Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 120
Phần 120: Liên thủ (Hạ)

Nhìn lão đạo sĩ bởi vì vô cùng hưng phấn mà bước đi giống như đi trên mây, nụ cười Tần Lâm lộ vẻ gì đó khó lòng nắm bắt.

Sáng sớm hôm sau, Tần Lâm tới Bá Hộ Sở trước, thương nghị cùng Tổng Kỳ Trần Tứ Hải, Tiểu Kỳ Hàn Phi Liêm, bố trí xong xuôi hết thảy.

Lúc ở Huyền Diệu quán hắn đã từng cảm giác được một cỗ sát ý mãnh liệt, tựa hồ trong bóng tối có đối thủ cực kỳ đáng sợ ẩn núp, Tần Lâm suy nghĩ một chút chuyến này phải làm chuyện liên quan trọng đại, còn vì phải giấu tân nhiệm Bá Hộ Loan Tuấn Kiệt lập trường không rõ, không thể điều động Cẩm Y Hiệu Úy trước, không thể làm gì khác hơn là tìm Thanh Đại lấy bốn vị nữ binh, thêm vào Lục mập, một nhóm sáu người đi thẳng Kinh Vương phủ.

Kinh Vương Chu Thường Quán đã biết chuyện Tần Lâm đấu pháp đại thắng Không Thanh Tử, Vân Hoa Tử, Tuyền Cơ đạo trưởng, buồn buồn ngồi trên Ngân An điện: Tần Lâm thắng Uy Linh Tiên, như vậy Vọng Khí thuật của Tần Lâm và quẻ bói của Uy Linh Tiên cho ra hai kết quả mâu thuẫn với nhau, e rằng của Tần Lâm mới là chính xác. Long khí của y bởi vì yếu ớt không còn chút sức lực nào mà càng ngày càng tiêu tán, oan hồn lệ khí thừa cơ mà vào…

Cho nên sau khi y được thông báo Tần Lâm tới chơi, lập tức nhảy dựng từ trên ghế, như một làn khói đi tới cửa chính tự mình nghênh đón Tần Đại sư.

Tân chủ tọa lạc, sau khi hàn huyên mấy câu, Chu Thường Quán liền thử dò xét:

– Nghe nói hôm qua Tần Đại sư tới Huyền Diệu quán đấu pháp, phải chăng là có chuyện này?

Tần Lâm cười khoát khoát tay:

– Cũng không phải là đấu pháp gì, chẳng qua là hai cao túc của bạn cũ Uy Linh chân nhân ở nơi đó, tại hạ đi tới chỉ điểm đôi chút, giúp cho bọn họ tinh tiến dũng mãnh hơn trên kim đan Đại Đạo.

Thì ra là như vậy, Kinh Vương cảm thấy hơi nhẹ nhõm một chút.

Uy Linh Tiên vô cùng cảm kích Tần Lâm, lặng lẽ chĩa hai ngón tay cái chập vào nhau, ra dấu bái tạ.

– Như vậy thỉnh Tần Đại sư xem giùm tiểu vương lần nữa, rốt cục khí vận thế nào.

Kinh Vương tỏ ra nôn nóng khẩn cầu.

Tần Lâm giương mắt quan sát, sắc mặt lập tức trở nên trắng bệch, hồi lâu mới lắc đầu cười khổ:

– Thứ cho tại hạ nói thẳng, khí tức kim long của Vương gia yếu ớt ảm đạm, chứng tỏ hậu duệ phải chịu hàm oan, tổn thương tình phụ tử, huynh đệ bất hòa, quả thật là điềm bất tường.

Kinh Vương im lặng, chân mày cau thành chữ Xuyên.

Lục mập nhận định Kinh Vương là hung thủ hại chết Quách Mi Mi, từ khi vào Ngân An điện đã nhìn y chằm chằm, mắt gần muốn phun ra lửa. Ngại vì mình là người do Tần Đại sư dẫn tới, không tiện phát tác, kìm nén đến hết sức khó chịu.

Lúc này Hoàng phi cũng nghe tin chạy tới, nữ nhân cay nghiệt vô tình này vừa nhìn thấy Tần Lâm, lập tức đảo tròn mắt phượng, trong ánh mắt mang theo địch ý nồng đậm.

– Thiên tuế gia, sao không thỉnh Uy Linh chân nhân gieo cho ngài một quẻ?

Hoàng phi cười duyên đẩy Kinh Vương một cái:

– Tiên Thiên quẻ tượng của chân nhân từ trước tới nay đều rất chính xác.

Vốn trong lòng Kinh Vương đã dần dần nghiêng sang tin tưởng Tần Lâm, nhưng lại sợ làm mất mặt mũi Uy Linh chân nhân để cho vị thần tiên sống này giận dữ ra đi, bây giờ Hoàng phi đã nói như vậy, y bèn mượn thang hạ đài:

– Chân nhân ngài xem thử…

Uy Linh Tiên do dự hồi lâu, rốt cục mới bất đắc dĩ lấy quẻ trù ra, chậm rãi nói:

– Từ trước tới nay quẻ tượng này không hề sai trật, trừ phi tinh tượng xung sát, thiên cơ biến đổi.

