Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 14
Phần 14: Sư tỷ

Vi sư cũng biết tư chất ngươi không tốt, nhưng người học y nhất định phải biết dược tính, ngươi ngàn vạn lần không thể xao nhãng, phải chăm học gấp bội mới được.

– Đa tạ lão sư dạy bảo!

Tần Lâm chắp tay một cái ngồi xuống.

Bên đại đường y quán có học đồ tới đây báo, nói là có người bệnh nặng tới. Bàng Hiến bèn an bài bọn học sinh tự học, để cho Đại sư huynh Trương Kiến Lan trông coi một chút, liền vội vã rời đi học đường.

Tần Lâm còn chưa ngồi yên chỗ đã nghe thấy bên cạnh có người thấp giọng nói, ra vẻ chua cay khắc nghiệt:

– Hừ, bất học vô thuật, thứ người như thế cũng có thể xâm nhập vào y quán chúng ta. Cho dù là Thái lão gia niệm tình cũ, nhưng tên này cũng không chịu soi gương xem thử mình là cái thá gì, có mặt mũi ngồi trong lớp học này sao?!

Học đồ tên là Bạch Liễm dùng ánh mắt khiêu khích nhìn Tần Lâm.

Bên cạnh y có mấy tên học đồ cũng tràn đầy địch ý, thi nhau luôn miệng nói:

– Cái thá gì chứ, da mặt quả thật dày, cũng sắp sửa thành tường thành rồi.

Tần Lâm hoang mang ngơ ngác, tự cảm thấy sau khi mình tới Kỳ Châu cũng chưa từng đắc tội với ai, nếu nói cừu nhân chỉ có một người, chính là Cao Sài Vũ hiện tại đang nằm dưới đất thần không biết quỷ không hay… Mấy tên này ăn gan hùm mật gấu muốn tìm chết hay sao?

Tiểu mập mạp Lục Viễn Chí ngồi bên cạnh quay đầu lại nói:

– Bạch Nhị ca, Tần Lâm cũng không đắc tội với huynh, vào đầu năm Thái sư phụ đã nói rằng năm nay vừa khéo có kỳ thi Hương Kỷ Mão, hai vị tiên sinh Kiến Nguyên, Kiến Mộc phải chuyên tâm đi học thi Cử Nhân, chỉ có hai vị tiên sinh Kiến Phương, Bàng Hiến chủ trì y quán, cho nên năm nay dừng chiêu thu thêm học sinh. Bạch nhị ca không thể xếp vào sư môn, không trách Tần Lâm được.

Đại sư huynh Trương Kiến Lan vốn là vùi đầu đọc sách, nghe vậy chậm rãi ngẩng đầu lên, không nhanh không chậm nói:

– Lục sư đệ nói như vậy rất có lý, Bạch lão đệ vận may kém cỏi, không thể trách người khác. Thái sư phụ từng nói chúng ta làm thầy thuốc, đầu tiên phải chú trọng một chữ Đức, phải rèn luyện tâm tính kiên nhẫn, không kiêu không nóng nảy, khoan chính bình hòa.

Tần Lâm nhận ra người này tên là Trương Kiến Lan, lớn tuổi nhất trong nhóm học sinh hiện tại, nhập môn sớm nhất, thiên tư đĩnh ngộ, học nghiệp có thành, tất cả mọi người nói y đã được năm sáu thành chân truyền của Lý Thời Trân, là thủ lĩnh trong cả đám học sinh, học đồ, còn được Bàng Hiến cùng Lý Kiến Phương hết sức coi trọng. Thêm một năm nữa y sẽ xuất sư, nghe nói rất có thể sẽ được Kinh Vương phủ đưa trọng lễ mời về làm tòng bát phẩm Lương Y Phó. Đến lúc đó y chính là mệnh quan triều đình, cách biệt như trời với vực với bách tính bình dân.

Tần Lâm còn chưa kịp nói gì, ngược lại Lục Viễn Chí được Đại sư huynh lên tiếng ủng hộ, hết sức cao hứng nói:

– Vẫn là Đại sư huynh dạy dỗ rất đúng…

Không nghĩ tới Trương Kiến Lan chợt đổi giọng, nhìn Tần Lâm miệng cười mà cơ mặt không cười:

– Bất quá y thuật cũng rất quan trọng, nếu không tương lai lúc chữa bệnh cho người cho thuốc không đúng chứng, phạm tội lang băm giết người là phải ngồi tù! Tần sư đệ là đệ tử đích thân Thái sư phụ chiêu vào y quán, nếu tương lai y thuật thấp kém, hắc hắc, chẳng phải là làm nhục danh tiếng Thái sư phụ chúng ta sao?

Lục Viễn Chí đã há hốc mồm cứng lưỡi, đối phương mở miệng đã đưa Thái sư phụ ra, y không biết nên phản bác như thế nào, gương mặt tròn trĩnh mập mạp lúc này đã trở nên đỏ ửng căng phồng.

