Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1

Phần 9
Phần 9: Thanh Đại (Hạ)

Lão nhân vuốt vuốt chòm râu dưới cằm, vừa chậm rãi tra xét thương thế vừa nói:

– Đây là kỳ xà (viperidae, họ rắn lục) gây thương tích. Kỳ xà đầu rồng miệng hổ, thân lốm đốm đen trắng, sườn có hai mươi bốn đường vân hình chuỗi hạt, bụng có đốm hình hạt châu, miệng có bốn răng dài, đuôi có vảy hình móng tay Phật, độc tính cực mạnh. Người thường bị cắn đi trăm bước sẽ ngã chết, sau khi cắn người vết thương sưng phù, có màu tím đen, nọc độc của nó kiến huyết phong hầu, vốn là trong thiên hạ không có thuốc nào cứu được…

Sau khi Tần Lâm trúng độc thần trí hỗn loạn, toàn dựa vào ý chí chống đỡ mới không hôn mê, vốn nghe lão nhân này nói tính chất và trạng thái của độc xà kia hoàn toàn phù hợp, còn tưởng rằng lão có biện pháp cứu trị, mới vừa thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng tinh thần mới vừa buông lỏng, trong lúc bất chợt lại mơ mơ hồ hồ nghe một câu “Không có thuốc nào cứu được”, nhất thời trong lòng căng thẳng, không có cách nào nhẹ nhõm như trước. Lúc này hắn chỉ cảm thấy tim mình như co lại, đầu như bị ai đó dùng búa nện thật mạnh, nhất thời bên tai ù ù, trước mắt nhìn thấy vô số vì sao, bất ngờ hôn mê bất tỉnh.

Lão nhân áo đen chỉ lo tra xét vết thương, cũng không biết Tần Lâm hôn mê, lấy trong ngực ra một chiếc bình nhỏ bằng sứ, miệng vẫn thao thao bất tuyệt:

– Nhưng gia gia đã sớm có thuốc cứu trị kỳ xà cắn bị thương, nếu không sao dám leo lên núi hoang Kỳ Châu hái thuốc vào thời điểm giao hai mùa Xuân Hạ như vậy. Gặp được lão phu, coi như hắn đã nhặt lại được mạng nhỏ của mình trở về.
– Thanh Đại, con xem thuốc trị rắn cắn độc môn của ta đây, chính là hai mươi tám vị thuốc tốt như Thất Diệp Liên, Thanh Long Đảm, Cấp Giải Tác, Quỷ Châm Thảo, Phượng Hoàng Hoa… điều chế mà thành, phù chính khư tà, giải phong ngừng đau, trị rắn độc cắn bị thương hiệu nghiệm như thần…

Nghe gia gia nói như thế, thiếu nữ tên là Thanh Đại tất nhiên không nghi ngờ chút nào, lập tức yên lòng, nhìn Tần Lâm hôn mê bất tỉnh che miệng bật cười:

– Gia gia nói một hồi tràng giang đại hải, đã hù dọa cho tên này hôn mê bất tỉnh. Nếu rắn độc cắn hắn không chết lại bị người hù dọa mà chết, vậy thì quá nực cười…

Lão nhân áo đen đã lấy ra kim châm cắm xung quanh vết thương rắn cắn rút độc ra, trị liệu xử lý bước đầu, nghe cháu gái đùa giỡn không khỏi đỏ mặt lên, hơi có vẻ lúng túng.

Vết thương Tần Lâm hiện màu tím đen sưng phù, trên mặt hiện lên khí xanh, mặc dù Thanh Đại tin tưởng y thuật của gia gia, nhưng cũng không nhịn được lo lắng nói:

– Xem ra rắn độc này cắn thật là lợi hại, bị thương không nhẹ.

Lão nhân áo đen đã dùng kim châm rút ra độc rắn còn sót lại nơi vết thương, sau đó tỉ mỉ lau khô kim châm cất vào trong túi. Sau đó lấy ra một cái hộp gấm nhỏ, lấy thuốc ra thoa lên chỗ vết thương rắn cắn, cuối cùng dùng vải băng lại.

Thuốc trị nọc có tác dụng rất nhanh, Tần Lâm là bị kỳ xà cắn, trúng phải độc tố huyết dịch tuần hoàn, nơi dấu răng chảy máu không ngừng. Tuy rằng miệng vết thương nhỏ nhưng đến bây giờ mất máu cũng không ít, nhưng lão nhân áo đen mới vừa thoa thuốc lên nhất thời cầm máu, chỉ còn chút nước vàng chảy ra, nhưng chốc lát sau ngay cả nước vàng cũng đã ngừng chảy.

Bởi vì cơn đau do nọc rắn gây ra, cho dù là Tần Lâm đang hôn mê vẫn cau chặt đôi mày, sau khi được thoa thuốc chân mày giãn ra, hiển nhiên có điều chuyển biến tốt.

Quả nhiên “phù chính khư tà, giải phong ngừng đau, trị rắn độc cắn bị thương hiệu nghiệm như thần…”, lão nhân áo đen không hề khoa trương chút nào.