Dựa theo Kinh Vương mệnh số bày quẻ trù, Uy Linh Tiên không nhanh không chậm nói:

– Xem đi, quẻ tượng này rõ ràng là… Trời ơi, không được…

Kinh Vương bị dọa đến nỗi phun một hớp nước trà ra ngoài, hai mắt trợn trừng lên, đứng lên đưa cổ dài ra muốn nhìn quẻ tượng.

Uy Linh Tiên run lên lập cập, sắc mặt trở nên cực kỳ khó coi, nửa ngày mới dùng khí lực cực lớn ngẩng đầu lên, thanh âm khàn khàn nói:

– Quẻ tượng Long Chiến Vu Dã, kỳ huyết huyền hoàng, thiên địa giao chinh, âm dương đại bi, chính là điềm đại hung oan nghiệt nan giải, hậu tự đoạn tuyệt, phá quốc trừ phiên!

Chu Thường Quán đặt mông ngồi phịch ghế, hai con mắt trợn trắng, cơ hồ ngạt thở. Hoàng phi cùng mấy thị nữ vội vàng bấm Nhân Trung, xoa ngực cho y, một lúc lâu sau mới chậm rãi khôi phục lại.

Mới vừa tỉnh lại, Chu Thường Quán liền kéo lấy tay áo Tần Lâm cùng Uy Linh Tiên:

– Hai vị Đại sư, cứu tiểu vương một mạng!

Hoàng phi không ngừng nhìn Uy Linh Tiên nháy mắt:

– Chân nhân có thể cầu đảo một phen, trấn áp tà lão nhân có được chăng? Tưởng tà quỷ lệ khí kia đi rồi, tự nhiên không có tai họa gì nữa.

Không ngờ rằng lần này Uy Linh Tiên không nghe nàng, lắc đầu thở dài nói:

– Từ quẻ tượng có thể thấy được, trong phủ có oan khuất cực lớn phát sinh, hơn nữa có liên quan với con cháu thừa kế, đây là đại thụ mục nát từ bên trong, trừ giải khai oan khuất ra cũng không thể dựa vào cường lực trấn áp.

Kinh Vương vội vàng hỏi tới oán khí đến từ phương nào.

Uy Linh Tiên lại làm bộ hý lộng một phen, sau đó mới đáp:

– Đến từ hướng Đông Bắc.

Tần Lâm cũng phụ họa:

– Tại hạ vọng khí cũng nhìn thấy hướng Đông Bắc có hai đạo hắc khí lớn nhỏ vượt không mà tới, xung đột với long khí của Vương gia.

Ánh mắt của Kinh Vương lập tức mở to: Hướng Đông Bắc, không phải là Hồng gia trang, tiểu nha đầu họ Quách kia sao?

Kinh Vương Chu Thường Quán hạ lệnh muốn phục tra vụ án thị nữ Mi Mi bởi vì gian dâm hoài thai, nhảy xuống nước tự vận, Lễ bộ Lang Trung Tông Nhân phủ Kinh Lịch Mao Đạc Mao Đại nhân là người thứ nhất không vui, nhờ tiểu hoạn quan dẫn tới Ngân An điện, chân thành khuyên giải:

– Đúng lý ra đây là chuyện nhà của thiên tuế gia, ty quan vốn không nên lắm miệng, nhưng Phu tử thường nói hình luật chẳng thể phạm đến những kẻ bề trên, lễ không xuống đến dân chúng. Giáng Đại vương tử làm dân thường đã đủ để răn ngừa hậu bối, tựa hồ không cần đuổi đến tận cùng không buông, dù sao chuyện này truyền dương ra ngoài, chắc chắn sẽ bất tiện cho thể diện của Thiên gia…

Vào năm Hồng Vũ, công khanh trở xuống thấy thân vương đều phải “Phục xuống bái yết, không dám quên lễ”, đến năm Vạn Lịch ngang lưng quan văn đều được buộc cứng, trước mặt Hoàng thượng thường là được miễn lễ, gặp Vương gia lại càng không cần quá câu nệ. Nhưng Kinh Vương lấy thân phận cận chi thân vương nhận chức hàm Tông Nhân phủ Hữu Tông Nhân, cho nên Mao Đạc mở miệng ra là tự xưng ty quan, giữ đúng lễ thuộc hạ.

Trong lòng Mao Đại nhân là quan văn Đại Minh xuất thân Nho môn, so với phe Hoàng phi hết sức cay nghiệt khắc bạc, y vẫn nghiêng về phía Chu Do Phiền phù hợp tông pháp chế hơn. Hơn nữa vị Đại vương tử kia còn văn thải phong lưu, bác học đa tài, thường họa xướng với người trong Nho lâm.

Đáng tiếc Kinh Vương một lòng phế trưởng lập ấu, muốn gài tội danh cho Chu Do Phiền, Mao Đạc vô kế khả thi, cũng chỉ có thể nghe theo mệnh lệnh.

Nhưng đã chuẩn bị thượng tấu phế Chu Do Phiền làm dân thường, Kinh Vương còn tiếp tục tra cứu, Mao Đạc có chút không vui cho nên mới lên tiếng khuyên nhủ.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240