép ngoan ngoãn, coi y là uy quân nghiêm phụ.

Huống chi lúc này Lưu Thủ Hữu cai quản Cẩm Y Vệ theo phò Trương Cư Chính, Đốc Công Đông Xưởng Phùng Bảo cũng là một đảng, Xưởng Vệ nằm hết trong tay Trương Cư Chính, ai có thể làm gì được y?

Cho nên chúng đại thần đều cụp mắt cúi đầu, làm như không nghe thấy gì cả.

Trương Cư Chính nhìn lướt qua các vị đồng liêu, hơi lộ ra nụ cười: Xem ra đả kích lúc mình “đoạt tình” với Trương Hãn đã khiến cho các đại thần không dám chống đối mình.

Năm ngoái Trương Cư Chính phải tang cha, dựa theo chế độ y nên để tang ba năm, trên thực tế chỉ hai mươi bảy tháng.

Nhưng đế quốc cải cách đang gấp rút vô cùng, triều chính mới Vạn Lịch đang đi tới ngã rẽ mấu chốt. Thân là người chủ trì cải cách làm sao có thể rời đi cương vị của mình, để mặc cho phái bảo thủ lần nữa được thế, để cho cục diện triều chính mới vừa khởi sắc lại trở nên ảm đạm?!

Giữa lui về vui thú điền viên và nắm quyền bính, giữa hư danh và sự nghiệp triều chính mới, Trương Cư Chính đều lựa chọn cái sau, lúc trước y chỉ điểm triều thần yêu cầu “Đoạt tình”, cũng tức là không về quê để tang mà tiếp tục ở lại vị trí Thủ Phụ.

Trương Hãn là Trương Cư Chính một tay cất nhắc đến vị trí Lại bộ Thượng Thư, nhưng y vẫn cho là vì lễ chế Nho gia, Thủ Phụ nên tuân theo quy chế để tang, cũng dâng thư khuyến cáo.

Trương Cư Chính không chút do dự làm ra phản ứng, cho các Sự Trung và Ngự Sử lập tức dùng tấu chương như bão tuyết che mất Trương Hãn. Nguyên Phụ thiếu sư Trương tiên sinh chỉ nhẹ nhàng giơ giơ tay áo, trung tâm đầu não của đế quốc lập tức dấy lên cuồng phong, Trương Hãn đường đường Lại bộ Thiên quan, đứng đầu Lục bộ Thượng Thư (Lại bộ đứng đầu Lục bộ, Thượng Thư được tôn xưng Thiên quan) giống như tượng đất ngã xuống.

Cho đến ngày nay, cho dù là phe phái phản đối quyết liệt nhất trong triều cũng hiểu được, cố gắng đối kháng chính diện cùng Trương Cư Chính, thất bại là kết quả duy nhất.

Cho nên hôm nay phản ứng của chư vị đại thần làm cho Trương Cư Chính rất hài lòng, y lấy tay vuốt chòm râu ngăm đen, mặt nở nụ cười.

Đại Minh lập quốc hai trăm năm, mặc dù thoạt nhìn bên ngoài oanh oanh liệt liệt, nhưng bởi vì quan lại các cấp tuân theo thủ cựu, chế độ càng ngày càng không hợp thời, lệnh của triều đình không được thi hành đến nơi đến chốn, nội bộ đã bị mục nát. Nếu như tiếp tục như vậy, mười năm, hai mươi năm có lẽ sẽ không xảy ra vấn đề gì, nhưng năm mươi năm, một trăm năm sau, sợ rằng khó có thể tưởng tượng.

Dứt khoát cải cách, tiến hành triều chính mới đã trở thành lựa chọn mới để kéo dài thời kỳ huy hoàng của đế quốc. Trương Cư Chính mạnh tay cắt giảm chấn chỉnh quan viên tham nhũng, thanh lý điền mẫu, phú quốc cường binh. Thích Kế Quang tảo thanh giặc Oa, lại điều vị danh tướng này trấn thủ Kế Châu, dựng lên tường đồng vách sắt ở phía Bắc đế quốc. Loạn người Bặc ở Tây Nam bắt đầu từ năm Thành Hóa khốn nhiễu triều Đại Minh suốt một trăm năm, y điều khiển Tằng Tỉnh Ngô, Lưu Hiển cầm quân tiêu diệt, nhất cử san bằng.

