Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 190
Phần 190: Yến Tử Cơ

Từ Thần Sách môn phía Bắc Nam Kinh thành đi ra ngoài chừng hai mươi dặm đường, sẽ đến Trường Giang đệ nhất cơ, Kim Lăng Yến Tử Cơ nổi tiếng vạn dặm gần xa.

Đây là một ngọn đồi cao hơn mười trượng, từ trong bờ đưa ra mặt sông, đỉnh đồi dựng giữa sông, ba mặt là không trung, thế như chim én giương cánh muốn bay, vì vậy được đặt tên Yến Tử Cơ. Mặt Nam của nó nối liền bờ sông, ba mặt còn lại bị nước sông vây quanh, địa thế hết sức hiểm yếu, núi đá gập ghềnh như phi yến giương cánh, sông lớn cuồn cuộn như trường xà uốn quanh, cảnh sắc cực kỳ hùng vĩ.

Yến Tử Cơ nguyên là một bến thuyền câu thông Đại Giang Nam Bắc, lúc Minh Thái Tổ Chu Nguyên Chương xuôi Nam Kim Lăng, chính là lên thuyền từ nơi này. Đến nay còn có xích sắt treo trên vách đá, tương truyền là chỗ quân sư Lưu Bá Ôn buộc thuyền.

Hai trăm năm qua bể cả ruộng dâu, bến thuyền này đã sớm dời tới cửa Tần Hoài hà cách đó mười mấy dặm người ở đông đúc tấp nập. Đây là nơi Trường Giang Thủy sư phải qua khi lên Vu Hồ, Giang Âm, Qua Bộ trên thượng nguồn. Huyền Vũ hồ gần Nam Kinh chỉ giữ lại thủy quân mang tính tượng trưng, bảo vệ Hoàng Sách khố cất hộ khẩu cả nước ở trung tâm hồ.

Cho nên bây giờ Yến Tử Cơ một mảnh hoang vu, đường đá ít có người đi lại, đình đài mọc cỏ hoang, trên cổ thụ có vài con quạ đen cất tiếng kêu quang quác chói tai, khiến cho nơi này càng thêm thê lương tịch mịch.

Tần Lâm ngồi Đạp Tuyết Ô Chuy chạy cực nhanh, bỏ rơi Lục Viễn Chí cùng Ngưu Đại Lực ở sau lưng, lúc đến mục tiêu mới phát hiện Yến Tử Cơ đại danh đỉnh đỉnh lại là cảnh tượng đổ nát hoang vu như vậy.

Lúc này Kim Lăng Tứ Công Tử đã đến, người hầu các nhà đang bày bàn xếp ghế, dọn mâm bát chén đũa, Cổ Tử Hư đốc thúc mấy gã sai vặt giăng lên một bức màn trướng mỏng.

Nhìn thấy Tần Lâm tới, bọn họ cười khẩy chỉ chỉ chỏ chỏ, không biết nói những gì.

Tần Lâm không có chút hứng thú nào đối với những người này, một mình đi loạn dọc theo đường nhỏ mọc đầy cỏ hoang, bất tri bất giác đi tới địa phương vô cùng hoang vu. Chợt thấy một mảnh đất chu vi mấy trượng cũng mọc đầy cỏ hoang, trong lòng không khỏi buồn bực, lấy thói quen nghề nghiệp của hắn, theo bản năng quan sát dấu chân dưới đất.

Vừa nhìn qua hắn đã cảm thấy kinh ngạc, nếu nói là khách thương, không có dấu bánh xe và vó ngựa, nếu nói là một đám lữ khách tới đây, tất cả dấu chân lại toàn là nam giới. Dấu chân lớn mà khoảng cách bước rộng, hiển nhiên là phái nam, lực phần trước bàn chân sâu, lực phần gót chân cạn, thuộc về thanh tráng niên lưu lại. Xung quanh rìa phần trước dấu chân bắn ra những mảnh bùn đất nho nhỏ, chứng tỏ chủ nhân bước chân nhanh nhẹ hữu lực, thậm chí còn được huấn luyện đặc biệt.

Chẳng lẽ là một nhóm lưu dân, hoặc là cường đạo?

Tần Lâm ôm nghi hoặc trong lòng, dọc theo đường cũ đi trở về, Kim Lăng Tứ Công Tử cùng Cổ Tử Hư đang từ Yến Tử Cơ đi xuống, giữa đường bắt gặp, mấy người trao đổi ánh mắt một cái, Vương Sĩ Kỳ liền rung đùi đắc ý lớn tiếng nói:

– Mắt cá lẫn hạt châu, cây giả chẳng cỏ bồng. Hôm nay Yến Tử Cơ Kim Lăng thi hội, Tần trưởng quan không đi diễn võ trường, Bá Hộ Sở, lại tới thi hội này, chẳng phải có hiềm nghi mắt cá lẫn lộn hạt châu?

Kim Lăng Tứ Công Tử trong lòng Tần Lâm cũng chỉ là mấy tên học trò nghèo, căn bản cũng không xem bọn họ ra gì, nghe vậy cũng chỉ là cười cười:

– Nói thật ra tại hạ cũng không hiểu gì về thơ từ, vốn là muốn tới Kim Lăng thi hội này. Chỉ vì chí hữu quá yêu, thịnh tình không thể chối từ, cho nên mới đi chuyến này.