Trước đó Tần Lâm đã nghe Lục Viễn Chí nhắc qua Bạch Liễm, hiện tại nghe Trương Kiến Lan nói như thế, lập tức hiểu rõ dụng ý đối phương.

Thì ra chỉ cần đệ tử nhập môn y quán Lý thị học thành xuất sư, tương lai cũng rất có thể được vương phủ nào đó mời đảm nhiệm chức Lương Y Chính, Phụng Từ Chính, nếu như may mắn còn có thể được mời tới Thái Y viện nhậm chức, cho nên ai ai cũng chen chúc muốn vào.

Nhưng nguyên tắc Lý Thời Trân thu đệ tử, truyền dạy đệ tử từ trước tới nay đều là thà ít mà tinh. Hàng năm y quán chỉ chiêu thu một tên học sinh, còn phải tiến hành khảo sát nhiều phương diện như gia thế, tâm tính, tài học… Nếu năm nào không tìm được kẻ hợp cách, vậy năm đó dứt khoát không thu.

Người làm y quán Lý thị muốn trở thành học đồ, học đồ muốn trở thành đệ tử nhập môn, Bạch Liễm chính là kẻ nhiệt tình nhất trong số đó. Y và Trương Kiến Lan có quan hệ thân thích, đi theo con đường này muốn bái sư nhập môn. Tư chất y không kém, bình thời công tác ở y quán cũng hết lòng ra sức, lại thêm được Trương Kiến Lan vỗ ngực bảo đảm, chúng học đồ đều cảm thấy mười phần chắc chín.

Không ngờ rằng sang năm sẽ là kỳ thi Hương khoa Kỷ Mão, bởi vì hai vị tiên sinh Kiến Nguyên, Kiến Mộc muốn ứng thí, Lý Thời Trân lại bận rộn biên soạn Bản Thảo Cương Mục không rảnh dạy học, bèn quyết định dừng chiêu thu học sinh, cho nên Bạch Liễm không thể được như nguyện.

Vốn là chuyện này đã xong rồi, Bạch Liễm chỉ có thể trách vận may mình không tốt, tương lai chờ đợi cơ hội khác.

Nhưng Tần Lâm đột nhiên xuất hiện tiến vào, còn là đệ tử nhập môn mà Lý Thời Trân đích thân thu nhận, khiến cho Bạch Liễm sinh lòng đố kỵ. Chuyện này không thành, Trương Kiến Lan cảm thấy mất mặt, cho nên trút giận sang Tần Lâm.

Mấy ngày đầu chưa biết rõ lai lịch Tần Lâm, bọn họ còn không dám công khai làm khó dễ. Đến khi hỏi thăm từ chỗ quản gia Lưu Toàn biết được Tần gia phụ mẫu cùng mất, gia đạo suy vong, bất quá trước đây trưởng bối Tần Lâm từng có giao hảo với Lý Thời Trân, nhưng trên thực tế hơn hai mươi năm qua không có lui tới. Dường như Lý Thời Trân cũng không mấy đặc biệt chiếu cố Tần Lâm, cho nên dần dần có hơi xem thường hắn.

Sau lại thấy Tần Lâm viết chữ ngả nghiêng xiêu vẹo như gà bới, một chữ không biết về tác dụng dược tính, Trương Kiến Lan cùng Bạch Liễm cũng không cố kỵ gì nữa, Bàng Hiến vừa đi, hai người bọn họ lập tức khơi mào sinh sự.

Không ngờ Trương Kiến Lan nói ra những lời này, bất quá Tần Lâm chỉ cười cợt nhả nhìn y, trong ánh mắt mang theo vẻ hài hước, dường như đối phương chỉ là con khỉ làm trò ngoài phố.

Vốn Trương Kiến Lan là người cũng biết đối nhân xử thế, nếu không cũng không qua được khảo sát phẩm hạnh của y quán Lý thị đối với đệ tử. Nhưng hiện tại y sắp xuất sư đi ra ngoài làm y quan, cũng không cẩn thận từng chút giống như trước nữa. Ở trước mặt sư phụ, Thái sư phụ tự nhiên y ngoan ngoãn thu liễm một chút, nhưng sau lưng bọn họ dần dần hành sự trở nên ngông cuồng.

Bị một tên sư đệ mới nhập môn như Tần Lâm coi thường, nhất thời lửa giận nổi lên đùng đùng trong lòng Trương Kiến Lan, giọng điệu y lộ vẻ châm chọc:

– Người ta quý ở chỗ tự biết, thay vì lãng phí thời gian mấy năm học y vô ích, không bằng sớm biết khó mà lui. Ta thấy thiên tư Tần sư đệ ngược lại cũng không tồi, đi tới cửa hàng hoặc là tiền trang làm học đồ, nói không chừng còn có tiền đồ hơn cả học y ở y quán chúng ta.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240