Nhưng muốn tiếp tục tiến hành quy chế triều chính mới, tất nhiên sẽ đụng chạm rất nhiều thế lực bảo thủ. Trương Cư Chính nhất định phải nắm chắc quyền lực trong tay mới có thể ứng phó bọn họ phản pháo, mới có thể làm cho triều chính mới không bị gãy gánh giữa đường.

Có lẽ Thân Thời Hành, Vương Quốc Quang sẽ cho Trương Cư Chính là một quyền thần, thậm chí có người cảm thấy y gần như với gian thần, nhưng có rất ít người hiểu đối tượng thần phục y thật ra to lớn đồ sộ hơn hiểu biết thông thường.

Trong các đại thần, chỉ có Trương Tứ Duy bất động thanh sắc nhìn cảnh tượng này, móng tay bấm vào lòng bàn tay sâu hoắm.

Trương Cư Chính cũng không biết, bởi vì sự chú ý của y chuyển dời sang người học sinh của mình, thấy vẻ nghi hoặc trong mắt tiểu Hoàng đế, Trương Cư Chính ân hận hạ giọng, hòa hoãn nói:

– Chữ Bột trong câu Sắc bột như dã, học âm là Bác, bệ hạ đọc sai thành Bối rồi.
– Nguyên Phụ Trương thiếu sư tiên sinh dạy dỗ rất phải.

Chu Dực Quân gật đầu một cái, tiếp tục cầm sách đọc, giống như một đệ tử tư thục chân chính ứng đối phê bình của lão sư.

Nhưng có thật như vậy hay không?

Y đã thành hôn, hơn nữa mới vừa qua sinh nhật mười sáu tuổi. Không chỉ có như vậy, y còn là Hoàng đế chí cao vô thượng của đế quốc này, người thống trị cương vực khổng lồ triều Đại Minh, thiên tử vâng theo mệnh trời.

Chu Dực Quân cúi đầu học, trong mắt của y thoáng hiện ẩn nhẫn.

Từ lâu y đã nhận được báo cáo, Trương Cư Chính dương dương đắc ý nói cho người khác biết: Ta không phải là tướng, mà là nhiếp chính.

Đại Minh không lập Thừa Tướng, bởi vì lo lắng Thừa Tướng xâm đoạt hoàng quyền, nhưng Trương Cư Chính còn coi thường Thừa Tướng, tự xưng là nhiếp chính!

Xưng nhiếp chính, từ trước tới nay chỉ có hai người Chu Công, Vương Mãng. Người trước trung thành cảnh cảnh phụ tá Thành Vương khi còn tấm bé, người sau làm chuyện mưu triều soán vị, rốt cục vị Nguyên Phụ Trương thiếu sư tiên sinh này là người trước hay là người sau?

Chu Dực Quân không muốn nghĩ, cũng không dám nghĩ tới.

Nếu như sinh ra mâu thuẫn cùng Trương Cư Chính, ngay cả mẫu thân Từ Thánh Lý Thái hậu thân cận nhất cũng chưa chắc đã đứng về phía y. Lần trước bởi vì say rượu phát sinh xung đột cùng Phùng Bảo, Lý Thái hậu lớn tiếng nói muốn truất phế ngôi vị Hoàng đế của y. Chu Dực Quân hiểu rất rõ ràng, y còn có một đệ đệ đồng bào Lộ Vương Chu Dực Lưu, đối với Lý Thái hậu mà nói bất kỳ đứa nào trong hai đứa con trai ngồi lên ngôi vị Hoàng đế cũng có thể chấp nhận được.

Rốt cục tiếng đọc sách dừng lại, Hoàng đế bắt đầu chuyển sang xử lý tấu chương dưới sự giúp đỡ của Thủ Phụ.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240