Giờ phút này lão nhân áo đen như vừa hoàn thành một kiệt tác vô cùng đắc ý, hài lòng phủi tay đứng dậy, râu tóc tung bay nói với cháu gái của mình:

– Thấy thủ đoạn của gia gia thế nào?

Bệnh nhân vừa được cứu trị, thần sắc Thanh Đại nhất thời nhẹ nhõm, quay vòng quanh Tần Lâm một vòng, rất là khinh thường nói:

– Người này da dẻ trắng trẻo, không giống như người quen đi đường núi. Hừ hừ, thật là một con quỷ nhát gan, nghe thấy bốn chữ ‘Không có thuốc cứu’ liền bị dọa sợ đến chết ngất, quả thật nhát gan! Hừ… Quỷ nhát gan!

Thật ra thì Tần Lâm không hề nhát gan, Đại sư huynh Bạch Liên giáo bị quan phủ treo ngân tám trăm lượng lùng bắt còn chôn trong hố. Chỉ bất quá sau khi bị rắn độc cắn bị thương thân thể suy yếu, không gắng gượng được cho nên mới ngất xỉu.

– Thái lão gia, tiểu thư, chờ chúng ta một chút, hoang sơn dã lãnh này…

Từ trên đường tới, có mấy người kêu lên dần dần tới gần.

Thanh Đại khẽ chu cái miệng nhỏ nhắn, ngồi chồm hổm xuống uể oải cầm cuốc hái thuốc trên tay bổ bổ xuống đất, lại đưa mắt nhìn qua gia gia mình và Tần Lâm.

Sau khi Tần Lâm bị rắn cắn thương đi lảo đảo, y phục vải thô đã bị gai xé rách xơ xác. Từ góc độ của thiếu nữ có thể nhìn thấy ngực bụng hắn bày ra từng mảng da ngực bụng, không khỏi sững sờ.

Thanh Đại cuống quýt xoay người đi, trên mặt hiện lên một vầng mây đỏ.

– Ta không chết ư?

Sau khi Tần Lâm tỉnh lại, phát hiện dưới người mình là một cái giường trải chiếu cẩn thận, trên người đắp một chiếc chăn mỏng vô cùng thoải mái. Căn phòng mà hắn đang ở dù không trang trí xa hoa, điêu khắc rường cột tinh xảo, nhưng có ánh mặt trời sáng rực từ cửa sổ mở rộng chiếu vào, lại có mùi thuốc nồng đậm bay tới.

Nhìn lại góc tường một chút, chiếc bao đựng Lộ Dẫn vàng bạc của hắn bị tùy tiện ném vào góc, miệng bao không cột chặt lộ ra y phục dơ dáy hôi hám bên trong, dáng vẻ quỷ thần chán ghét. Có lẽ đây là nguyên nhân khiến cho không ai để ý tới nó, mới tiện tay ném vào góc phòng như vậy.

Tần Lâm bệnh nặng mới khỏi, thân thể bủn rủn vô lực, lại không thấy người nào để gọi, không khỏi nằm trên giường suy nghĩ lung tung. Theo như vậy hẳn là lão nhân gia tiên phong đạo cốt cùng thiếu nữ xinh đẹp khuê danh Thanh Đại đã cứu mình, bất quá làm thế nào từ vùng hoang dã đi tới gian phòng này? Mặc dù lão nhân gia kia thân thể tráng kiện, nhưng cũng không giống như người có thể cõng nổi một thiếu niên, hắc hắc, chẳng lẽ là Thanh Đại cõng mình xuống núi?

Trước khi Tần Lâm xuyên việt một lòng mê say công tác, lại thêm không có mấy nữ nhân bằng lòng lui tới với quái nhân cả ngày chơi với thi thể như hắn, cho nên từ nhỏ tới lớn hắn chưa từng trải qua tình trường bao giờ. Giờ phút này nghĩ đến thiếu nữ tên là Thanh Đại giọng nói ngọt ngào ngây thơ thuần khiết, dung mạo hết sức đáng yêu, không khỏi ngẩn ngơ cười, nước dãi chảy xuống hai bên mép.

Dựa theo người xuyên việt thông thường có được hào quang nhân vật chính gia trì, nơi này hơn phân nửa chính là khuê phòng Thanh Đại, như vậy kịch bản kế tiếp hẳn là mỹ nữ cứu anh hùng, sau đó khóc kêu phải lấy thân báo đáp ư?

Không bao lâu sau, cửa phòng kêu két một tiếng mở ra, có một thiếu niên mập mạp trắng trẻo tiến vào, tay bê một chiếc chậu đồng có đậy khăn lông.

Thấy Tần Lâm hôn mê nhiều ngày mở to mắt, thiếu niên mập sửng sốt chốc lát.

Tần Lâm thầm than một tiếng, xem ra mình vẫn chưa được hào quang của nhân vật chính gia trì, ở trên giường ngủ mê man mấy ngày nay đều là thiếu niên mập này chiếu cố.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240