Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 95
Phần 95: Truy tìm thi thể (Hạ)

Thấy Tần Lâm khẽ cau mày, Lục Viễn Chí vội vàng cải chính:

– Nhưng Tần Đại ca đã nói là chủy thủ, vậy có lẽ khí lực của hung thủ có thể so với Ngưu Đại Lực Ngưu ca.

Mấy tên bộ khoái hùng hùng hổ hổ kêu lên:

– Con thỏ nhỏ chết bầm này, ngay cả Ngưu Đại ca cũng hồ đồ kéo vào chuyện này…

Tần Lâm khoát khoát tay:

– Dĩ nhiên không phải nói Ngưu Đại Lực, đúng rồi, bộ khoái các ngươi hàng ngày lăn lộn ngoài đường, mấy ngày nay có thấy người khỏe mạnh cường tráng như Ngưu Đại Lực hay không?

Bọn bộ khoái cười bồi:

– Tần trưởng quan, ngài nói đùa hay sao vậy? Bằng vào tướng tá cao to, sức lực mạnh mẽ của Ngưu Đại ca, Kỳ Châu chúng ta sao thể tìm ra người thứ hai.

Như vậy nói cách khác vóc người hung thủ cũng không quá nổi trội, ít nhất không sẽ dẫn tới bộ khoái chú ý, lực tay của y có thể ví như thần lực trời sinh, bề ngoài có thể không khác mấy Ngưu Đại Lực vốn giống như Đại Lực Kim Cương.

Nghĩ tới đây, sắc mặt của Tần Lâm nhất thời thay đổi:

– Tội phạm gây ra án mạng này có thể là một cao thủ nội công, nói cách khác…

Thôi Bộ Đầu, Lục Viễn Chí đồng thời kêu lên thất thanh:

– Bạch Liên giáo!

Tim mọi người có mặt tại trường đều nhảy lên thình thịch, gần như ngạt thở, không thở ra cũng không hít vào được.

Tần Lâm lập tức lấy giọng điệu không cho phép nghi ngờ hạ lệnh:

– Thôi Bộ Đầu ngươi an bài một huynh đệ, cầm lệnh bài của ta đi Bá Hộ Sở điều Tiểu Kỳ Hàn Phi Liêm, những người còn lại tìm kiếm ở chung quanh đây, tìm ra những phần thi thể còn lại.

Án giết người phân thây có một quy luật, chính là lấy địa điểm lần đầu phát hiện mảnh thi thể đầu tiên làm trung tâm, triển khai tìm tòi hình quạt ra bốn phía xung quanh, lấy một khoảng cách nhất định làm bán kính, thường là có thể phát hiện ra những mảnh thi thể khác.

Trong đó khoảng cách bán kính được quyết định bởi công cụ giao thông mà kẻ gây án sử dụng, ở thời hiện đại những phần tử phạm tội có xe hơi có thể kéo khoảng cách ra rất xa, xe gắn máy thứ hai, xe đạp kém hơn, đi bộ là gần nhất.

Đây là bởi vì khoảng cách ném thi thể càng xa, thời gian trì hoãn cùng yếu tố không xác định dọc đường sẽ càng nhiều. Kẻ gây án thường sẽ lấy công cụ giao thông làm điều kiện, cố gắng làm hết sức để cân bằng giữa “ném thi thể cho thật kín đáo” và “nguy cơ bị phát hiện khi ném thi thể dọc đường”.

Mặt khác, xét từ góc độ tâm lý học tội phạm, nếu tội phạm lựa chọn bãi tha ma bên ngoài thành này làm địa điểm ném thi, trong lòng y sẽ có một suy nghĩ thường thấy chính là “thi thể ở bãi tha ma rất nhiều”, mượn đó che giấu hành vi phạm tội, từ đó suy ra y cũng sẽ không cố ý ném những phần thi thể còn lại quá xa.

Đúng vậy, gian kế tội phạm thiếu chút nữa đã có thể đạt được. Cách đó không xa trên đường nhỏ thỉnh thoảng có người đi đường đi qua, đều nhìn thấy đoạn chân người này bị chó hoang moi ra gặm, thậm chí Ngô Tam đầu ghẻ gan lớn tày trời còn tới đây dùng dao cắt một miếng thịt đi đùa giỡn, nhưng không có người nào nghi ngờ đây là một vụ án giết người phân thây.

Đáng tiếc gian mưu kẻ kia đã gặp khắc tinh, cặp mắt Tần Lâm phảng phất có thể nhìn thấu u minh địa ngục đã khám phá ra tội ác.

Hàn Phi Liêm dẫn theo toàn ban nhân mã Tiểu Kỳ của mình, ngồi trên lưng ngựa nhanh như điện chớp chạy tới. Đã từng là cấp trên hiện tại biến thành thuộc hạ Tần Lâm, y cũng không có ra vẻ mâu thuẫn gì, dù sao Tần Lâm thật sự lập được công lao, không phải là loại con nhà giàu như Hoàng Liên Tổ chỉ dựa vào gấu quần nữ tử leo lên có thể so sánh được.