Chí hữu? Vương Sĩ Kỳ chớp mắt một cái, như cười như không nói:

– Hẳn là vị tiểu thư chua ngoa của Ngụy Quốc Công phủ phải không, chậc chậc, Ngụy Quốc Công đời đời huân quý, thăng trầm với nước non, cả Nam Kinh bao nhiêu Chỉ Huy Sứ, Chỉ Huy Đồng Tri muốn kết giao mà không được. Tần huynh có thể bám được leo lên, cũng có thể một bước lên mây, tương lai làm tới Thiên Hộ cũng không phải là không thể.

Cố Hiến Thành, Cao Phàn Long, Cổ Tử Hư đều mỉm cười, sắc mặt lộ vẻ khinh bỉ.

Lưu Kham Chi ở Túy Phượng lâu, Thiên Hương các trước sau hai lần mất thể diện, oán hận Tần Lâm nhất, cảm thấy Vương Sĩ Kỳ nói một phen chiếm thượng phong bèn hùa theo:

– Tần huynh nói không hiểu biết thơ từ, nói vậy chắc là vậy tinh nghiên cử nghiệp, có chút tâm đắc với Bát Cổ. Chậc chậc, “Đại Minh thiên tử trọng văn chương, túc hạ cần gì bàn Hán Đường”, về phương diện học vấn chúng ta cũng kém cỏi không bằng Tần huynh.

Mọi người cùng vì cười, biết rõ Tần Lâm chỉ là một quan võ làm sao biết Bát Cổ. Còn nữa, bàn về Bát Cổ nơi này ai có thể vượt qua Cố Hiến Thành thi Hương đậu Giải Nguyên Nam Kinh?

Cái gọi là tài tử thật ra chỉ là hạng người ếch ngồi đáy giếng, Tần Lâm cũng không có hứng thú tranh cãi với bọn họ, chỉ bất quá đột nhiên sinh lòng cảm khái:

– Bát Cổ, thơ từ làm công cụ rèn giũa đạo đức tình cảm cũng không phải là xấu, nhưng từ triều đình cho tới sĩ lâm tất cả lấy Bát Cổ làm trọng, tựa hồ cũng không mấy thỏa đáng. Thí dụ như châu quan huyện viên, lúc xử lý tiền tài thuế phú, toán học sẽ hữu dụng hơn Bát Cổ, lúc điều tra hình án, học thuật Hình Danh cũng hữu dụng hơn Bát Cổ. Ta đã gặp một ít quan viên ở Hồ Quảng, Tứ Thư Ngũ Kinh, Chu Tử Tập Chú… thuộc lòng như cháo, nhưng thiết lập quan ty tới lại trở nên hồ đồ…

Tần Lâm nói nhắm thẳng vào nòng cốt chuyện Bát Cổ chọn sĩ, Tứ công tử nhất thời trợn mắt há mồm, chỉ cảm thấy lối nói của hắn rời xa sách vở, nhưng muốn phản bác cũng không dễ dàng.

Cố Hiến Thành, Cao Phàn Long còn đang trầm tư, Lưu Kham Chi không nhịn được bèn dùng lời lẽ giảo biện:

– Bát Cổ văn chương rất tốt, thông hiểu cái học thánh nhân, đạo đức luôn là siêu nhân nhất đẳng. Về phần những chuyện nhỏ nhặt như Hình Danh, thuế phú này, tự có Hình Danh Sư Gia, Tiền Cốc Sư Gia cùng sáu phòng Thư Bạn xử lý, châu huyện chủ quan chỉ cần tự giữ thanh liêm, cần gì lo tới.

Cố Hiến Thành nhíu mày một cái, Cao Phàn Long cũng không lên tiếng nói, bọn họ đều cảm thấy Lưu Kham Chi nói lời này có chút gần với vô lại.

Chỉ có Vương Sĩ Kỳ gật đầu đồng ý, lớn tiếng nói giúp Lưu Kham Chi:

– Gia phụ làm đến Phủ Doãn Thuận Thiên, vẫn tuân theo bốn chữ “chính thanh hình giản”. Làm quan chỉ cần chính tâm thành ý, nếu người ta muốn giữ thiên lý, rời xa nhân dục thì phải biết giữ lấy điều nhân, làm cho nó càng ngày càng tăng trưởng. Khi trong tâm của người ta chỉ còn có thiên lý, không một mảy may nhân dục, thì lúc tĩnh ắt hợp với điều trung, lúc động ắt hợp với điều hòa.
– Quan lại không sợ ta nghiêm mà sợ ta liêm khiết. Dân không phục ta vì có năng lực mà phục ta công tâm. Công tâm dân sẽ không dám chậm chạp lười nhác, liêm khiết thì quan lại không dám ức hiếp dân. Công tâm sẽ sinh ra sáng suốt, liêm chính sẽ sinh ra uy nghiêm.

Tần Lâm lắc đầu cười khổ:

– Với cách nói của các vị, vậy quan triều đình nên nhường hết cho các tiên sinh đạo học làm, Hình bộ, Đại Lý tự, Đô Sát viện thậm chí còn Án Sát Ty có thể hủy bỏ.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240