Thậm chí Hàn Phi Liêm mơ hồ mong đợi, hy vọng dựa vào Tần Lâm tiếp tục cùng nhau lập công lớn, để cho công lao của y cũng có thể nương theo mà gia tăng một quãng.

Nhảy xuống ngựa, đầu tiên là Hàn Phi Liêm lớn tiếng báo cáo:

– Toàn thể huynh đệ Tiểu Kỳ chữ Ất Cẩm Y Vệ Bá Hộ Sở Kỳ Châu đều có mặt!

Tiếp theo y nhanh chóng hạ thấp giọng nói:

– Thạch Đại nhân nói, bảo vệ đại quân phòng bị Bạch Liên giáo phá hoại quan trọng hơn, chúng ta có nên nhúng tay vào án mạng thuộc phạm vi của quan địa phương hay không?

Tần Lâm ghé vào lỗ tai hắn nói thật nhỏ vài câu, ánh mắt Hàn Phi Liêm lập tức trở nên sáng rực, ba phần lo lắng, bảy phần hưng phấn nói:

– Thuộc hạ hiểu rồi!

Hàn Phi Liêm lập tức chỉ huy các huynh đệ cùng bộ khoái cùng nhau tìm kiếm dấu vết mới chôn. Nhiều người lực mạnh, một lúc sau đã có người kêu lên:

– Ở đây có một cánh tay, là tay phải.

Bên kia lại có người lớn tiếng bẩm báo:

– Tìm được thi thể rồi, không có đầu, không có tứ chi, chôn ở phía dưới bụi cỏ.

Tay, chân, thân thể… dần dần từng phần một nhất nhất được phát hiện, giống như trò chơi ghép hình, dần dần hiện ra hình người.

Chỉ còn thiếu cái đầu, chỉ cần tìm được đầu là có thể nhận ra người chết là ai, tìm hiểu được manh mối phạm tội.

Rốt cục Hàn Phi Liêm cắm đầu tìm kiếm phát hiện đầu thi thể trong một chuồng chó, gáy hướng ra ngoài. Y cũng không kịp để ý quá nhiều, nóng lòng đưa tay chộp lấy xoay qua chính diện muốn xem thử dung mạo, chợt kêu to một tiếng ôi chao, ngã ngồi trên đất.

Chỉ thấy chính diện đầu người nọ máu chảy dầm dề, lại không thấy bóng dáng da cả khuôn mặt, miệng nửa mở nửa khép không có đôi môi, lộ ra hai hàng hàm răng trên dưới, nửa cười nửa không, giống như đầu lâu, hết sức ghê người.

Bị đầu người không mặt dọa cho giật nảy mình, Hàn Phi Liêm vội vàng đưa sang cho một tên Hiệu Úy khác, tiếp theo không nhịn được nôn mửa liên tục, mà sau khi tên Hiệu Úy kia đưa đầu người cho Tần Lâm, cũng lập tức cúi xuống nôn mửa theo.

Tần Lâm nhận lấy đầu người như không có chuyện gì xảy ra, gắn vào vị trí đầu của thi thể đang bày trên bãi cỏ. Trên thực tế hắn thấy đã nhiều, thi thể bị phân chia trước mắt có thể nói chỉ như trò trẻ. Thi thể bị cháy khét, hoặc người chết đuối nửa tháng sình lên như người khổng lồ, đều đáng sợ hơn rất nhiều so với đầu người không mặt này. Cho dù Hàn Phi Liêm đã từng đi qua núi thây biển máu trên chiến trường, nhìn thấy như vậy cũng phải ói ra mật xanh mật vàng.

Vì để tránh cho thân phận người bị hại lộ ra ánh sáng, hung thủ án phân thây thường sẽ phá hoại dung mạo và những đặc điểm nổi bật trên thi thể. Án phân thây ở Nam Trực Lệ nổi tiếng đời sau, hung thủ đã nấu đầu người bị hại qua một lượt, hoàn toàn phá hỏng mặt mũi, khiến cho phá án gặp phải khó khăn rất nhiều.

Cho nên sau khi Tần Lâm phát hiện toàn bộ bộ mặt người chết đều bị lột da cũng không giật mình sợ hãi chút nào.

Đầu người máu chảy đầm đìa và thân thể tứ chi rời rạc đặt dưới đất ráp lại thành hình người, có thể thấy được làn da người này có vẻ trắng trẻo, không giống như nông phu ngày ngày cày ruộng, phơi nắng da ngăm đen.

Cũng không phải là loại người quen dầm sương dãi nắng, vóc người có hơi mập mạp, có thể suy đoán điều kiện cuộc sống không tệ. Chỉ bất quá thi thể đứt lìa nhiều khúc, chỗ vết đứt rỉ ra chất lỏng hơi đặc, toát ra mùi thối hấp dẫn đám ruồi xúm lại.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240